Tìm kiếm

31 thg 1, 2013

ĐPTK - Chương 1: Thiên tài vẫn lạc

Trở về mục lục
================================================
“Đấu chi lực, tam đoạn”

Nhìn năm chữ chói mắt trên trắc nghiệm ma thạch, thiếu niên mặt không chút thay đổi, thần sắc tự giễu, nắm chặt tay, vì dùng lực quá mạnh làm móng tay đâm thật sâu vào trong lòng bàn tay, mang đến một trận đau đớn.

“Tiêu Viêm, đấu lực, tam đoạn! Cấp bậc: Sơ cấp!”.

Bên cạnh trắc nghiệm ma thạch, một vị trung niên nam tử, thoáng nhìn dòng chữ trên bia, ngữ khí hờ hững công bố…

Trung niên nam tử vừa nói xong, một trận trêu chọc không lạ gì vang lên tại đám người trên quảng trường.

“Tam đoạn? Hé hé, quả nhiên không ngoài ta dự đoán, “Thiên tài” này một năm vẫn dậm chân tại chỗ!”

“Haizz, phế vật này thật sự khiến mặt mũi gia tộc đều mất hết.”

“Nếu tộc trưởng không phải phụ thân hắn, loại phế vật này sớm đã bị đuổi khỏi gia tộc, tự sinh tự diệt, đâu có cơ hội ở gia tộc ăn không ở không.”

“Haizz, thiếu niên thiên tài năm đó của Ô thản thành, tại sao hôm nay lại lạc phách thành bộ dáng đó?”

“Ai biết được? Có lẽ làm việc gì đó trái với lương tâm, làm thần linh nổi giận chăng…”

Chung quanh truyền đến tiếng cười nhạo cùng thanh âm tiếc hận, dừng ở trong tai thiếu niên, như một cái mũi nhọn hung hăng đâm vào tim làm thiếu niên hô hấp có chút dồn dập

Thiếu niên chậm rãi ngẩng đầu, lộ ra khuôn mặt thanh tú non nớt, con ngươi đen nhánh đảo qua những người chung quanh đang trào phúng, khóe miệng tự giễu càng thêm khổ sở.

“Những người này, đều thừa hơi như vậy sao? Có lẽ vì ba năm trước bọn họ từng trước mặt mình từng ca ngợi hết lời, cho nên bây giờ muốn đòi trở về…” Khổ sở cười, Tiêu Viêm chán nản xoay người, im lặng đi tới cuối đội ngũ, thân ảnh cô đơn cùng tách biệt khỏi thế giới xung quanh

“Người tiếp theo, Tiêu Mị”

Nghe người trắc nghiệm gọi, một thiếu nữ rất nhanh chạy ra khỏi đám đông, tiếng nghị luận ở xung quanh nhỏ đi rất nhiều, những ánh mắt nóng cháy đều nhìn về phía này…

Thiếu nữ tuổi không quá mười bốn, tuy không tính là tuyệt sắc, nhưng khuôn mặt non nớt lại có chút mê hoặc, khiến nàng nhất thời trở thành tiêu điểm toàn trường

Thiếu nữ nhanh chóng đi lên, tay vuốt ve ma thạch bia, sau đó chậm rãi nhắm mắt…

Tại lúc thiếu nữ nhắm mắt, ma thạch bi đen nhánh lại hiện lên ánh sáng…

“Đấu chi khí: Thất đoạn!”

“Tiêu Mị, Đấu khí: Thất đoạn! Cấp bậc: Cao cấp”

“Ha!” Nghe trắc nghiệm viên đọc lên thành tích, thiếu nữ ngẩng mặt lên đắc ý cười…

“Kha kha, thất đoạn đấu khí, theo tiến độ như vậy, chỉ sợ không quá ba năm thời gian, nàng có thể trở thành một đấu giả chính thức …”

“Không hổ là hạt giống của gia tộc a…”

Nghe đám người bên dưới ồn ào hâm mộ, thiếu nữ tươi cười lại nhiều thêm vài phần, hư vinh tâm, là thứ rất nhiều cô gái đều không thể kháng cự…

Ngày thường cùng mấy tỷ muội đàm tiếu, tầm mắt Tiêu Mị bỗng nhiên xuyên qua đám đông, dừng trên một bóng ảnh cô đơn…

Nhíu mày suy nghĩ một chút, Tiêu Mị bỏ qua ý niệm trong đầu, hiện tai hai người đã không cùng một giai tầng, lấy biểu hiện 3 năm nay của Tiêu Viêm, sau khi trưởng thành, nhiều nhất cũng chỉ có thể làm hạ tầng nhân viên của gia tộc, mà thiên phú như nàng, sẽ trở thành trọng điểm bồi dưỡng của gia tộc, có thể nói tiền đồ rộng mở

“Haizz…” Khẽ thở dài một tiếng, trong đầu Tiêu Mị bỗng hiện ra ba năm trước, một thiếu niên phong vân thiên tài, bốn tuổi luyện khí, mười tuổi đạt cửu đoạn đấu khí, mười một tuổi đột phá, ngưng tụ thành công đấu khí toàn, trở thành đấu giả trẻ nhất trong trăm năm của gia tộc!

Thiếu niên trước kia, có tiềm lực không thể hạn lượng, không biết đã làm bao cô gái động xuân tâm, đương nhiên cũng có cả Tiêu Mị.

Nhưng con đường của thiên tài, từ trước đến giờ luôn luôn khó khăn, ba năm trước, khi danh vọng của thiên tài thiếu niên đạt tới cao nhất, cũng đột ngột thừa nhận đả kích tàn khốc nhất, không chỉ có đất khí toàn vất vả khổ luyện ngưng tụ được một đêm biến mất, hơn nữa đấu khí theo thời gian trôi qua, trở nên quỷ dị càng ngày càng ít.

Đấu khí biến mất, kết quả đó là làm thực lực không ngừng giảm đi.

Từ thiên tài, một đêm trở thành ngay cả người bình thường cũng không bằng, loại đả kích này, làm thiếu niên từ đó thất hồn lạc phách, cái tên thiên tài, cũng dần dần bị đem ra châm chọc, khinh thường.

Trèo càng cao, ngã càng đau, lần ngã này có lẽ sẽ không có cơ hội đứng dậy

“Người tiếp theo, Tiêu Huân Nhi!”

Trong đám người huyên náo, thanh âm của trắc nghiệm nhân lại vang lên.

Theo thanh âm vang lên một cái tên thanh nhã, đám người bỗng trở nên im lặng, ánh mắt đều dịch chuyển.

Tại chỗ ánh mắt tụ hội, một thiếu nữ áo tím đang đứng nhã nhặn, khuôn mặt trẻ con bình tĩnh, không vì mọi người chú ý mà thay đổi chút nào.

Thiếu nữ khí chất lãnh đạm giống như hoa sen mới nở, tuổi còn nhỏ, đã có khí chất thoát tục, khó có thể tưởng tượng sau này lớn lên, thiếu nữ sẽ khuynh quốc khuynh thành như thế nào…

Tử y thiếu nữ này, nói về mỹ mạo cùng khí chất, so với Tiêu Mị phía trước càng hơn vài phần, khó trách mọi người đều có động tác như vậy.

Khẽ bước, thiếu nữ tên Tiêu Huân Nhi đi tới phía trước ma thạch bia, cởi bỏ bao tay màu ám kim, lộ ra da thịt trắng nõn, sau đó đặt nhẹ lên thạch bia…

Có chút trầm tĩnh, trên thạch bia hiện ra ánh sáng chói mắt.

“Đấu chi khí: Cửu đoạn! Cấp bậc: Cao cấp!”

Nhìn mấy chữ trên thạch bia, giữa sân đột nhiên tĩnh lặng. Yên tĩnh qua đi, các thiếu niên xung quanh đều không tự chủ được nuốt một ngụm nước miếng, ánh mắt tràn ngập kinh ngạc…

“…Đã đến cửu đoạn, thật là khủng bố! Gia tộc tuổi trẻ đệ nhất nhân, chỉ sợ không ai ngoài Huân Nhi tiểu thư.” 

Đấu khí, con đường bắt buộc phải đi qua của mỗi đấu giả, sơ giai đấu khí chia từ một đến mười đoạn, đấu khí trong thể đạt tới mười đoạn, có thể ngưng tụ đấu khí toàn, trở thành một đấu giả được người khác tôn trọng.

Trong đám người, Tiêu Mị nhíu mày nhìn tử y thiếu nữ đứng trước thạch bia, trên mặt hiện lên một chút ghen tị…

Nhìn dòng chữ trên thạch bia,  khuôn mặt hờ hững trắc nghiệm viên bên cạnh cũng lộ ra một tia mỉm cười, đối với cô gái thoáng cung thanh nói: “Huân Nhi tiểu thư, có lẽ nửa năm sau, ngươi có thể ngưng tụ đấu khí toàn, nếu thành công, lấy thành tích mười bốn tuổi trở thành một chân chính đấu giả, ngươi sẽ là người thứ hai của Tiêu gia trong trăm năm nay!”

Đúng vậy, người thứ hai, người thứ nhất chính là thiên tài đã tắt lịm Tiêu Viêm.

“Cám ơn.” Thiếu nữ có chút khẽ gật đầu, khuôn mặt bình thản không vì hắn khích lệ mà vui sướng, im lặng xoay người, trong ánh mắt nóng cháy của mọi người, chậm rãi đi đến cuối đám đông tới trước mặt thiếu niên "thiên tài phế vật"…

“Tiêu Viêm ca ca.” Tại lúc đến bên cạnh thiếu niên, thiếu nữ dừng chân, đối với Tiêu Viêm cung kính cúi người, trên xinh đẹp khuôn mặt, cư nhiên lộ ra nụ cười thanh nhã làm chung quanh cô gái nổi lên một trận ghen tị

“Ta bây giờ còn có tư cách để ngươi gọi như vậy sao?” Nhìn khỏa minh châu sáng nhất gia tộc trước mặt, Tiêu Viêm khổ ải nói, sau khi chính mình suy sụp, nàng là một trong số cực ít những người đối với hắn vẫn còn sự tôn kính.

“Tiêu Viêm ca ca, trước kia ngươi đã từng nói cùng Huân Nhi, nếu có thể buông, mới có thể cầm, thu phóng tự nhiên mới là người tự tại!” Tiêu Huân Nhi mỉm cười ôn nhu nói, giọng nói non nớt thoang thoảng, cũng làm lòng người thư giãn

“A, a, người tự tại? Ta cũng chỉ biết nói mà thôi, ngươi xem bộ dáng hiện tại của ta, giống một người tự tại sao? Hơn nữa… thế giới này, cũng không thuộc về ta.” Tiêu Viêm tự giễu cười.

Tiêu Huân Nhi khẽ cau mày, thật lòng nói: “Tiêu Viêm ca ca, tuy ta cũng không biết ngươi vì sao lại bị như vậy, bất quá, Huân Nhi tin tưởng, người sẽ lại đứng dậy, lấy lại vinh quang và tôn nghiêm của ngươi…” Kết thúc câu nói, thiếu nữ khuôn mặt trắng nõn lần đầu hiện ra nét ửng đỏ nhàn nhạt: “Tiêu viêm ca ca năm đó, đích xác rất hấp dẫn…”

Đứng tại chỗ nhìn bóng lưng thiếu niên cô độc, Tiêu Huân Nhi suy nghĩ một hồi, bước nhanh theo, cùng thiếu niên sóng vai đi…

“A a…” Đối với lời nói thẳng thắn của thiếu nữ, thiếu niên xấu hổ cười một tiếng, nhưng lại không nói gì, người trẻ tuổi không phong lưu uổng tuổi trẻ, nhưng hắn hiện nay thực sự không có tư cách cũng như tâm tình này, xoay người chậm rãi đi ra khỏi quảng trường…

>> Chương 2: Đấu khí đại lục
Đăng nhận xét