Tìm kiếm

25 thg 2, 2013

Tuyệt Thế Đường Môn - Chương 20: Dung hợp

Mục lục
==============================

Tam Sinh Trấn Hồn Đỉnh đột nhiên xuất hiện nên ba gã hồn sư Mẫn Công hệ không kịp phát động hồn kỹ, chỉ có thể dùng sức lực thân thể chống đỡ. Người ngoài nhìn vào sẽ thấy Tiêu Tiêu rất có năng lực khống chế, có thể phân Tam Sinh Trấn Hồn Đỉnh làm ba rồi canh chuẩn xác thời gian xuất hiện, ngăn chặn rồi phát động hồn kỹ với ba mục tiêu khác nhau.

Mọi người còn chưa kịp hoan hô thì Tiêu Tiêu đã tiếp tục hành động. Ba tiếng nổ đồng thời phát ra ở ba vị trí khác nhau.

Vì đối phương không phải là hồn sư Cường Công hệ nên thời gian bị Tam Sinh Trấn Hồn Đỉnh đánh choáng lâu hơn một chút, ba đại đỉnh được thế lại tiếp tục lao lên đập vào thân thể ba người.

Ầm, ầm, ầm…

Ba người đồng thời bị hất bay khỏi sân đấu.

Ba luồng ánh sáng màu đen lại lóe lên, Tam Sinh Trấn Hồn Đỉnh tại đỉnh đầu của Tiêu Tiêu hợp lại làm một rồi được thu hồi vào thân thể.

Toàn trường chấn động, trận đấu của Tiêu Tiêu vô cùng đặc sắc, tất cả quá trình chưa đến ba mươi giây, một hồn sư hệ Khống Chế hệ chiến thắng ba hồn sư hệ Mẫn công, đối phương còn chưa vượt qua được nửa sân đã bị hạ, một chiến thắng tuyệt đối!

Vương Ngôn là người chứng kiến toàn bộ quá trình sát hạch của nhóm Hoắc Vũ Hạo. Theo đánh giá của hắn, thực lực mạnh nhất trong nhóm là Vương Đông, thần bí và trầm ổn nhất là Hoắc Vũ Hạo, còn Tiêu Tiêu tuy không kém nhưng lại phát triển theo hướng nửa phụ trợ nửa khống, không có quá nhiều ưu điểm.

Nhưng sau trận đấu này, Tiêu Tiêu đã dùng thực lực bản thân đánh tan thành kiến của Vương Ngôn, chứng tỏ vị trí của bản thân trong nhóm. Vương Ngôn hoàn toàn bất ngờ, một cô nhóc hơn mười tuổi, trong tình trạng một chọi ba lại có thể bình tĩnh phán đoán chính xác mọi hành động của đối phương đồng thời đánh trả hết sức ngoạn mục. Cho dù là một hồn sư Khống Chế hệ Chiến Hồn Sư đạt được bốn Hồn Hoàn cũng chưa chắc có thể xử lý tình huống một cách hợp lý như thế chứ đừng nói chi là một cô bé!

Các nhóm khác vốn có ý định tranh thủ nhóm Hoắc Vũ Hạo còn đang chịu tiêu hao mà ra tay lập tức ngây ngốc, nhóm mà bọn họ cho rằng có thể tùy ý nhào nặn lại có hai quái vật có thể một chọi ba, quá kinh khủng!

Còn nhóm Hoàng Sở Thiên lại không được may mắn như thế, hai tỷ muội Lam Tố Tố tuy đã tỉnh dậy nhưng đầu vẫn đau nhức vô cùng, hồn lực gần như tiêu hao hoàn toàn thậm chí còn không bước nổi vào sân đấu… Cuối cùng chỉ một mình Hoàng Sở Thiên tiếp tục lên đài.

Hồn lực của Hoàng Sở Thiên cũng tiêu hao khá nhiều, thân thể lại bị Vương Đông đánh suýt trọng thương. Bên phía kia, tuy Tiêu Tiêu lấy một chọi ba nhưng vẫn còn Hoắc Vũ Hạo đứng phía sau gây uy hiếp khiến đối phương phân tâm một chút, còn Hoàng Sở Thiên lại một mình lên đài, nên lập tức được cả nhóm toàn lực chăm sóc.

Chiến đấu bắt đầu, Hoàng Sở Thiên sau một hồi cố gắng vẫn bị đối phương đánh bại, kết quả hai trận đầu đều thua!

Nhóm Hoắc Vũ Hạo lại khác, đối thủ của bọn họ gần như không muốn tiêu hao quá nhiều hồn lực để chiến với đám quái vật này, tất cả đều bảo tồn thực lực để đánh với nhóm khác. Ba trận tiếp theo Hoắc Vũ Hạo và Tiêu Tiêu chiến đấu tương đối thoải mái, đến trận thứ tư Vương Đông đã khôi phục được khá nhiều, khi hắn trở lại vị trí tiên phong trong nhóm thì đối thủ lập tức đánh lên trời vài phát tượng trưng rồi nhận thua.

Cuối cùng, nhóm Hoắc Vũ Hạo đại biểu cho Tân Sinh – Nhất Ban, giành được toàn thắng, lấy được thành tích tốt nhất trong khu vực.

Nhóm của Hoàng Sở Thiên cũng không yếu, sau khi chịu thua hai trận thì hai tỷ muội Lam Tố Tố đã khôi phục được một chút, cả nhóm bắt đầu phản công. Hầu hết các nhóm sau ba trận chiến đã chịu khá nhiều tiêu hao nên Hoàng Sở Thiên cũng không quá khó khăn để chiến thắng liên tiếp, kết quả chung cuộc thắng bảy thua ba, rất có khả năng lọt vào sáu mươi bốn nhóm đứng đầu.

Sau khi thi đấu kết thúc, Vương Ngôn không nhịn được phải lên tiếng:

- Nhóm Hoắc Vũ Hạo ở lại một chút, các nhóm còn lại có thể quay về nghỉ ngơi.

- Chào Vương lão sư!

Ba người cùng chào Vương Ngôn.

Vương Ngôn gật đầu mỉm cười:

- Chúc mừng ba người giành toàn thắng, hiện nay số đội có thành tích này cũng không vượt quá mười nhóm, có thể nói các ngươi rất mạnh. Nhưng có một việc ta rất tò mò, Hoắc Vũ Hạo ngươi là trưởng nhóm vậy Vũ Hồn của ngươi là gì? Tuy ta không thể nhìn ra ngươi đã làm những gì trong khi chiến đấu nhưng ta đoán chắc ngươi chính là trung tâm của cả nhóm, ta nói đúng không?

Hoắc Vũ Hạo im lặng một lúc rồi xấu hổ nói:

- Cám ơn Vương lão sư đã khen ngợi, nhóm của đệ tử đạt được thành tích như vậy là nhờ thực lực của Vương Đông và Tiêu Tiêu quá mạnh, đệ tử cũng chỉ đứng làm nền mà thôi. Lão sư chắc đã biết, đệ tử chỉ có một Hồn Hoàn mười năm.

Vương Ngôn mỉm cười:

- Khiêm tốn là tốt nhưng không nên tự ti, nếu ngươi không có thực lực thì Vương Đông và Tiêu Tiêu cũng không để ngươi làm trưởng nhóm. Ta cũng đã điều tra một chút, trong ba tháng đầu biểu hiện của ngươi khá nổi bật, ngươi có biết các học viên ban tân sinh gọi ngươi là gì không?

Hoắc Vũ Hạo suy nghĩ một chút rồi lắc đầu.

Vương Ngôn nói:

- Bọn họ gọi ngươi là Thiết Vũ Hạo. Ngươi tuy thiên phú kém nhất nhưng ý chí lại như sắt thép, bản thân lại không ngừng cố gắng nên đã trở thành hình mẫu trong ban tân sinh. Nhưng ta lại không biết được Vũ Hồn của ngươi là gì, vốn dĩ ta muốn trong lần sát hạch này tìm hiểu Vũ Hồn và Hồn Kỹ của ngươi nhưng lại vô ích. Trong cả hai trận đấu ta đã quan sát nhưng không thể nhìn ra Vũ Hồn và Hồn Kỹ của ngươi, mỗi lần Hồn Hoàn mười năm của ngươi lóe sáng ta đều tập trung chú ý nhưng không có gì bất thường xảy ra. Điều này khiến ta nghi hoặc rất nhiều, ngươi có thể giải thích một chút không?

Hoắc Vũ Hạo nói:

- Thưa Vương Ngôn lão sư, Vũ Hồn của đệ tử là Linh Mâu, là Vũ Hồn hệ Tinh Thần, còn về Hồn Kỹ đệ tử xin được phép giữ bí mật, dù sao sát hạch vẫn chưa kết thúc.

Vũ Hồn của hắn tại học viện cũng không phải là bí mật gì, người biết được cũng không phải ít. Nếu vị Vương lão sư này thật tình muốn biết thì cũng không quá khó, cần gì phải truy hỏi hắn, vì thế hắn cũng không giấu diếm làm gì.

-Linh Mâu? Vũ Hồn của ngươi là Linh Mâu?

Phản ứng của Vương Ngôn nằm ngoài tưởng tượng của Hoắc Vũ Hạo. Sau khi biết Vũ Hồn của Hoắc Vũ Hạo là Linh Mâu, Vương Ngôn vô cùng kích động, khuôn mặt hưng phấn nhìn chằm chằm hắn.

Hoắc Vũ Hạo sửng sốt hỏi:

-Có chuyện gì vậy Vương lão sư?

Hai tay Vương Ngôn nắm chặt lấy vai Hoắc Vũ Hạo nói:

- Nói lại lần nữa, Vũ Hồn của ngươi thật sự là Linh Mâu?

Hoắc Vũ Hạo gật đầu:

- Đúng thế!

Vương Ngôn hít sâu một hơi cố gắng bình tĩnh:

- Ngươi có phải là người của Bản Thể Tông?

Hoắc Vũ Hạo ngạc nhiên:

- Bản Thể Tông là gì? Đệ tử chưa từng nghe qua!

Vương Ngôn vui mừng nắm tay Hoắc Vũ Hạo:

- Tốt, tốt lắm, không ngờ học viện Shrek lại nhặt được một viên kim cương… Như thế thì việc Hồn Hoàn mười năm của ngươi quá mạnh cũng không có gì khó đoán, không ngờ lại là Vũ Hồn bản thể. Tiếc, đáng tiếc quá… nếu ngươi đến học viện sớn hơn một chút cho dù trả bất cứ giá nào ta cũng phải tìm cho ngươi một Hồn Hoàn tốt nhất.

Nghe Vương Ngôn nói năng lộn xộn, Hoắc Vũ Hạo xoay người nhìn Vương Đông và Tiêu Tiêu. Lúc trước hắn và Vương Đông đã gặp một Mã Tiểu Đào tâm tính bất thường, Vương lão sư hai ngày trước vô cùng bình thường bây giờ lại theo gót Mã Tiểu Đào, thật là kỳ lạ. Lúc này Hoắc Vũ Hạo lại nhớ đến lời Tiểu Nhã và Bối Bối đã từng nói, tại học viện Shrek học viên quái vật tuy không nhiều nhưng các lão sư quái vật lại không ít.

Vương Ngôn lại hít sâu lấy lại bình tĩnh:

- Được, được lắm, ba người quay về nghỉ ngơi đi, chúng ta nói chuyện sau.

Vừa nói xong lập tức quay người bước đi.

Nhìn theo bóng lưng Vương Ngôn, Tiêu Tiêu nhỏ giọng:

- Chẳng lẽ Vương lão sư bị bệnh?

Hoắc Vũ Hạo cau mày:

- Không được nói xấu các lão sư!

Vương Đông khẽ hích vào người Hoắc Vũ Hạo:

- Vương lão sư thất thố như thế cũng vì Vũ Hồn bản thể của ngươi. Lúc trước khi còn ở nhà ta cũng đã nghe qua, những người có Vũ Hồn bản thể vô cùng khó gặp nhưng chưa từng nghe đến Bản Thể Tông.

Hoắc Vũ Hạo lắc lắc đầu:

- Thôi bỏ đi, sau này Vương lão sư sẽ tìm ta làm rõ thôi. Hôm nay chúng ta đã đạt được thành tích vô cùng tốt, ta mời hai người xuống nhà ăn ăn mừng!

Tiêu Tiêu nôn nóng:

- Nhà ăn thì không cần, lớp trưởng à, cá nướng của ngươi ta chưa nếm qua lần nào. Hôm nay ngươi phải giúp ta hoàn thành tâm nguyện đó!

Hoắc Vũ Hạo cười ha hả:

- Không thành vấn đề, trời vẫn còn sớm, chúng ta về ký túc xá nghỉ ngơi một chút rồi tính sau. Ngày mai chắc không có gì quan trọng, chúng ta cũng nên nghỉ ngơi phục hồi một chút.

Ba người cùng quay về ký túc xá. Sau đó Tiêu Tiêu tách ra bước lên lầu, ký túc xá nữ là khu vực cấm nam sinh.

Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông trở về phòng ngủ, lúc này Vương Đông lại có vẻ buồn bực.

- Có chuyện gì vậy Vương Đông?

Hoắc Vũ Hạo đang ngồi trên giường lên tiếng hỏi.

Vương Đông trầm ngâm một lúc:

- Ta vừa suy nghĩ về trận đấu đầu tiên, thật là kỳ lạ. Tuy rằng Hồn Hoàn ngàn năm của ta rất mạnh nhưng không thể so với kỹ năng dung hợp Vũ Hồn. Lúc đó ta cảm giác được ngươi tập trung Tinh Thần Tham Trắc Cộng Hưởng lại, lúc đó phụ trợ của ngươi cho ta biến mất rồi Hồn Kỹ của hai tỷ muội Lam Tố Tố tán loạn… Thật ra ngươi đã làm gì?

Vương Đông ngẩng đầu lên chăm chú nhìn Hoắc Vũ Hạo.

Hoắc Vũ Hạo giật mình, việc này muốn giấu Vương Đông quả thật hơi khó. Vương Đông khác hẳn với lão sư Vương Ngôn, hai người ngủ cùng phòng, lại cùng nhau tu luyện một thời gian dài, hắn đối với mình cũng biết khá rõ ràng. Nếu bây giờ nói dối có lẽ sẽ tạm qua được một lúc nhưng sẽ để lại khúc mắc giữa hai người.

Hoắc Vũ Hạo không lập tức trả lời, cúi đầu suy nghĩ một lúc.

Tất nhiên không thể nói thật, sự tồn tại của hồn thú trăm vạn năm Thiên Mộng Băng Tằm vô cùng kinh khủng, đối với bất cứ ai việc này cũng có ảnh hưởng không nhỏ, lúc này Vương Đông biết chỉ có hại không lợi… Thật sự không biết nên nói thế nào…

Lúc này bốn chữ Vũ Hồn bản thể chợt hiện lên trong đầu Hoắc Vũ Hạo.

- Vương Đông…

Hoắc Vũ Hạo ngẩng đầu, khuôn mặt vô cùng ngưng trọng.

Vương Đông chưa bao giờ nhìn thấy bộ dáng này của Hoắc Vũ Hạo, bối rối mở to hai mắt:

- Chẳng lẽ ngươi thực sự có tuyệt chiêu ẩn dấu?

Hoắc Vũ Hạo ngồi đối diện Vương Đông, lúc này hắn chợt ngẩn người. Vương Đông lúc này vô cùng xinh đẹp, hàng lông mi dài cong lên, hai mắt mở to như biết nói.

Hoắc Vũ Hạo thầm cảm thán, bộ dáng tên này thật đẹp, chẳng trách các nữ sinh đều mê mệt hắn.

- Cũng không phải là tuyệt chiêu hay đòn sát thủ gì, chỉ là bí mật Vũ Hồn bản thể thôi, việc này ta cũng phát hiện ra cách đây không lâu.

Giọng nói Hoắc Vũ Hạo nhỏ dần…

Vương Đông kinh ngạc:

- Bí mật về Vũ Hồn bản thể?

Hoắc Vũ Hạo gật gật đầu:

- Như ngươi đã nói, Vũ Hồn bản thể vô cùng hiếm gặp, mà Vũ Hồn bản thể của ta lại có chút kỳ lạ. Từ khi tu luyện Tử Cực Ma Đồng, Linh Mâu của ta lại phát sinh biến dị. Mỗi khi ta tập trung Hồn Kỹ Tinh Thần Tham Trắc Cộng Hưởng vào một hướng, chỉ cần một ý niệm ta liền có thể dùng tinh thần lực đánh mạnh vào hướng đó tạo thành Tinh Thần Trùng Kích. Ta đã từng thử qua với một số động vật nhỏ xung quanh học viện, kết quả thực sự thành công. Hôm nay trong trận đấu đầu tiên, vì tình huống cấp bách nên ta phải đem ra dùng, lúc đó ta không biết hiệu quả có tốt như khi thử nghiệm hay không. Có lẽ hai tỷ muội Lam Tố Tố khi sử dụng kỹ năng dung hợp Vũ Hồn đã hao tốn rất nhiều thần lực và Hồn Lực, sau đó lại bị Hồn Kỹ ngàn năm của ngươi kiềm chế và tiêu hao, thế nên ta lẳng lặng dùng Tử Cực Ma Đồng thực hiện Tinh Thần Trùng Kích mới khiến cả hai tán loạn. Nhưng việc hai người hôn mê không liên quan đến ta, Hậu lão sư trong giờ học đã từng giảng qua, Vũ Hồn dung hợp kỹ tiêu hao một lượng hồn lực rất lớn, nếu miễn cưỡng thi triển một thời gian dài rất dễ dàng bị cắn trả. Vũ Hồn dung hợp kỹ càng mạnh độ cắn trả càng cao, hôm nay hai người đã sử dụng kỹ năng dung hợp Vũ Hồn, ta đoán trong một khoảng thời gian tới sẽ không dùng lại được nữa.

Hai mắt Vương Đông mở to đầy vẻ kinh ngạc, nói:

- Ý của ngươi là, Vũ Hồn của ngươi chịu ảnh hưởng của Tử Cực Ma Đồng sinh ra biến dị tạo nên một hồn kỹ mới có thể công kích vào tinh thần?

Hoắc Vũ Hạo đưa ngón tay lên môi mình ý bảo hắn im lặng đi.

- Ngươi nói nhỏ một chút coi, sợ người ta không biết hả? Đây là bí mật lớn nhất của ta, mọi thứ nói hết cho người rồi đấy.

Những lời của Hoắc Vũ Hạo không hẳn là nói dối, đương nhiên, cũng không hoàn toàn là sự thật. Dù sao, nếu nói thật hắn có một Bách vạn niên Hồn Hoàn thì quá là dọa người đi. Nói linh hồn của mình có khả năng công kích cũng đâu có gì là sai, hắn biết, sau này nếu muốn học tập ở học viện Shrek này thì còn phải trả qua vô vàn kỳ sát hạch nữa, chẳ nhẽ ẩn giấu hoài sao, hắn làm sao có cái khả năng ấy được. Nghĩ thế hắn không khỏi thở phào một hơi.

Vẻ mặt Vương Đông đầy sự khiếp sợ nhìn chằm chằm Hoắc Vũ Hạo.

- Vũ hồn của ngươi biến thái quá đi. Kỹ năng mà cũng có thể tự tiến hóa???

Hoắc Vũ Hạo gãi đầu nói:

- Cái này có gì lạ đâu. Vũ hồn Quang Minh Nữ Thần Điệp của ngươi chả phải trời sinh có khả năng bay lượn sao? Còn có thể nương theo tu vi mà phát triển nữa, loại năng lực này cứ xem như là bản năng của vũ hồn đi.

Vương Đông suy nghĩ một lát rồi nói.

- Không, không giống. Đúng là năng lực phi hành của vũ hồn Quang Minh Nữ Thần Điệp có thể xếp vào dạng bản năng vũ hồn. Nhưng cái công kích tinh thần kia của ngươi thì không phải, vì nó còn phải tiếp xúc với Tử Cực Ma Đồng mới sinh ra biến hóa. Nói cách khác, vũ hồn bản thể của ngươi, Linh Mâu ấy, nó là một dạng vũ hồn biến dị, bản thân nó đả có khả năng tiến hóa rồi, điểm này vũ hồn của ta không thể so sánh được. Không chừng, sau này nó còn có thể biến hóa ra một vài kỹ năng biến thái khác nữa.

Hoắc Vũ Hạo cười ha ha, nói:

- Thật ra đấy cũng có phải kỹ năng gì đâu, nói chính xác thì vũ hồn Linh Mâu của ta liên tục gia tăng tinh thần lực, rồi ta dùng tinh thần lực đấy để kết hợp Tử Cực Ma Đồng và lực phụ trợ của Linh Mâu lại với nhau mới có thể sử dụng.

Vương Đông gật đầu nói:

- Nghe ngươi nói thế thì ta hiểu rồi. Giống như ngươi dùng hồn lực tinh luyện hoặc dồn nén lại rồi phóng ra. Có điều, tinh thần lực bình thường vô hình vô dạng, muốn sử dụng đã khó vô cùng rồi, không ngờ ngươi có thể làm được, lại còn sử dụng nó một cách thần kỳ như thế.

Sau khi nghi vấn trong lòng đã tìm được lời giải đáp, đôi mắt Vương Đông liền lộ ra vẻ thoải mái, tâm trạng của hắn nhanh chóng vui vẻ trở lại.

- Vũ Hạo, Vũ hồn dung hợp kỹ của cặp đôi song sinh kia thật lợi hại, nếu bọn họ mà có ba hồn hoàn thì hôm nay chúng ta tiêu đời là cái chắc. Vũ hồn dung hợp kỹ tuy không thể kéo dài nhưng uy lực rất kinh khủng, có thể gọi đấy là kỹ năng cao cấp nhất của hồn sư a. Sau này hồn lực của hai cô gái kia càng lên cao, thì càng có thể duy trì vũ hồn dung hợp kỹ lâu hơn, khi đối kháng với những hồn sư đồng cấp, khó mà có người chống đỡ nổi. Phải chi chúng ta cũng có kỹ năng ấy thì tốt rồi.

Hoắc Vũ Hạo bật cười nói:

- Thôi đừng có mơ nữa, làm gì tự dưng có chuyện tốt đến thế. Ta nhớ lão sư đã từng giảng, vũ hồn dung hợp kỹ đòi hỏi vũ hồn của hai hồn sư phải cực kỳ phù hợp và một vài điều kiện đặc thù nữa, thế nên nó mới cực kỳ hiếm thấy. Khi hai người này đến gần nhau nhất định sẽ có cảm ứng. Chúng ta ở chung ba tháng rồi, ngươi từng có cảm giác gì kỳ lạ sao? Ta thì không rồi đó.

Thật bất ngờ, Vương Đông sau khi nghe hắn nói xong lại im lặng không phản bác lại, vẻ mặt còn như đang suy nghĩ cái gi đó, thoáng sau còn hơi ửng hồng.

- Ngươi sao thế?

Hoắc Vũ Hạo tò mò hỏi.

Vương Đông dường như đã hạ quyết tâm, hắn ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm Hoắc Vũ Hạo với ánh mắt kỳ lạ, rồi nghiêm túc nói một câu khiến Hoắc Vũ Hạo giật mình.

- Bí mật về Vũ Hồn của ngươi ngươi cũng nói luôn với ta rồi, giờ ta còn giấu ngươi nữa thì cũng không phải đạo. Thật ra, ta vẫn chưa bộc lộ thực lực thật sự của mình, bao gồm luôn cả khí tức.

- Hả?

Hoắc Vũ Hạo thật sự bị choáng, thực lực Vương Đông mạnh mẽ đến thế mà còn bảo vẫn còn che dấu thực lực? Suốt mười trận đấu kia, hồn kỹ thứ hai của hắn chỉ sử dụng có một lần, mà cũng chả có ai nhìn được rõ nó là cái dạng gì nữa. Trời ơi, đúng là biến thái mà.

Vương Đông nói tiếp.

- Tuy ngươi không cảm thấy gì kỳ lạ từ khí tức của ta, nhưng ta lần đầu tiên thấy ngươi sử dụng Tinh Thần Tham Trắc Cộng Hưởng đã cảm thấy điều này rồi. Đa phần khí tức của ta đều bị ta áp chế lại không cho phát ra bên ngoài, chỉ khi ta với ngươi tiếp xúc gần nhau mới có thể cảm nhận được. Ngươi có muốn thử không?

- Tiếp xúc gần nhau? Là như thế nào?

Hoắc Vũ Hạo ngây ngô hỏi.

Vương Đông tức giận mắng.

- Đồ đần, ôm một chút không được sao?

Hoắc Vũ Hạo cười ha ha nói.

- À, sao không nói thẳng đi cứ mập mờ ai mà hiểu. Có cần cởi quần áo không?

- Không cần.

Vương Đông hoảng sợ hét lên.

Hoắc Vũ Hạo cười nói:

- Vậy thì đến đây.

Vừa nói hắn vừa dang tay ra như đợi Vương Đông tiến đến ôm lấy mình.

Vương Đông ngẩn ngươi ra một lát rồi cũng để Hoắc Vũ Hạo ôm lấy mình, cơ thể cả hai vừa tiếp xúc, hắn liền thoáng cứng đờ cả người.

Hoắc Vũ Hạo ôm lấy Vương Đông, nhưng hắn chỉ coi đây là một cái ôm giữa bạn bè với nhau, chuyện này không phải bình thường thôi sao? Nhưng, chẳng hiểu tại sao, khi hắn vừa chạm vào Vương Đông đột nhiên trong lòng sinh một cảm giác quái lạ... Sau đó, trong đầu hắn bất ngờ hiện lên hình ảnh hôm nọ, bóng lưng ấy, đôi chân kia...

Trước đây, hắn cứ tưởng bất cứ hồn sư nào khổ luyện thân thể thì cả người đều rắn chắc như hắn, thế mà không ngờ Vương Đông lại khác hẳn, cơ thể hắn mềm mại lạ kỳ, hơn nữa từ ngươi hắn tỏa ra một mùi hương tươi mát hấp dẫn lòng người. Chiều cao của cả hai không chênh lệch bao nhiêu nên lúc này khuôn mặt hắn đã kề cận chiếc cổ thon dài kia rồi, thoáng chốc tinh thần hắn run lên từng cơn.

Một chút bất ngờ, bỡ ngỡ trôi đi, hắn liền cảm thấy có điểm gì đó không đúng, sao lại thoải mái thế này???

- Thấy sao?

Vương Đông ngập ngừng hỏi, hắn cũng không ôm lấy Hoắc Vũ Hạo mà chỉ để hắn ôm lấy mình. Cảm giác của cả hai lúc này đều giống nhau, khuôn mặt Vương Đông lúc này đã đỏ bừng rồi.

- Rất được, rất thoải mái.

Hoắc Vũ Hạo hoàn toàn trả lời theo bản năng.

Vương Đông nghe hắn trả lời mà ngơ cả người, sau đó tức giận quát.

- Đồ đần, ta không có hỏi ngươi chuyện đấy, thoải mái cái cóc khô, ta hỏi ngươi có cảm thấy hơi thở của vũ hồn không?

- Á... ta quên, ôm thêm chút nữa đi, để ta thử cảm nhận lại.

Hoắc Vũ Hạo ngượng ngùng nói, xong lại càng ôm chặt hơn.

Vương Đông bị hắn siết chặt không khỏi hừ nhẹ một tiếng, hắn muốn đẩy tên ngu ngốc kia ra nhưng vẫn cố gắng nhẫn nhịn, miễn cưỡng nắm lấy hai bên hông áo của Hoắc Vũ Hạo, miệng mím chặc, cứ như rất là uất ức.

Hoắc Vũ Hạo từ từ đề tụ hồn lực của mình, đồng thời cẩn thận cảm nhận khí tức trên cơ thể Vương Đông, bất quá, chuyện đầu tiên hắn cảm nhận được lại là mùi hương quyến rũ ban nãy và cơ thể đang cứng đơ của Vương Đông thoáng mềm mại hơn.

Dần dần Hoắc Vũ Hạo cũng cảm nhận được dao động khí tức trên người Vương Đông, khí tức này mang theo hơi thở quang minh nồng đậm, nó kích thích từng luồng hồn lực trong cơ thể hắn, giúp nó càng vận chuyển nhanh chóng và thoải mái hơn. Càng làm cho hắn kinh ngạc hơn đó là, từ khí tức mang hơi thở quang minh dần dần có thêm loại khí tức mang theo hơi thở sinh mệnh, một lúc sau, lại xuất hiện thêm một luồng hơi thở trầm ổn nữa.

Chuyện gì thế này, khí tức của Vương Đồng lần lượt xuất hiện đến ba loại, mỗi loại mang một màu sắc khác nhau, mà cả ba đều lại còn cực kỳ thân thiết với hắn nữa, cũng trong lúc này, hồn lực của hắn tự động vận chuyển theo chu kỳ Huyền Thiên Công từ lúc nào hắn cũng không biết nữa.

Cái này...

Hai mắt Hoắc Vũ Hạo mở to vì bất ngờ, mà Vương Đông cũng đồng dạng giật mình kinh hãi, khi hắn bị Hoắc Vũ Hạo ôm chặt, từ người hắn bắt đầu xuất hiện một luồng khí ánh kim, sau đó luồng khí đó dần dần chuyển thành màu lam ánh kim, sau đó lại thành màu vàng lợt.

Màu sắc biến đổi ba lần?

Dù sao kinh nghiệm của Vương Đông cũng phong phú hơn Hoắc Vũ Hạo, Hoắc Vũ Hạo chỉ im lặng cảm nhận biến hóa trên người Vương Đông, còn hắn thì lại chăm chú quan sát từng điểm trên khắp cơ thể của Vũ Hạo. Hắn phát hiện, luồng ánh sáng xuất hiện đầu tiên có màu trắng, nhu hòa, rất dày, sâu như đại dương vậy, khí tức của hắn vừa tiếp xúc với nó lập tức cảm thấy cực kỳ thoải mái, hơi thở của hắn và Hoắc Vũ Hạo dễ dàng dung hợp một cách thần kỳ.

Ngay sau đó, khí tức trên người Hoắc Vũ Hạo cũng bắt đầu biến hóa, từ nhu hòa dầy đặc trở nên lạnh giá buốt người, nó lại vừa vặn dung hợp với khí tức sinh mệnh trên người Vương Đông, Một cái là khí tức sinh mệnh từ thiên nhiên, còn cái kia là khí tức sinh mệnh vô tận từ viễn cổ hàn băng, cả hai dao động sinh mệnh kết hợp một cách hoàn hảo, khiến hơi thở của cả hai như hòa vào nhau.

Đến khi dòng khí quanh cơ thể Vương Đông chuyển sang màu vàng lợt thì khí tức trên người Hoắc Vũ Hạo chuyển từ màu băng lam sang màu xám tro.

Khí tức màu xám tro này rất nhạt, nhưng, nó khiến Vương Đông giật mình khiếp sợ khi phát liện luồng khí ấy còn mạnh mẽ hơn khí tức màu vàng nhạt trên cơ thể mình gấp mấy chục lần.

Đúng vậy, khí tức trên người Hoắc Vũ Hạo cũng lần lượt thay đổi ba lần, hơn nữa mỗi lần đều kết hợp một cách hoàn mỹ với khí tức trên người Vương Đông.

Hai tay đang mân mê áo của Hoắc Vũ Hạo lúc này cũng dần dần giơ lên, Vương Đông cũng đã ôm chằm lấy người thiếu niên kia, trong lòng hắn cũng chẳng còn chút tạp niệm gì nữa, hoàn toàn đắm chìm trong việc cảm thụ khí tức từ người đối phương.

Ba loại hơi thở vừa kết hợp vừa biến hóa luân phiên khiến hồn lực trong người bọn hắn vô thức vận chuyển, càng lúc tốc độ vận chuyển càng tăng lên, khiến tốc độ thay đổi của ba loại khí tức cũng phát triển theo.

Những màu sắc bất đồng không ngừng xoay quanh thân thể hai người như ẩn như hiện, thật ra, những màu sắc này cũng rất nhợt nhạt khó mà thấy rõ được, chỉ khi nào cùng một loại hơi thở mới có thể cảm nhận được thôi.

Dần dần, cả hai bắt đầu cảm thấy thân thể của người kia đang như muốn dung nhập vào cơ thể mình, loại cảm giác này thật quá mỹ diệu khiến linh hồn của ca hai tựa hồ cũng muốn bốc hơi theo.

Đúng lúc này, từ Tinh Thần Chi Hải của Hoắc Vũ Hạo xuất hiện một luồng khí mát rượi, sau đó, một giọng nói hết sức quen thuộc vang lên.

- Vận khí tốt thế? Không thể nào?

Giọng nói này suýt chút dọa Hoắc Vũ Hạo nhảy dựng lên, lúc này hắn mới thanh tỉnh được một chút, lại theo bản năng, buông Vương Đông ra.

Giọng nói kia vội vàng mắng.

- Mau ôm chặt, đồ đần.

Hoắc Vũ Hạo nhất thời lại giơ tay lên ôm chặt theo lệnh, hắn hoàn toàn tín nhiệm chủ nhân của giọng nói này, bởi vì nó chính là Thiên Mộng Băng Tằm.

Đúng vậy, Thiên Mộng Băng Tằm ngủ say mấy tháng nay lại thức tỉnh vì Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông.

Bất quá, nó lại im lặng, mãi một lúc sau mới nói tiếp.

- Từ giờ, làm theo lời ca. Không ngờ trên đời lại có người hoàn toàn hòa hợp được với khí tức của ngươi, chuyện này ca cũng không thể hiểu nổi, không hiểu nổi a! Nhưng thôi kệ, ngươi có được là tốt rồi, đây cũng gọi là một loại kỳ ngộ a! Ngươi nhất định phải nắm bắt lấy, nó sẽ giúp tương lai sau này của hai ngươi rực rỡ vô tận.

Hoắc Vũ Hạo theo bản năng nghĩ.

- Thiên Mộng ca, ta và Vương Đông làm sao thế này, cái gì là khí tức hoàn toàn phù hợp với ta?

Thiên Mộng băng tằm nói:

- Nói đơn giản thế nay, quan hệ của các ngươi hiện giờ cũng giống như quan hệ giữa vợ và chồng vậy, hai bên một dương một âm. Hai loại khí tức cực kỳ phù hợp nhưng lại đại diện cho hai cực âm dương khác nhau, sau khi cả hai kết hợp sẽ tạo thành một thân thể bình hòa âm dương, như thế hiển nhiên có thể phát ra một sức công kích thật lớn. Như cái hồn kỹ gì mà hồn sư nhân loại các ngươi hay gọi là Vũ Hồn dung hợp kỹ ấy, loại đó chỉ cần khí tức phù hợp trên 50% là được, mà các ngươi bây giờ, dung hợp với nhau đạt tỷ lệ đến 100%, đến ca nhìn thấy còn phải khiếp sợ nữa là, đây là Tam Vũ Hồn dung hợp, cái này không gọi là kỳ tích được nữa, mà phải là biến thái a!

- Tam Vũ Hồn dung hợp?

Hoắc Vũ Hạo ngơ ngác hỏi.

- Làm sao được. Vương Đông chỉ có một vũ hồn, là Quang Minh Nữ Thần Điệp a! Ta không phải chỉ có mỗi hai vũ hồn thôi sao, hơn nữa vũ hồn thứ hai của ta là gì ta còn chưa biết nữa là...

Thiên Mộng băng tằm tức giận nói.

- Người ta có mấy vũ hồn là nói hết cho ngươi biết sao? Nếu là ca, ca cũng giấu a! Còn ngươi, ngươi có một vũ hồn, ca cho ngươi một vũ hồn nữa là hai, nhưng ngươi không nhớ quả cầu màu xám lúc ca dung hợp vào cơ thể ngươi không? Cái tên chết tiệt đó đến giờ ca vẫn không rõ là chui ra từ xó xỉnh nào, ngươi đừng khinh thường hắn nhỏ yếu, ca đã dùng mọi biện pháp rồi vẫn không thể nào cắn nuốt nó được, nó chắc chắn đã trở thành một loại vũ hồn quỷ dị rồi. Sau này nó phát triển thành cái quái gì đến ca cũng không đoán được. Nó hình như không thể nhận hồn hoàn, nhưng riêng lực lượng của nó đã hết sức khủng bố rồi. Có thể nó không phải là vũ hồn, nhưng đã nảy sinh phải ứng khi ngươi ôm tên tiểu tử này thì cũng tương tự thế thôi. Nếu không làm sao ca lại khiếp sợ như vậy?

Hoắc Vũ Hạo kinh hoảng hỏi.

- Thế... thế... Vương Đông cũng có ba vũ hồn sao?
Đăng nhận xét