Tìm kiếm

7 thg 6, 2013

Chương 224: Ngũ Xà Độc Sát Ấn - Đấu Phá Thương Khung

Mục lục
==============================
 Sắc mặt âm trầm, Tiêu Viêm hung hăng bay trên bầu trời sa mạc một đoạn, trong lòng lúc này mới từ từ tĩnh táo lại, tốc dộ phi hành chậm rãi hạ xuống. Nhớ tới lúc trước thái độ chính mình đối với Vân Chi, không khỏi cười khổ một tiếng. Tựa hồ đích thật có điểm quá phận rồi a.

    “Nhân gia hảo tâm giới thiệu địa phương tu luyện cũng là suy nghĩ cho ta. Ai. Thật sự là lỗ mãng rồi.” Bàn tay vỗ nhẹ cái trán, Tiêu Viêm nhẹ giọng thở dài nói.

    Bàn tay nhẹ nhàng xoa cái trán. Nhớ tới vừa rồi Vân chi nhìn thấy chính mình, mặc dù khổ não. Nhưng là vẫn như cũ buông tha cho cử chỉ cướp đoạt dị hỏa. Tiêu Viêm trong lòng áy náy càng phát ra nhiều hơn.

    Sau lưng hai cánh hơi rung lên. Tiêu Viêm thân hình dừng lại giữa không trung, quay đầu đi đến, nhìn phía cuối sa mạc, chần chờ thì thào nói: ”Nên hay không nên trở về một chút?”

    Cau mày trầm ngâm trong chốc lát, Tiêu Viêm khóe mắt liếc bàn tay đang nâng thanh liên tọa, nhẹ thở ra một hơi, thấp giọng nói: ”Lấy thực lực của nàng, hai gã Đấu Vương hẳn không làm gì được nàng chứ? Bây giờ trên người ta mang theo dị hỏa loại kì bảo này, nếu như quay về, ngược lại sẽ mang đến cho nàng không ít phiền toái.”

    Lầm bầm lầu bầu trong chốc lát, coi như Tiêu Viêm đã chuẩn bị rút lui, xa xôi sâu trong sa mạc, khí trời đang tĩnh lặng, chợt trỡ nên cuồn bạo hơn, năm cổ khí thế hung hãn vô cùng, bao phũ khắp bầu trời. Năm cỗ khí thế ngưng tụ thành năm đầu nhan sắc khí trụ thật lớn không giống nhau, giống như năm cây trụ chống trời, vững vàng đứng thẳng trên bầu trời xanh biếc.

    “Đây là?” Ngưng trọng nhìn cột sáng thật lớn phía cuối tầm mắt, khuôn mặt Tiêu Viêm hơi đổi, thất thanh nói.

    “Cường giả xà nhân tộc…. năm tên Đấu Vương.”Thanh âm già nua của Dược Lão ngạc nhiên, vang lên trong lòng Tiêu Viêm.”Xem ra xà nhân tộc cường giả tới rất nhanh a, vị nữ nhân tên Vân Chi kia, tựa hồ có điểm phiền toái rồi. ”

    “Năm tên Đấu Vương?”Nghe vậy, Tiêu Viêm trong lòng thầm giật mình. Sắc mặt trong nháy mắt âm trầm xuống, nhíu chặt lông mày. Nói: ”Bọn người kia tốc độ cũng quá nhanh chứ…bất quá, lấy thực lực của Vân Chi, hẳn là không có việc gì đi? Nàng dù sao cũng là Đấu Hoàng cường giả.”


    “Khó nói... Đấu Hoàng mặc dù cường hãn. Bất quá Đấu Vương cũng không kém. Càng huống chi là năm tên Đấu Vương cường giả cùng lên...hơn nữa cường giả xà nhân tộc, bởi vì duyên cớ huyết mạch, bọn họ có thể hiểu được một ít hợp lực đấu kĩ, như vậy cùng lên, Vân Chi nọ, cũng khó giải quyết đi.” Dược Lão trầm ngâm nói.

    Nhíu chặt lông mày càng thêm thâm sâu, sau một lúc lâu, Tiêu Viêm gắt gao mím môi, con mắt gắt gao nhìn chằm chằm năm đạo khí trụ cực lớn trên bầu trời sa mạc, không chút do dự nói: ”Vậy trở về!”

    “Tùy theo ngươi đi. ”Đối với việc này. Dược Lão thật ra không để ý.

    Hơi hơi gật đầu. Tiêu Viêm nâng thanh liên tọa. Sau lưng Tử Vân Dực nhẹ nhàng một cái. Xoay người. Bắt đầu rất nhanh quay về theo lộ tuyến lúc trước.

    Vừa nhìn vô tận cát vàng trong sa mạc. Sáu đạo nhân ảnh. Trôi nổi trên không. Mỗi người sau lưng đều phe phẩy một đôi đấu khí hóa cánh. Đấu khí hai cánh phiến động trong lúc đó, một luồng kình phong trên mặt cát nhấc lên trận trận bụi màu vàng.

    Phía trong năm đạo nhân ảnh đang bao quanh. Hắc bào nhân lạnh nhạt mà đứng. Mỹ mâu khinh thường liếc chung quanh năm người. Nhẹ giọng nói:”Tốc dộ của chư vị, thật đúng là để cho ta giật mình.”

    “Phì” Sắc mặt tái nhợt Viêm Thứ ói ra một miệng máu tươi, lúc này hắn quần áo rách nát.Cả người trên dưới đều chảy máu tươi, một vết sẹo dữ tợn dài hẹp có chút làm cho người ta khiếp sợ hiện lên nơi cánh tay cùng với bụng.

    Tại mới vừa rồi. Hắn cùng với lão già áo xám tro dẫn đầu đem Vân Chi chặn lại. Song phương gặp mặt, bọn họ còn không kịp nói tiếng nào, đã bị nữ nhân trong hắc bào, giống như một oán phụ bị nam nhân từ bỏ. Đột nhiên đối với bọn họ triển khai công kích. Dưới tình huống trở tay không kịp. Viêm Thứ đành đứng mũi chịu sào.

    Ngắn ngủi trong vài phút đồng hồ. Viêm Thứ dưới công kích của hắc bào nhân, cũng bị một số vết thương không nhẹ. Nếu không phải ba vị cường giả xà nhân kịp thời chạy tới. Cho dù có thêm lão già áo xám tro phối hợp. Hắn cũng có kết quả là trọng thương.

Đấu Vương mặc dù cũng có thể tính là cường giả, nhưng dù sao cùng Đấu Hoàng vẫn khác biệt một cấp bậc. Bằng vào hai gã Đấu Vương, còn không có tư cách cùng một Đấu Hoàng cường giả chạn trán. Càng huống chi phương thức chiến đấu của Viêm Thứ là cứng đối cứng, như vậy cùng Đấu Hoàng cường giả chiến đấu, tự nhiên là chịu thua thiệt lớn. Đương nhiên, trọng yếu nhất, bởi duyên cớ vị hắc bào nhân này xuống tay quá mức tàn nhẫn.

    “Các hạ xuống tay thật sự là ngoan độc a, ngênh ngang xông vào xà nhân tộc ta, không chỉ không có lời nào xin lỗi, ngược lại còn khiêu ngạo như vậy,dĩ nhiên là khi tộc ta không người sao?” lão già áo xám tro ánh mắt âm lệ đảo qua người hắc bào nhân nói.

    “A a. Xin lỗi? Bất quá ta làm như vậy các ngươi cũng không có khả năng tiếp nhận đi? Nếu là hành động vô dụng, ta đây cần gì phải làm?” Hắc bào nhân thản nhiên cười nói: ”Mất đi nữ vương Medusa xà nhân tộc các ngươi, tựa hồ sẽ gặp nhiều sóng gió àh.”

    “Nhân loại vô sỉ hèn hạ! Nếu không phải các ngươi quấy nhiễu, nữ vương như thế nào tiến hóa có thể thất bại?”Viêm Thứ nổi giận quát.

    “Khẹc khẹc, Các hạ nếu cho rằng đúng như vậy, sợ rằng đã mắc sai lầm đăc biệt lớn rồi, mặc dù nữ vương tiến hóa hình như là thất bại, nhưng nàng từ nhỏ lớn lên với ta. Cho nên, ta mơ hồ nhận thấy được, nàng vẫn chưa chính thức vẫn lạc, một ngày nào đó nàng sẽ trở lại Tháp Qua Nhĩ đại sa mạc. Lần nữa dẫn theo xà nhân tộc rời cái địa phương đáng chết này” lão già áo xám tro âm thanh cười nói: ”Đến lúc đó, khi thời gian tới, chúng ta sẽ quay trở về, lấy lại những thứ thuộc về mình!”

    “Tên ngươi gọi là Âm Thế sao? Là lão nhân đức cao vọng trọng trong xà nhân tộc, đến nay thực lực chân chính đã tiến vào bát tinh Đấu Vương …..Theo như lời ngươi…Ừ, có lẽ đi…Nếu như thật sự có ngày đó, ta thật ra cũng hy vọng có thể cùng nàng giao thủ một lần.” Nhìn bộ dáng si mê của lão già áo xám tro. Vân Chi lông mày hơi nhíu lại, chợt nhẹ nhàng lắc đầu, nhàn nhạt nói.

    “Hiện tại đế quốc Gama, bên trong hiện có ba vị Đấu Hoàng cường giả. Bọn họ ta đều đã từng gặp qua, cho nên …ta cũng có thể nhận ra ngươi. Hà hà, sau lưng ngươi, đích thực là một thế lực khổng lồ, bất quá chờ xem, xà nhân tộc ta, nhất định sẽ trả thù. lão già áo xám tro cười lạnh nói.

    “Không có tí uy hiếp…”

    Cười khẽ lắc đầu, Vân Chi không phải loại người vô dụng mới bị uy hiếp liền sợ đến thất thần, lập tức cười một tiếng, chậm rãi nâng thanh quang trường kiếm trong tay lên. Gò má tiếu mỹ xinh đẹp hiện lên những đường cong, cười dài nói: ”Bất quá nếu các ngươi đã nói ta xuống tay tàn nhẫn, ta đây cũng không cần phãi lưu tình… Hôm nay, để xem trong năm người các ngươi, có khả năng chạy thoát được mấy người chứ.

    “Hừ, ngươi mặc dù là Đấu Hoàng cường giả. Có thể tưởng tượng muốn ứng phó năm tên Đấu Vương chúng ta, như vậy cũng không phải là chuyện dễ dàng gì!” Nghe Vân Chi nói thế, một trung niên xà nhân lục bào, khuôn mặt dâng lên một nét bạo lệ, quát to.

    “Như vậy …thử xem sao.”

    Trường kiếm sắc bén xé gió, một âm thanh thanh thúy vang lên, như tiếng chim hót.Tại giữa không trung mạnh mẽ vang lên trong chốc lát, Vân Chi thân thể chợt biến mất, đến khi xuất hiện… bất ngờ đã đến sát bên lục bào xà nhân phía sau, chỗ mũi kiếm, thanh quang kiếm cương bạo phát đến ba thước, xảo quyệt mà ngoan độc nhắm tới các bộ vị yếu hại đâm tới.

    Trong chớp mắt thân thể Vân Chi biến mất. Lục bào xà nhân với kinh nghiệm chiến đấu phong phú đã phát hiện ra, đuôi rắn đong đưa. Thân hình quỷ dị tránh về phía bên trái nửa thước, vừa vặn tránh được kiếm phong lạnh lẽo.

    Một kích thất bại. Vân Chi sắc mặt không có chút biến hóa, lòng bàn tay buông chuôi kiếm ra, trường kiếm kì dị dán vào lòng bàn tay Vân Chi, nhanh chóng xoay tròn.

    Mũi kiếm sắc bén vẽ một đường, nhẹ nhàng hướng về phía thắt lưng lục bào xà nhân, nơi bao trùm một ít vẩy rắn chắc chắn. Đối với sức ép của kiếm cương, tựa hồ chỉ như là tờ giấy mỏng bình thường, không có một chút chống cự.

    “Soạt…”Mũi kiếm cắt nhẹ. Một âm thanh nặng nề vang lên trên bầu trời.

    Lục bào xà nhân bàn tay che chặt bên hông. Máu tươi đỏ sẫm từ ngón tay thẩm thấu ra không ngừng nhỏ xuống, đau đớn kịch liệt làm mặt hắn đổ mồ hôi lạnh.

    Từ lúc Vân Chi bất chợt công kích, tới lúc lục bào xà nhân bị thương thối lui bất quá chỉ ngắn ngủi trong mười mấy giây thời gian mà thôi, đợi đến lúc mọi người lấy lại tinh thần, lục bào xà nhân thực lực đứng đầu trong xà nhân tộc, đã sớm bị thương, hơn nữa còn chật vật thối thui.

    “Nàng tốc độ quá nhanh, đừng cùng nàng một mình chiến đấu, kết ngũ xà độc sát ấn!”Nhìn lục bào xà nhân bị thương, lão già áo xám tro sắc mặt âm trầm cấp bách quát.

    Miệng hô một tiếng, lão già áo xám tro dẫn đầu hai tay nhanh chóng kết ấn liên tiếp làm cho địch nhân hoa cả mắt, mà theo ấn kết động, thanh quang năng lượng khổng lồ nhanh chóng ngưng tụ trong lòng bàn tay.

    Trong nháy mắt lão già áo xám tro ra tay kết ấn, bốn người còn lại cũng là cùng lúc nhanh chóng hòan thành kết ấn, đối với loại kết ấn này, bọn họ từng rèn luyện vô số lần, cho nên khi vừa nghe mệnh lệnh, đã dùng tốc độ nhanh nhất hoàn thành kết ấn.

    Tại lúc năm người kết ấn, trong chốc lát, một vòng nhàn nhạt u quang năng lượng tráo hiện lên giữa hư không, đem bọn họ vững vàng bao bọc bên trong, hiển nhiên đây là một loại phòng ngự đề phòng đối phương đánh lén.

    Nhìn năng lượng trong tay năm người càng ngày càng đậm, giữa mỹ mâu Vân Chi xuất hiện thần sắc hưng phấn, nàng đã sớm nghe nói qua, xà nhân tộc có một số đấu kĩ quỷ dị, đặc biệt là một số dung hợp đấu kĩ, có thể đem thực lực của nhiều người hợp lại một chỗ, rồi sau đó bạo phát ra, nhằm mục đích chống lại cường giả cao cấp.

    Nhìn loại dung hợp đấu kĩ mà hiện tại bọn họ sử dụng. Hẳn là Huyền giai cao cấp đấu kĩ, loại cấp bậc dung hợp đấu kĩ này trong xà nhân tộc đã có thể coi như là cấp độ cao thâm. Cho nên, chỉ có thủ lĩnh tám bộ lạc lớn mới có đủ thực lực cùng tư cách tu luyện nó.

    “Ngũ xà độc sát ấn! Mở!”

    Theo tiếng quát khẽ của lão già áo xám tro , trong lòng bàn tay năm tên Đấu Vương cường giả quang mang chợt đại thịnh. Trong nháy mắt, năm đạo u thanh năng lượng khổng lồ cao chừng mấy trượng từ trong lòng bàn tay năm người bạo phát ra.

    U thanh năng lượng trong lòng bàn tay lúc năm người bắn ra, bắt đầu đan lại cùng một chỗ, chỉ chốc lát thời gian, một trụ năng lượng cực kì to lớn hiện lên trện bầu trời.

    Lúc trụ năng lượng thật lớn xuất hiện, trong sa mạc, cuồng phong quật khởi, một cỗ khí tức tràn ngập huyết tinh và bạo lệ phát ra từ giữa trụ năng lượng.

    Trụ năng lượng thật lớn đột nhiên bắt đầu bốc lên, trong nháy mắt trụ năng lượng biến ảo thành một đầu lục xà dài hơn mười trượng! Lục xà năng lượng vừa hiện ra, cuồng phong giữa sa mạc, càng lúc càng mạnh hơn, từng trận gió cuốn mà mắt thường có thể thấy được nổi nên, lục xà năng lượng cấp tốc xoay tròn quanh thân, tiếng gào thét vang vọng khắp sa mạc.

    Nhìn lục xà năng lượng thật lớn trên bầu trời, mỹ mâu Vân Chi xẹt qua một tia kinh ngạc cùng ngưng trọng, nàng không ngờ, năm tên Đấu Vương cường giả này, cũng có thể phát ra năng lượng mạnh mẽ đến như vậy.

    “Xà nhân tộc đấu kĩ, khó trách tại Đấu Khí đại lục rất có danh tiếng, dung hợp đấu kĩ kì dị này, thật là cho người ta sợ hãi đi…” Nhẹ thở ra một hơi, Vân Chi nắm chặt chuôi kiếm, khí thế cả người lúc này chợt biến đổi giống như kiếm phong sắc bén bình thường đứng lên, từng đạo cuồng phong màu xanh khổng lồ bắt đầu cấp tốc ngưng tự quanh thân.

    Gắt gao nhìn lục xà khổng lồ đang hướng về phía này, Vân Chi mũi chân điểm nhẹ hư không, công kích mạnh mẽ trong tay vừa muốn bạo phát ra, sắc mặt đột nhiên hơi đổi, vội quay đầu lại.

    Ở phía chân trời, một bóng người toàn thân bao phủ trong ngọn sâm bạch hỏa diễm, giống như thuấn di, thoát ẩn thoát hiện, quỷ dị là khi người đó xuất hiện thì đã đến trước người Vân Chi, song chưởng nhấc lên, một luồng bạch sắc hỏa diễm bao trùm khắp chân trời, sau đó giống như biển ngập trời, đem lục xà năng lượng một khẩu thôn phệ…

    Huyền phù giữa không trung. Vân Chi nhìn một màn đột ngột xảy ra này, trên khuôn mặt xuất hiện nụ cười nhẹ, kinh ngạc cùng khiếp sợ…
Đăng nhận xét