Tìm kiếm

27 thg 6, 2013

Chương 484: Giao kèo - Đấu Phá Thương Khung

   Kinh hãi đọng lại trên mặt hôi y nam tử một lúc lâu mới dần dần biến mất, hắn lạnh lùng liếc mắt nhìn Tiêu Viêm một cái, nói:

    - Ta dựa vào cái gì để tin tưởng ngươi có khả năng này? Hỏa dộc trong cơ thể ta, từng được nhiều người trong hệ luyện dược điều tra, họ đều nói không được, ngươi dựa vào cái gì?

    - Độ sâu của hỏa độc trong cơ thể ngươi, đích thật là lần đầu tiên ta gặp phải..

    Tiêu Viêm liếc nhìn khuôn mặt hôi y nam tử có vẻ tức giận khi nói đến việc này, thản nhiên nói:

    - Nhưng bây giờ ngươi có lựa chọn nào khác sao? Có lẽ chính ngươi cũng nhận ra, hiện tại hỏa độc đã âm thầm ăn mòn đi lý trí của ngươi, nếu cứ kéo dài tình trạng này, chỉ sợ ngươi sẽ biến thành một quả bom đụng vào là nổ.

    Sắc mặt khẽ biến, lời này của Tiêu Viêm đã nói trúng chỗ đau của hôi y nam tử, chần chờ một lát, nắm tay chậm rãi thu về, trầm giọng nói:

    - Cuối cùng ngươi là ai? Nếu ngươi có chắc chắn trừ đi hỏa độc trong cơ thể ta, vậy cũng không phải hạng người vô danh.

    - Tân sinh Tiêu Viêm.


    Tiêu Viêm mỉm cười, chắp tay về phía hôi y nam tử cười nói.

    - Tiêu Viêm? Hắn chính là thủ lĩnh của Bàn Môn, Tiêu Viêm?

    Tiêu Viêm vừa nói xong, đám người xung quanh liền nổi lên một trận dao động, trong khoảng thời gian này, chuyện về Bàn Môn và Tiêu Viêm, đại đa số học viên của nội viện đều đã nghe qua.

    - Tiêu Viêm? Hình như ta đã nghe qua cái tên này. Là người xử lý toàn bộ lão sinh trong Cuộc săn hoả năng phải không?

    Hôi y nam tử suy nghĩ một lát, khuôn mặt xẹt qua một chút kinh ngạc nhìn Tiêu Viêm.

    Không để ý đến những con mắt kinh ngạc xung quanh, Tiêu Viêm mỉm cười gật gật đầu.

    - Tham gia cuộc săn hoả năng, phần lớn là một đám vô dụng, đánh bại chúng cũng chẳng có gì là lạ, ngươi là luyện dược sư?

    Lời nói của hôi y nam tử không để lại chút thể diện nào cho những học viên tham gia cuộc săn kia, nói xong, hắn vẫn nhịn không được hoài nghi hỏi lại Tiêu Viêm.

    - Ừm.

    Tiêu Viêm búng tay, một luồng thanh sắc hỏa diễm xuất hiện trên đầu ngón tay:

    - Ta nghĩ, mặc dù không phải tuyệt đối, nhưng chỉ thực lực của Đại Đấu Sư mới có thể triệu hồi ra thực chất hỏa diễm, vậy đã có thể chứng minh thân phận của ta rồi chứ? Nếu ngươi vẫn không tin, ta có thể đem trang phục của luyện dược sư ra cho ngươi nhìn một chút.

    Ánh mắt nhìn chằm chằm vào thanh sắc hỏa diễm, cảm nhận được nhiệt độ nóng bỏng phát ra từ đó, trong mắt hôi y nam tử xẹt qua một chút kinh ngạc, nói:

    - Hỏa diễm này của ngươi, đích xác mạnh hơn mấy tên trong hệ luyện dược kia, quên đi, tin ngươi một lần, có điều dù ngươi có trừ được hỏa độc trong người ta, nhưng cây Thanh Mộc đằng cực kỳ bất phàm như vậy, hình như có chút...

    Nói tới đây, hôi y nam tử cười cười:

    - Như vậy đi, nếu ngươi có thể hoàn toàn trừ đi hỏa độc trong cơ thể ta, vậy thì thêm 100 ngày hỏa năng, cây Thanh Mộc đằng này sẽ thuộc về ngươi, thế nào?

    Lông mày cau lại, Tiêu Viêm nhìn nam tử trước mặt, ánh mắt nhìn thẳng vào con ngươi bị màu hồng bao phủ kia, không nghĩ tới một nam tử nhìn như cực kỳ nóng nảy này, cũng có một mặt gian thương như vậy.

    - Không thêm.

    Thản nhiên lắc đầu, Tiêu Viêm như không có việc gì nói:

    - Cuộc giao dịch này, dù ngươi có đồng ý hay không cũng không sao, mặc dù ta muốn thứ này, nhưng cũng không nhất thiết phải có được bây giờ, mà hỏa độc trong cơ thể ngươi nếu cứ tiếp tục kéo dài, ta nghĩ, cho dù là luyện dược tông sư cũng phải bó tay, nếu ngươi không muốn, vậy quên đi.

    - Ngươi đang uy hiếp ta?

    Nhíu mày, hôi y nam tử trầm giọng nói.

    - Sự thật là như vậy, ta chậm được, ngươi không chậm được, cho nên, không cần nghĩ đến việc tăng giá, bởi vì ngươi hoàn toàn ở vào thế yếu, đương nhiên, nếu ngươi là loại người thấy chết không lùi, thì ta chỉ có thể tự nhận mình xui xẻo, nhưng xem tình huống, hình như ngươi cũng không phải loại người này...

    Tiêu Viêm hài hước nói.

    - Ngươi...

    Cố kìm hãm, hôi y nam tử cắn chặt răng, một lát sau mới hung hăng gật đầu, căm tức nói:

    - Được, ta đồng ý với ngươi, chỉ cần ngươi hoàn toàn trừ bỏ được hỏa độc trong cơ thể ta, vậy cây Thanh Mộc đằng này sẽ là của ngươi, nhưng hãy nhớ kỹ, là hoàn toàn trừ bỏ! Nếu sau đó ta phát hiện vẫn còn hỏa độc lưu lại trong cơ thể, không những ngươi không có được Thanh Mộc đằng, mà chỉ sợ còn phải chịu một chút đau đớn.

    Mỉm cười, Tiêu Viêm xoay người đi ra phía ngoài khu giao dịch, mà khi nhìn thấy hắn đi tới, đám người phía trước đều lùi lại tạo ra một lối đi.

    Phía sau, hôi y nam tử xoay người đem tất cả đồ vật trên bàn đá thu vào trong nạp giới, sau đó nhanh chóng đi theo Tiêu Viêm.

    - Hỏa độc đã nhiễm vào cơ thể ngươi bao lâu rồi?

    Bên trong một căn phòng yên tĩnh, Tiêu Viêm nhíu mày hỏi hôi y nam tử trước mặt, trước khi giải độc, hắn phải hỏi rõ ràng mọi việc.

    - Chắc khoảng một năm rưỡi.

    Nhắc tới việc này, sắc mặt hôi y nam tử không quá đẹp mắt, nhưng nghĩ đến việc trước mặt là luyện dược sư có thể giải độc cho mình, hắn cũng đành phải nuốt giận, trả lời:

    - Lúc đó vội vàng muốn tăng lên thực lực, nên cần phải bế quan trong Thiên Phần luyện khí tháp, hơn nữa mỗi lần bế quan lại là 1- 2 tháng, hỏa độc cứ không ngừng xâm nhập như vậy, tới sau đó, đến lúc ta phát hiện ra việc này, hỏa độc đã bám chắc vào bên trong đấu khí, không tách ra được.

    - Đúng rồi, ta tên là Lâm Diễm, ngươi cứ trực tiếp gọi tên đi.

    Khẽ gật đầu, Tiêu Viêm nhìn chằm chằm vào con ngươi phiếm hồng của Lâm Diễm, sau một lúc lâu, mới thu lại ánh mắt, trầm ngâm bảy tám phút, chậm rãi nói:

    - Hỏa độc trong cơ thể ngươi đã xâm nhập quá sâu, có chút vượt qua dự liệu của ta....., không muốn chết thì yên lặng một chút, ta chưa nói là không chữa được.

    Nửa câu đầu của Tiêu Viêm còn chưa nói xong, Lâm Diễm đối diện đã tức giận vỗ bàn. Cái tính tình thiếu kiên nhẫn này, thật sự làm cho người khác đau đầu.

    - Hừ, nói chuyện với ta đừng có vòng vo, dù sao ta cũng không quản, chờ sau khi ngươi trừ sạch hỏa độc, ta mới đưa Thanh Mộc đằng cho ngươi.

    Mặc dù ngồi lại xuống, nhưng Lâm Diễm vẫn vuốt mũi lẩm bẩm nói.

    Cười khổ lắc lắc đầu, Tiêu Viêm nói:

    - Bởi vì hỏa độc quá sâu, muốn một lần trừ sạch, rõ ràng là không có khả năng, cho nên ta chỉ có thể sử dụng biện pháp trừ dần.

    - Phải mất bao lâu?

    - Loại Băng Linh đan này, có thể tạm thời áp chế hỏa độc trong cơ thể, khiến cho nó không thể ăn mòn lý trí của ngươi, nhớ kỹ, mỗi ngày dùng một viên, ở đây có mười lăm viên, đủ cho ngươi dùng nửa tháng.

    Tiêu Viêm lấy một chiếc bình ngọc từ nạp giới ra, đặt lên bàn.

    Rất nhanh cầm lấy bình ngọc, Lâm Diễm mang theo một phần hoài nghi lấy ra một viên từ trong bình, đan dược màu trắng như tuyết, tản ra một luồng hơi lạnh nhàn nhạt, thấy thế, trên mặt Lâm Diễm hiện lên một chút vui mừng, đem đan dược một hơi nuốt vào bụng.

    Theo Băng Linh đan nhập thể, một luồng hơi lạnh dần dần lan tỏa làm cho hồng mang trong mắt Lâm Diễm hơi nhạt đi một chút.

    Hỏa độc giảm đi, Lâm Diễm tự nhiên cảm thấy rõ nhất, ánh mắt nhìn về phía Tiêu Viêm cũng nhiều thêm một chút tin phục.

    - Đương nhiên, Băng Linh đan chỉ có thể áp chế, chứ không thể hoàn toàn trừ bỏ.

    Tiêu Viêm vuốt vuốt cằm, trầm ngâm một hồi, bỗng nhiên vung tay lên, một chiếc dược đỉnh xuất hiện trên mặt bàn, thầm thì nói:

    - Xem ra vẫn phải phí một phen công phu rồi.

    - Ngươi đi ra ngoài canh cửa, đừng để cho ai quấy rầy ta, ta cần phải luyện chế vài thứ. Tiêu Viêm phẩy phẩy tay với Lâm Diễm, nói.

    Nghe vậy, Lâm Diễm ngẩn ngơ, trong nội viện này, người dám bảo hắn đi canh cửa, cho dù là mấy tên lợi hại như Lâm Tu Nhai, Nghiêm Hạo cũng chưa chắc có cái đảm lượng như vậy đi, nhưng nghĩ đến hỏa độc trong cơ thể mình, Lâm Diễm chỉ có thể bất đắc dĩ gật đầu, thành thành thật thật đứng dậy ra ngoài, sau đó đóng cửa phòng lại.

    Nhìn thấy Lâm Diễm ra ngoài, lúc này ánh mắt Tiêu Viêm mới quay lại bên trong dược đỉnh, ngón tay khẽ búng, một luồng thanh sắc hỏa diễm bắn vào bên trong, cuối cùng hóa thành một ngọn lửa hừng hực, bốc lên từ bên trong dược đỉnh.

    Khi hỏa diễm bắt đầu làm nóng dược đỉnh, Tiêu Viêm lấy ra từ trong nạp giới hơn mười loại dược liệu, cuối cùng còn lấy ra thêm một viên ma hạch tản ra nhàn nhạt hàn khí, đặt bên trong đống dược liệu.

    - Muốn có được Thanh Mộc Tiên Đằng, thật đúng là không thể không chi ra một chút vốn liếng.

    Nhìn viên tam giai băng hệ ma hạch kia, Tiêu Viêm mím môi lắc lắc đầu, giá trị của những dược liệu này cộng lại, ít nhất đã đạt đến mười lăm vạn kim tệ, nhưng để có được Thanh Mộc Tiên Đằng, Tiêu Viêm cũng đành phải nhịn đau sử dụng.

    Thứ muốn luyện chế lần này tuy cần sử dụng không ít tài liệu, nhưng cũng không đòi hỏi phải thao tác tinh tế, vì vậy với trình độ luyện được đã đạt đến tứ phẩm luyện dược sư như Tiêu Viêm, cũng không cần sử dụng bao nhiêu thời gian.

    Khi thanh sắc hỏa diễm đang bốc lên, một chất lỏng màu trắng như băng trôi nổi phía trên thanh hỏa, trong lúc quay cuồng, một luồng hàn khí bốc lên, đan vào bên trong hỏa diễm, hóa thành sương trắng thực chất, bốc lên từ bên trong dược đỉnh.

    Ánh mắt nhìn chằm chằm vào chất lỏng màu trắng tản ra hàn khí kia, sau khi trải qua hỏa diễm tinh luyện vài phút, khuôn mặt Tiêu Viêm chậm rãi thả lỏng, ngón tay búng ra, dược đỉnh tự động nghiêng xuống, một cỗ hấp lực nhẹ nhàng hút lấy chất lỏng màu trắng bên trong đỉnh, vẽ nên một đường cong uyển chuyển giữa không trung, chuẩn xác rơi vào bên trong một chiếc bình ngọc trên bàn.

    Thở ra một hơi thật sâu, nhìn chiếc bình ngọc tràn đầy hàn dịch, Tiêu Viêm mỉm cười, bàn tay huy động, đem dược đỉnh trên mặt bàn cất đi, sau đó mới thản nhiên hướng đến phía cánh cửa nói:

    - Vào đi.

    Nghe thấy thanh âm của Tiêu Viêm, Lâm Diễm không kiên nhẫn đẩy cửa đi vào, đầy mặt chờ đợi nhìn Tiêu Viêm:

    - Ổn chưa?

    - Ừm.

    Gật gật đầu, Tiêu Viêm đem bình ngọc trên bàn quẳng cho Lâm Diễm, tên kia vội vàng đón lấy.

    - Đây là Tẩy Tủy Hàn Linh dịch, đổ một giọt vào bên trong bồn tắm, rồi tĩnh tọa nửa giờ trong đó, mỗi ngày một lần, cho đến khi hết mới thôi, đến lúc đó mà hỏa độc vẫn lưu lại, ta sẽ giúp ngươi luyện chế thêm, nhớ kỹ, trong khoảng thời gian này, ngươi không thể đến Thiên Phần luyện khí tháp tu luyện, nếu không, hiệu quả của của thuốc sẽ mất đi tác dụng.

    Tiêu Viêm nhắc nhở nói.

    - Được.

    Hơi hơi kích động cầm lấy bình ngọc, Lâm Diễm cười nói với Tiêu Viêm:

    - Chỉ cần trừ bỏ được hỏa độc trong người ta, Lâm Diễm ta coi như nợ ngươi một lần.

    - Ta không có bao nhiêu hứng thú với ngươi, chỉ cần đến khi đó nhớ đem Thanh Mộc đằng cho ta là được.

    Tiêu Viêm phẩy phẩy tay, sau đó đi đến phía cửa:

    - Bây giờ ta phải đến Thiên Phần luyện khí tháp bế quan, hơn nữa thời gian sẽ không ngắn, cho nên trong khoảng thời gian này không cần tìm ta.

    - Được, được!

    Gật gật đầu, Lâm Diễm nhìn bóng lưng của Tiêu Viêm, bỗng nhiên cười nói:

    - Tiểu tử, trong lúc ngươi tu luyện, ta sẽ hỗ trợ một chút cho Bàn Môn của ngươi, có Lâm Diễm ta ở đây, đừng nói cái Bạch bang chó má kia, cho dù là Lang Nha của Lâm Tu Nhai, cũng chẳng dám làm gì Bàn Môn.

    Cước bộ ngừng lại một chút, khóe miệng Tiêu Viêm hiện lên một chút tiếu ý, khẽ gật đầu.

    - Vậy xin đa tạ Lâm Diễm học trưởng.


Mục lục

bình luận dau pha thuong khung đấu phá thương khung
Đăng nhận xét