Tìm kiếm

20 thg 7, 2013

Chương 44: Phá trận - Đại Chúa Tể

    Ngay lúc đó, trong cơ thể Mục Trần xuất hiện một dao động kỳ lạ, từ trong cơ thể cuồng mãnh toát ra.

    Dao động này đặc biệt không phải là mạnh mẽ cường đại, mà khi lan đến gần Kỷ Tông, lại khiến tên kia run rẩy, ánh mắt bất chợt hoảng hốt.

    Bất quá tia hoảng hốt mỏng manh xuất hiện trong nháy mắt, Kỷ Tông đó mạnh mẽ thở ra khôi phục lại tinh thần.

    "Mục Trần quả thật bất đồng khi so với thiếu niên khác, khó trách Liễu vực phải mời hắn ra tay. Bất quá dù cho hắn giãy dụa như thế nào, chênh lệch thực lực với ta cũng không thể bù lại dễ dàng."

    Kỷ Tông cánh tay rung lên, trường kiếm do nước mưa ngưng tụ trở nên to hơn, linh lực trùng kích trực tiếp mạnh mẽ chấn hai luồng hắc ấn bay đi, rồi cũng nhanh như chớp chĩa mũi kiếm hướng đến công kích bả vai Mục Trần.

    "Binh!"

    Công kích của Kỷ Tông mạnh mẽ mà sắc bén, xuyên qua khoảng trống giữa hai đạo hắc ấn, khiến Mục Trần không kịp phòng ngự, vũ thủy trường kiếm đâm vào vai Mục Trần, nhưng khi vừa chạm đến, quang ảnh hình tháp trong người hắn có vẻ như thoáng chấn động một chút, trường kiếm ngưng lại, rồi mạnh mẽ đâm vào bả vai, máu tươi tuôn ra.

    "Phụp!"

    Kỷ Tông nhìn thấy trường kiếm đắc thủ, cười nhạt, cho rằng cục diện đã định, nhìn qua gương mặt thiếu niên. Dưới cơn mưa phùn, đôi mắt đen tuyền như hắc động nhìn lại chằm chằm, một cảm giác nguy hiểm khó hiểu đột ngột nảy lên trong lòng Kỷ Tông.

    Hắn không hề để ý tới trường kiếm nơi bả vai, thậm chí cơn đau da thịt khi bị trường kiếm xuyên thủng cũng không làm hắn nhíu mày. Hai bàn tay giật giật, một tia hàn quang bay xéo ra vượt qua Kỷ Tông, dưới ánh mắt kinh ngạc của kẻ đó bắn vào cây dù hoa trên tay trái.

    Cây dù rung lên một cái rồi chầm chậm, tản ra một vài bóng nước mưa vỡ tung tóe như hoa nở. Kỷ Tông vẫn đang trố mắt nhìn cây dù hoa của mình từ từ bị hủy đi, chợt nhìn lại thiếu niên kia rồi cấp tốc lui lại. Trên bả vai tên kia để lại một lỗ thủng đang chảy máu xuôi xuống tay.

    - Ngươi đã nhìn ra. . .?

    Khóe miệng giật giật, sắc mặt Kỷ Tông cũng trở nên nghiêm trọng hơn nhiều. Không ngờ được tên thiếu niên trẻ măng này lại nhìn ra yếu điểm của trận pháp, hơn nữa còn làm cho bản thân chấn động không ít, là hắn dám dùng chính bản thân làm mồi nhử, chỉ trong chốc lát khiến bản thân lộ ra sơ hở không kịp trở tay, và hắn tận dụng chính xác sơ hở nhỏ nhoi đó, ra tay dứt khoát đánh gãy dù hoa, phá vỡ trận pháp.

    - Ngươi thua!

    Mục Trần nhìn Kỷ Tông, nhếch miệng cười.

    Tiếng cười khẽ vang lên như xua tan cơn mưa phùn, không gian chung quanh như có thêm hào quang, rồi tiếng người ồn ào mơ hồ xuất hiện trong không gian tĩnh mịch trước đó.

    Vẫn là một con đường như cũ, chẳng qua trên mặt đất không có dấu tích một giọt mưa nào, thậm chí mặt trời tỏa ánh nắng chói chang, hoàn toàn trái ngược khung cảnh ban nãy. Xa xa kia, có vài bóng người xuất hiện.

    Mê Thần trận, dĩ nhiên đã bị hắn thành công phá vỡ.

    Hắn nhìn chằm chằm phía trước, nơi Kỷ Tông đang nghiêm sắc mặt trịnh trọng nhìn lại. Một lát sau, tên kia mở miệng cười nói:

    - Thật là một tiểu tử lợi hại, Mục Phong lại có được một hài tử ưu tú đến thế.

    Mục Trần chỉ cười, ánh mắt vẫn tràn ngập cảnh giác:

    - Còn định ra tay tiếp hay thôi?

    - Trận pháp đã bị phá, ta không giết được ngươi, chuyện kế tiếp không can hệ với ta, bất quá ngươi cũng nên tự biết lo đi.

    Kỷ Tông đạm cười khẽ, lại nhìn hắn thật lâu lần nữa, rõ ràng là có ẩn chứa thâm ý, rồi xoay lưng đi mất.

    Mục Trần thấy Kỷ Tông đã đi xa, nhưng chân mày vẫn còn nhíu lại. Bởi vì cảm giác nguy hiểm vẫn còn chưa hết, dĩ nhiên Liễu vực đã quyết tâm không cho hắn thuận lợi quay về Mục vực.

    - Kỷ Tông, thật đúng là vô dụng!

    Mục Trần vẫn luôn cảnh giác đề phòng nhìn qua bốn phía, tại một góc đường, hai ánh mắt lạnh lẽo khác đang xuyên qua dòng người quan sát thiếu niên xa xa.

    - Tam thúc, kế tiếp làm gì đây?

    Bên cạnh vị trung niên vừa nói, một thanh niên anh tuấn nhíu mày hỏi lại, gương mặt quen thuộc của Liễu Mộ Bạch hiện ra, mà trung niên kia, chính là Liễu Minh.

    - Hừ, cũng may ta không hoàn toàn trông cậy vào Kỷ Tông kia, cho hắn làm tiên phong thử Mục Trần mà thôi, nếu may mắn xử luôn tên kia thì tốt, còn không thì chúng ta phải tự ra tay!

    Liễu Minh hậm hực nói:

    - Bất luận như thế nào, cũng không cho phép hắn đem vật kia về tới Mục vực. Nếu không, kế hoạch mà Liễu vực chúng ta trù định bấy lâu sẽ bị quấy nhiễu!

    - Bất quá nếu bây giờ mà ra tay, e rằng sẽ dẫn tới không ít cường giả Bắc Linh viện.

    Liễu Mộ Bạch nhẹ giọng phân tích.

    - Vậy thì giải quyết thật tốc độ.

    Sát khí bén nhọn lóe lên trong mắt Liễu Minh, phất tay, mười bóng người xuất hiện nhanh như chớp, toàn bộ đều sát khí dày đặc, linh lực dao động mạnh mẽ cho thấy toàn bộ đều là cường giả Linh Luân cảnh sơ kỳ đích thực lực!

    - Động thủ!

    - Dạ!

    Mười người kia lầm rầm nhận lệnh, thân hình lóe lên, tiến vào bóng râm biến mất.

    Giữa đường, ánh mắt đề phòng quét qua tứ phía, đột ngột Mục Trần quay đầu về phía trước, nhìn thấy mười bóng người đang vây thành vòng tròn nhanh chóng xông tới hướng của hắn.

    - Mười tên Linh Luân cảnh sơ kỳ, ra tay thật hào phóng.

    Mục Trần nhìn thấy mười người kia, trong lòng cũng run sợ. Sát tâm của Liễu vực đối với hắn thật là không nhỏ, tuy nguyên nhân là còn ở Bắc Linh thành, tên Liễu Minh này không dám tự mình ra tay, nhưng vẫn chuẩn bị một bữa đại tiệc.

    "Không thể dây dưa với chúng, phải mau thoát thân!"

    Ý niệm nhanh chóng xoay chuyển, thân hình vội lui sau. Dù cho hắn có tự kiêu cũng không tin bản thân đủ khả năng một mình đối phó mười vị cường giả Linh Luân cảnh sơ kỳ thân kinh bách chiến.

    "Viu viu"

    Bất quá mười người kia nhanh chóng áp sát, linh lực bộc phát, sát ý tràn ngập, khiến cho dân chúng xung quanh rối loạn vì động tĩnh bên này.

    - Đáng chết!

    Nhìn thấy bọn người kai thanh thế rất mạnh, Mục Trần khẽ mắng. Cắn răng thúc giục linh lực truyền vào hắc ấn trong hai tay, định liều mạng một kích, mục tiêu thay đổi, phải cố gắng kéo dài thời gian.

    "Viu!"

    Mười người nhanh chóng tiến đến, phối hợp vô cùng ăn ý, trong khi di chuyển đã tạo thành thế vây công, hoàn toàn phong tỏa mọi hướng lui của Mục Trần. Mười mũi kiếm sắc nhọn nhắm vào những phần yếu hại trên cơ thể hắn đâm tới.

    Ánh mắt nghiêm trọng nhìn công kích sắc bén từ mọi hướng đánh tới, Mục Trần thúc giục linh lực càng gấp, trên hai bàn tay linh lực hắc ám càng lúc càng đậm. Bất quá, ngay lúc hắn định xông tới, một tiếng hét dữ dội như sấm sét đột ngột vang lên:

    - Đạo tặc phương nào, dám ra tay với thiếu chủ chúng ta, tìm chết?

    Tiếng hét sấm sét đó truyền tới, cùng lúc một quang ảnh như chớp cũng xuất hiện, ầm ầm chắn trước mặt Mục Trần, vung tay áo phát ra linh lực cuồn cuộn như sông lớn vỡ đê đánh vào mười người xung quanh, khiến toàn bộ chật vật bắn lui.

    - Chu thúc!

    Gương mặt quen thuộc, Mục Trần mừng rỡ nhận ra, cuối cùng viện binh cũng tới a.

    Vị trung niên ứng cứu Mục Trần kia, chính là Mục vực Chu Dã, cặp mắt lợi hại như ưng nhìn mười kẻ bị đánh bay kia, nhưng không hề truy kích, mà đứng bên cạnh bảo vệ hắn.

    - Sát!

    Chu Dã lạnh lùng quát lên, phía sau hắn không xa vang lên những tiếng hô ứng, đông đảo tay chân Mục vực lao đến, gương mặt hung ác nhằm vào mười kẻ kia.

    Mười người nọ thấy thế, cắn răng, phất áo choàng lên, sương khói tỏa ra, thân hình được che giấu đi nhanh chóng trở lui.

    - Khốn nạn!

    Góc đường phía xa, Liễu Minh tức giận nhìn cường giả đột ngột xuất hiện của Mục vực, khuôn mặt giận quá mà tái xanh. Thời khắc mấu chốt lại bị Chu Dã khiến cho thất bại!

    - Tam thúc?

    Liễu Mộ Bạch nhíu mày, không ngờ kế liên hoàn lại có sự cố.

    - Quay về Liễu vực, báo cáo sự tình cho cha ngươi, để ta xem Mục Phong có bao nhiêu lá gan đến quấy rối kế hoạch của Liễu vực chúng ta!

    Liễu Minh lạnh lùng nghiến răng, xoay người bỏ đi.

    Liễu Mộ Bạch cũng bất đắc dĩ thở dài, ánh mắt xuyên qua đám đông nhìn Mục Trần đứng giữa sự che chở của cường giả Mục vực, ánh mắt càng thêm lạnh.

    - Tiểu tử tốt số, lần này xem như ngươi may mắn, nhưng lần tới, e rằng không để cho ngươi có cơ hội nữa đâu!
---------------------------
Mấy con cẩu lúc nào cũng thế, cắn người thì được, bị người cắn lại thì sủa ăng ẳng....
Mục lục

bình luận dai chua te đại chúa tể
Đăng nhận xét