Tìm kiếm

11 thg 10, 2013

Chương 220: Yêu Liên tái hiện - Đại Chúa Tể

       "Ầm Ầm!"

    Trời đất tăm tối, linh khí điên cuồng hội tụ. Trong đấu trường, mọi người đều hoảng hốt nhìn lên không trung.

    Nơi đó, phong vân hội tụ, một quang trận vô cùng khổng lồ đang dần dần hiện ra. Trận đồ cực kỳ phức tạp, mỗi một đường ánh sáng như một kiệt tác tự nhiên.

    - Không ngờ hắn có thể bố trí được linh trận cấp bậc này...

    Vô số người ngơ ngác nhìn quang trận phức tạp, trong lòng không thể tin được. Linh trận này đã vượt qua cấp 3, lẽ nào Mục Trần này đã là Linh Trận sư cấp 4?

    Linh Trận sư cấp bậc đó trong số các đệ tử Bắc Thương linh viện dường như chỉ có vài người trên đầu ngón tay, thế mà Mục Trần lại ở trong số đó?

    - Là trạng thái Tâm Trận. . .

    Tô Huyên thì lại chú ý đến vấn đề khác, ánh mắt tỏ ra biến ảo khôn lường:

    - Hắn nắm giữ được phương pháp sử dụng trạng thái Tâm Trận, hơn nữa không chỉ là trạng thái Tâm Trận sơ cấp!

    Tô Linh Nhi lúc này đã hoàn toàn hoảng sợ. Nàng dĩ nhiên biết được trạng thái Tâm Trận quan trọng thế nào đối với Linh Trận sư, chỉ có Linh Trận sư cấp 3 trở lên mới có thể sử dụng được.

    Trạng thái Tâm Trận cũng có ba cấp sơ trung cao. Những đệ tử tu luyện linh trận trong Bắc Thương linh viện này cũng ít người có thể lĩnh ngộ được trạng thái Tâm Trận, nhưng có đẳng cấp trung và cao, chắc chắn không nhiều hơn một bàn tay.

    - Cái tên này rốt cuộc giấu bao nhiêu bản lĩnh nữa đây.

    Tô Linh Nhi lẩm bẩm cảm thấy tên thiếu niên kia như một cái hố sâu không đáy, khiến cho người ta chẳng biết đường nào mà lần.

    - Tiểu tử này khá thú vị đây.

    Tô Huyên mỉm cười nhẹ nhàng. Linh trận cấp độ này có lẽ cả Lý Huyền Thông cũng phải đau đầu, Mục Trần lần này thật đã liều mạng, bằng thực lực Dung Thiên cảnh sơ kỳ có thể bức Lý Huyền Thông đến thế này quả thật đã rất giỏi.

    Hạc Yêu và Từ Hoang cũng bất ngờ không kém. Vốn nghĩ chỉ là một tên tân sinh không mấy đáng chú ý, phần lớn nguyên nhân đến đây để xem Lý Huyền Thông hiển lộ thực lực thăng tiến đến mức nào, không ngờ được chính tên tên sinh kia lại khiến họ cảm thấy nguy hiểm.

    Hơn nữa họ càng không quên được Mục Trần hiện tại mới chỉ là tân sinh, nếu để hắn tu luyện thêm một năm nữa, thành tựu chẳng lẽ sẽ vượt qua họ sao?

    Tiểu tử này, thật không thể khinh thường .

    Lý Huyền Thông cũng đang ngẩng lên chăm chú nhìn vào không trung, ánh mắt lóe lên khó hiểu.

    Hắn không nói thêm gì nữa, khiến cho người ta cũng không biết hắn đang nghĩ gì trong lòng. Hai bàn tay đã thò ra khỏi tay áo, linh lực kinh người lượn lờ quanh thân.

    Hiển nhiên hắn đã không còn lãnh ngạo như ban đầu, Mục Trần kia đã vượt khỏi dự đoán của hắn.

    - Đến đây đi, cho ta xem bản lĩnh chân chính của ngươi.

     Hắn nhẹ lẩm bẩm trong lòng, ánh mắt sắc bén như xuyên thủng hư không bắn vào người Mục Trần.

    "Phù."

    Mục Trần thở ra một hơi, sắc mặt tái nhợt, hai tay kết ấn.

    "Ầm! Đùng!"

    Một tiếng sét rền vang bầu trời, ánh sáng lóe lên rực rỡ, cấp tốc hình thành một đóa hắc liên to cả trăm trượng.

    Hắc liên lơ lửng xoay tròn trong không trung, khiến không khí xung quanh cũng bị biến dạng.

    Linh trận kia dĩ nhiên chính là Yêu Liên Đồ trận. Ngày trước còn ở Bắc Linh cảnh, Mục Trần nhờ vào linh trận này mà cấp tốc miễu sát Liễu Kinh Sơn. Khi đó hắn mới chỉ có thực lực Linh Luân cảnh, khó mà chạ tới uy lực thực sự của trận đồ này. Dù có mượn được sức mạnh Cửu U Tước cũng chỉ miễn cưỡng thi triển ra, so với bây giờ hắn đã lĩnh ngộ ra vài điểm huyền diệu của linh trận này.

    Lúc trước nhãn lực nông cạn, cho rằng Yêu Liên Đồ trận đẳng cấp chỉ bất quá là linh trận cấp 3 đỉnh phong, nhưng hiện tại hắn đã là Linh Trận sư cấp 3, hắn mới phát hiện ra hiểu biết của hắn đối với Yêu Liên Đồ trận còn quá mức nông cạn.

    Mặc dù Yêu Liên Đồ trận này chỉ mới là một phần mà thôi. Nếu một ngày kia thực lực Mục Trần đủ để bày trận hoàn toàn, nhất định sẽ xoay chuyển trời đất.

    Hiện tại đối với hắn một phần Yêu Liên Đồ trận đã là cực hạn.

    Mục Trần sắc mặt càng lúc càng tái, suy yếu vô cùng. Hiện tại hắn không dùng đến sức mạnh Cửu U Tước, hoàn toàn chỉ bằng sức mình bố trí Yêu Liên Đồ trận.

    - Đi!

    Hắn vung tay ra, hắc liên rung động, rồi bắn ra như lưu quang. Vừa bay ra, những cánh sen khép chặt cũng đang từ từ nở rộ.

    Linh lực trong thiên địa càng thêm cuồng bạo .

    Hắc liên nở rộ, tim sen nhắm thẳng vào hướng Lý Huyền Thông. Trên đóa hắc liên, một dòng chất lỏng đen ngòm từ tim sen phun ra.

    Hắc ám ùng ục hội tụ ở tim sen bất giác khiến người ta cảm thấy lạnh mình sởn gai ốc.

    "Viu!"

    Hắc ám tối đến cực độ, hắc liên run lên mạnh mẽ, sau đó một tia hắc ám thẳng tắp bắn xuống, như một con hắc thủy long giương nanh múa vuốt điên cuồng phá hoại!

    "Rầm rầm!"

    Lôi đài vốn đã tan hoang rốt cuộc không thể nhận thêm trùng kích nữa, lúc này nó ầm ầm sụp đổ, nhưng Lý Huyền Thông vẫn vững vàng nhìn luồng ám hắc lao đến, đôi tay hợp lại, thanh âm vang lên.

    - Thiên Huyền thần quyết, Thiên Huyền La Bàn!

    "Bùm!"

    Thanh quang chói mắt ngập tràn trước mặt Lý Huyền Thông, hào quang ngưng tụ thành một la bàn khổng lồ màu xanh. Nó vừa xuất hiện, không khí liền đọng lại.

    - Phòng ngự cực mạnh của Lý Huyền Thông, Thiên Huyền La Bàn ư?

    Tô Huyên, Hạc Yêu, Từ Hoang nhìn thấy la bàn xanh kia, ánh mắt tỏ ra trịnh trọng. Không ngờ hắn lại phải sử dụng đến cái này a.

    Thanh quang la bàn ngưng tụ, mạnh mẽ lao lên chống đỡ lấy hắc thủy long đang gào thét lao xuống!

    "Uỳnh!"

    Ngay lúc va chạm vào nhau, hào quang rực rỡ như vầng liệt nhật bùng nổ sáng bừng lên. Tất cả mọi người không ai chịu nổi phải nhắm chặt hai mắt, nhưng vẫn cảm thấy đau đờn nhức nhối.

    "Ầm!"

    Thình lình một cơn lốc linh lực xuất hiện khiến cho Tô Huyên cũng biến sắc, vừa xuất hiện liền tàn phá tứ tung, nháy mắt chấn cho lôi đài khổng lồ phải sụp đổ, linh lực hộ tráo ở bốn mặt cũng vang lên những tiếng "rẹt rẹt" như sắp vỡ. Cảnh tượng khiến đám khán giả hoảng hồn, nếu mà bị trúng phải dư lực của phong bạo kia, có lẽ thực lực Dung Thiên cảnh cũng bị xé nát như tương.

    Lốc linh lực điên cuồng gào thét vài phút rồi cũng dần dần tiêu tan.

    Ngay lập tức ánh mắt mọi người đều nóng cháy tìm kiếm trong đống đổ nát.

    Đấu trường đã bị phá hủy, chỗ đó chỉ còn là một cái hố khổng lồ lõm xuống, hai đấu sĩ kia đành phải lăng không đứng trên không trung.

    Mục Trần sắc mặt tái nhợt, linh lực quanh người cực kỳ suy yếu, nhưng đôi mắt đen láy vẫn sáng ngời nhìn Lý Huyền Thông ở đối diện, mỉm cười, thanh âm khàn khàn cất tiếng:

    - Học trưởng Lý Huyền Thông, chiêu thứ ba này có tính là ta tiếp được không vậy?

    Lý Huyền Thông sắc mặt kinh ngạc vẫn đang nhìn chằm chằm vào bàn tay phải của mình, lát say mới ngẩng lên, mở tay ra, một vết máu đỏ tươi chậm rãi chảy xuống. Hắn đã bị thương.

    Trên khán đài, gần như toàn bộ khán giả há mồm kinh hãi. Mục Trần đã khiến Lý Huyền Thông bị thương?

    - Ngươi, không tệ.

    Lý Huyền Thông thở ra, nhẹ nhàng nói.

    - Ước định ba chiêu, ngươi thắng. Ánh mắt của Lạc Li quả là tốt.

    Lý Huyền Thông cười nhạt. Với khí độ cao thủ như hắn, dĩ nhiên không phải là người không chấp nhận sự thật. Vả lại nơi đây có vô số người nhìn thấy kết quả tỷ thí, không công nhận cũng không được.

    Biểu hiện của Mục Trần hôm nay chắc chắn sẽ khiến Bắc Thương linh viện chấn động một hồi.

    - Hiện tại ta không còn lực đối chiến, nói ra vẫn không phải đối thủ của ngươi.

    Mục Trần nhẹ giọng thì thào. Hắn bây giờ đã là ngọn đèn sắp tắt, để chống đỡ ba chiêu của Lý Huyền Thông, hắn đã dốc hết toàn lực.

    - Quy tắc là như thế... Nếu ta và ngươi đồng cấp độ, có lẽ ta không phải đối thủ của ngươi.

    Lý Huyền Thông khẽ cười, quay xuống nhìn quanh khán đài, ôm quyền lớn tiếng nói với biển người kia:

    - Trận chiến này, Lý Huyền Thông ta đã thua.

    Giọng nói vang vang trong tai mỗii người, khiến cho đám khán giả miệng vẫn còn tròn to thần tình phhức tạp. Kết quả này hoàn toàn không hề nằm trong dự đoán của bất kỳ ai.

    Ai mà ngờ được một tân sinh Dung Thiên cảnh sơ kỳ lại thắng khi tỷ thí với Lý Huyền Thông. . .

    - Rất đặc sắc.

    Tô Huyên cười khẽ, lời nhận xét cực chuẩn vang lên, đôi bàn tay mềm mại xinh như ngọc vỗ vào nhau, tiếng lốp bốp lan tỏa đấu trường.

    "Bốp bốp!"

    Một đốm lửa liền bừng lên đống rơm, tràng pháo tay theo đó nổ ầm lên tán thưởng không thôi.

    Trận đấu này dù có kinh hãi, nhưng quả rất thật đặc sắc.

    Ở một góc khán đài, Dương Hoằng mặt xanh mày xám run rẩy nhè nhẹ, bởi vì hắn cảm nhận thấy một sự sợ hãi từ trong lòng tuôn ra. Mục Trần bây giờ dường như đã hoàn toàn vượt xa hắn, khiến cho hắn đã không còn có sức phản kháng.

    Chẳng lẽ chỉ có Cơ Huyền mới có thể ngăn cản hắn sao?

    Mộc Khuê và Băng Thanh thì lẩm bẩm ta thán, nhưng cũng có chút cảm phục. Đối với Mục Trần, hiếu chiến như Mộc Khuê cũng không dám sinh ra chiến ý, vì hắn biết ba chiêu khi nãy, bản thân hắn một chiêu cũng không đỡ nổi.

    - Không thể nào. . .

    Từ Thanh Thanh thì mặt mày đặc sắc khó coi, biến đổi liên tục, bất giác rụt người lại, sắc mặt tái mét sợ hãi vô cùng.

    Trên bầu trời, Mục Trần chỉ cảm thấy đầu óc lùng bùng, cơ thể mỏi mệt, tiếng ồn khiến hắn choáng váng, thân thể lắc lư rồi đột ngột rơi thẳng xuống.

    "Véo!"

    Một bóng dáng xinh đẹp từ khán đài vội bay tới đỡ lấy hắn, đôi tay ngọc ôm lấy eo hắn, chính là Lạc Li.

    Nàng ôm Mục Trần, nhìn gương mặt tái mét của hắn mà thấy đau lòng. Bất chợt đôi mắt lưu ly trừng lên nhìn qua Lý Huyền Thông, nói:

    - Ta sẽ tìm ngươi tính sổ!

    Lý Huyền Thông chép miệng cười khổ.

    Lạc Li không quan tâm, nàng ôm Mục Trần cấp tốc bay đi, biến mất không thấy đâu.





---------------------------




Mục lục

bình luận dai chua te đại chúa tể
Đăng nhận xét