Tìm kiếm

26 thg 3, 2014

Chương 543: Nhị nữ - Đại Chúa Tể

    Ba con Mộc Thần Vệ hiên ngang sừng sững giữa quảng trường, áp lực bao phủ khiến những kẻ làm khán giả bất đắc dĩ phải kinh ngạc sợ hãi.

    Một con Mộc Thần Vệ, chính là một cao thủ nhất trọng Thần Phách nan. Thực lực đó đủ sức đánh bại một chi đội bậc trung có thể thậm chí là bậc cao trong đại tái.

    Vậy mà hiện tại trước mặt họ là ba con Mộc Thần Vệ.

    Nhiều kẻ nhìn qua đám Mục Trần, lại không thấy ba người kia kinh hoảng thất sắc, có lẽ đã có chuẩn bị. Xem ra trận chiến này rất phấn khích, một hồi long tranh hổ đấu thảm liệt.

    - Mục Trần, có vẻ như tình hình đã không còn trong tầm khống chế của ngươi nữa rồi.

    Vương Chung cười tủm tỉm. Ba con Mộc Thần Vệ khiến cho hắn tin tưởng nhiều hơn, ưu thế áp đảo chắc chắn sẽ khiến bọn kia phải khổ sở.

    Mục Trần chỉ hơi quay lại nói với phía Lạc Li và Thanh Tuyền:

    - Huyết Thiên Đô giao cho ta!

    Trong đám người kia, Huyết Thiên Đô là mạnh nhất, khó giải quyết nhất. Lạc Li và Thanh Tuyền chiến lực kinh người, nhưng chẳng lẽ hắn lại đẩy cục xương khó gặm sang cho hai nàng?

    - Được không?

    Ôn Thanh Tuyền không tin, liếc sang Huyết Thiên Đô. Tuy lúc nãy giao đấu có vẻ Mục Trần chiếm thượng phong, đoạt được thạch ấn, nhưng cũng do năng lực thân thể của Mục Trần bất ngờ tăng mạnh vượt khỏi dự đoán của Huyết Thiên Đô. Còn lúc này đối phương đã có chuẩn bị, e rằng thắng bại khó liệu.

    - Đừng hỏi ta như thế, nam nhi dù không được cũng phải gắng sức mà lên.

    Mục Trần trả lời.

    Ôn Thanh Tuyền hơi sửng sốt, chẳng biết đầu óc nghĩ gì mà đỏ mặt, trừng mắt:

    - Sắc quỷ!

    Mục Trần giật mình kinh ngạc, rồi nhất thời mỉm cười cổ quái, trêu chọc:

    - Ta đang nói tới vấn đề mặt mũi, ngươi nghĩ đi đâu thế?

    Ôn Thanh Tuyền mặt đỏ như gấc, tay cầm chiến thưng giơ lên, nghiến răng:

    - Ngươi nói thêm câu nữa thử xem?

    Mục Trần thấy nàng ta chuẩn bị phát nổ, không dám nói gì nữa. Cục diện hiện tại đã đủ rối rắm, còn khiến Ôn Thanh Tuyền nổi giận bỏ đi thì quả là ngu dốt.

    - Chúng ta đánh thế nào đây?

    Lạc Li nhanh chóng kéo hai người trở lại chính sự.

    - Giao Huyết Thiên Đô và con Mộc Thần Vệ của hắn cho ta!

    Ôn Thanh Tuyền cất tiếng nhẹ nhàng, lạnh lùng hàm sát. Đám người dám kéo tới gây khó dễ với nàng, thật nghĩ rằng bây giờ không còn ở đỉnh bảng xếp hạng thì nàng không còn đáng sợ hay sao?

    Lạc Li thấy rõ ý định của Ôn Thanh Tuyền, đám bên kia Huyết Thiên Đô khó đối phó nhất, xem ra nàng ta giành chiến là muốn giảm áp lực cho nàng và Mục Trần.

    Lạc Li khẽ lắc đầu.

    - Ý gì đó?

    Ôn Thanh Tuyền bất mãn.

    - Hai nàng có thể ngăn họ một lát được không?

    Mục Trần nhẹ giọng lên tiếng.

    Lạc Li và Thanh Tuyền đều ngẩn ra, hai người nghi hoặc liếc Mục Trần, nhanh chóng khám phá ra ý định của hắn:

    - Ngươi muốn bố trí linh trận?

    Mục Trần gật đầu.

    - Ngươi... linh trận của ngươi có xài được không?

    Ôn Thanh Tuyền lên tiếng hỏi, nhưng mấy lời vừa nói ra lại đỏ mặt.

    - Xài được hơn cả ta nữa là!

    Mục Trần mỉm cười thật thà đầy thâm ý.

    (LTC: cái đoạn này bọn nó dùng từ gì đó, có dính dáng đến chuyện chăn gối nam nữ, hơi nhảm)

    Ôn Thanh Tuyền trừng mắt:
  
    - Đã vậy thì tin ngươi một lần, ta và Lạc Li sẽ cản bọn họ, nhưng nếu linh trận của ngươi không có hiệu quả thì trận đánh tiếp theo ngươi phải nghe ta chỉ huy.

    Mục Trần mỉm cười.

    - Ta sẽ tận dụng thời gian.

    Mục Trần vung tay lên, một con Mộc Thần Vệ khác lại hiện ra:

    - Mộc Thần Vệ này sẽ gánh bớt áp lực cho hai người, cẩn thận nhé!

    Lạc Li và Thanh Tuyền đều gật, cả hai lắc mình đứng hai bên vai Mộc Thần Vệ của Mục Trần. Một nữ hoành thương, một nữ tuốt kiếm, khí thế thật kinh tâm động phách.

    Mấy ánh mắt của nhiều kẻ trong quảng trường sáng rỡ chiêm ngưỡng khí chất bất phàm của hai tuyệt thế giai nhân.

    Ôn Thanh Tuyền kiêu hãnh cao quý, chiến giáp vàng óng bó lấy thân hình gợi cảm như nữ chiến binh thần thoại, oai phong kiều mỵ.

    Lạc Li yên lặng giữa trời, trường kiếm chỉ xuống, váy đen kết hợp dung nhan tinh khiết mê người, đôi mắt lưu ly trong suốt mà hờ hững.

    - Ha ha, ngươi tính cho hai cô vợ bé lên đánh trận đầu sao?

    Huyết Thiên Đô tràn ngập dục vọng nhìn hai nữ xuất chúng, quay sang Mục Trần châm chọc.

    Mục Trần chẳng trả lời, chỉ ngồi xuống tại chỗ.

    Huyết Thiên Đô mắt lóe lên, tung ra một công kích linh lực huyết sắc, bắn thẳng tới Mục Trần.

    "Xoẹt!"

    Thình lình kiếm ảnh quét ngang, cắt nát luồng linh lực huyết sắc kia.

    Lạc Li khẽ vén tóc, đạm nhạt nhìn Huyết Thiên Đô:

    - Hắn bây giờ không đếm xỉa tới ngươi, có gì muốn nói cứ nói với kiếm của ta.

    Huyết Thiên Đô mặt u mày ám.

    - Hừ, khẩu khí lớn thật! Ta biết các ngươi thực lực bất phàm, bất quá chỉ chừng đó mà nghĩ rằng có thể ngăn được tất cả bọn ta, thì quả thật là suy nghĩ kỳ lạ!

    Vương Chung gằn giọng lên tiếng.

    - Cơ Huyền trước mặt ta còn chưa dám nói như thế, ngươi là cái đinh gì?

    Ôn Thanh Tuyền khinh khỉnh trả lời, ngữ khí không hề xem Vương Chung vào đâu.

    - Đã vậy ta cũng muốn lĩnh giáo ngươi một chút!

    Mặc Ngư nheo mắt, thoáng nhìn lại Mục Trần, trong lòng nghĩ đến cái gì đó, thình lình hắn vung tay lên, ba luồng hào quang bắn ra. Phía sau hắn, Tần Phong, Lưu Hùng cũng hành động tương tự.

    Chín luồng hào quang hiện rõ ra thành chín con chiến tượng hình người, bề ngoài có vẻ thô ráp hư hoại, dường như đã từng trải qua đại chiến thời viễn cổ.

    Nhưng dù vẻ ngoài hỏng hóc, bên trong vẫn tỏa ra dao động mạnh mẽ, kém Mộc Thần Vệ một chút, cũng đã đến linh lực nan.

    Bọn người kia còn giấu thứ đồ chơi mạnh mẽ thế này!

    - Hé hé, mấy thứ này nhiều ít cũng nhờ có các ngươi, tuy không có được bảo vật ở Tàng linh viện, nhưng rừng rậm kia lại chôn giấu đám chiến tượng này, may là bọn ta ra sớm nên tìm được!

    Mặc Ngư đắc chí cười hả hê.

    Chín chiến tượng linh lực nan, cao thủ nhất trọng Thần Phách nan cũng phải khổ chiến một trận, thì ra chính vì thứ này mà khi gặp lại Mục Trần ở bên ngoài, hắn không mấy e sợ nữa.

    - Một đống giẻ rách đem ra cho xấu hổ thêm ư?

    Ôn Thanh Tuyền chỉ đảo mắt hờ hững nhìn qua, dập tắt sự đắc ý của hắn.

    - Nếu đã tự tin như thế, vậy thì phô diễn cho ta xem nào!

    Huyết Thiên Đô chợt tiến lên, linh lực như biển máu gào thét mang theo mùi huyết tinh nồng nặc tràn ngập không trung.

    Vương Chung cũng vận linh lực tối đa, tuy kém Huyết Thiên Đô một chút, nhưng thực lực cũng là nhất trọng Thần Phách nan.

    Đám Mặc Ngư thì vung tay điều khiển Mộc Thần Vệ và chín con chiến tượng xông lên, hình thành thế trận cánh quạt vây lấy hai nữ tử.

    Đám khán giả ít ỏi xung quanh nín thở theo dõi.

    Chẳng biết hai cô gái mảnh mai kia có chống lại được trận hình đáng sợ này không?


---------------------------




Mục lục

bình luận dai chua te đại chúa tể
Đăng nhận xét