Tìm kiếm

25 thg 8, 2014

Chương 726: Chiến thắng - Đại Chúa Tể

    Mục Trần mở mắt, hai luồng kim quang bắn ra, tất cả bóng tối đều lui đi.

    Giữa trán Đại Nhật Bất Diệt thân, lại có hào quang kim sắc rực rỡ, như một vầng liệt nhật tỏa ra dao động làm người ta khiếp vía, làm vô số người chấn động.

    Mục Trần ngồi xếp bằng trên đầu pháp thân, ngẩng lên nhìn khối cầu điện ầm ầm bắn tới, cái bóng to lớn bao phủ toàn bộ Đại Nhật Bất Diệt thân.

    Lôi cầu chưa nổ, sức ép khủng khiếp đã khiến cho tầng đất bên dưới bắt đầu sụt lún.

    Công kích được Tần Lăng hội tụ địa lợi phát động đúng là rất khủng bố. Đừng nói đến Chí Tôn nhị phẩm, kể cả tam phẩm cũng cầm chắc thất bại.

    Chỉ đáng tiếc, đối thủ mà hắn đối mặt lần này không bình thường. (LTC: kết câu này nhất :v)

    "Phù"

    Mục Trần phun ra một hơi, tay kết ấn, giữa trán Đại Nhật Bất Diệt thân kim quang sáng lóa, bàn tay khổng lồ lúc này nắm chặt lại.

    Hào quang đặc sệt như chất lỏng từ trên trán chảy xuống, hội tụ lại ở nắm đấm, tạo thành một tầng tinh thể kim sắc.

    Lớp tinh thể kim cang bọc lấy nắm đấm Đại Nhật Bất Diệt thân, bề ngoài như được vẽ những ký hiệu thần dị nguyên thủy nhất, mơ hồ ẩn hiện, dao độgn khó hình dung lặng lẽ bồng bềnh.

    - Chí Tôn thần thông, Nhất Dương Lực!

    Đôi mắt đen bắn ra vẻ băng lãnh, Đại Nhật Bất Diệt thân bước chân lên trời, nắm tay phủ tinh thể kim cang đấm thẳng vào lôi cầu.

    Nắm đấm kim cương xuyên thủng không trung, nháy mắt xuất hiện ở ngay lôi cầu, chẳng hề chần chừ tung quyền oanh sát.

    Hai sức mạnh ngạnh đấu, nhưng không vang lên tiếng nổ kinh thiên như người ta dự đoán, mọi người trời mắt nhìn thấy nắm đấm kim cang trực tiếp xuyên thủng lôi cầu.

    Chẳng thể cản nổi, dễ dàng như đấm thủng đậu hủ.

    Kim cang quyền như tay thần vô địch, đáng sợ vô cùng.

    "Xẹt xẹt!"

    Những luồng hào quang bao phủ trời đất, cực kỳ cuồng bạo bắn ra từ lôi cầu, rồi nó nhanh chóng tan biến đi.

    Chỉ chốc lát, lôi câu thế như hủy thiên diệt địa, trong ánh mắt kinh hãi của mọi người nhanh chóng tan đi.

    Gió thổi hững hờ xuyên qua chiến trường, cả một vùng lặng ngắt như tờ.

    "Phịt phẹt phẹt."

    Trên bầu trời, Tần Lăng mặt trắng bệch, bất giác phun máu, thân hình lắc lư sắp té, hoảng sợ trước khung cảnh này.

    Hắn không tưởng tượng được tại sao thế công cường đại của hắn lại để Mục Trần ngăn chặn dễ dàng như thế!

    Gã kia thực lực chỉ mới Chí Tôn nhị phẩm thôi mà!

    Đỉnh đầu Đại Nhật Bất Diệt thân, Mục Trần cũng đang chăm chú nhìn vào đầu quyền chấn nát lôi cầu, ánh mắt cũng chấn động không kém. Uy lực thần thông Đại Nhật Bất Diệt thân hoàn toàn vượt xa dự đoán.

    - Không hổ là Đại Nhật Bất Diệt thân...

    Mục Trần cảm thán một tiếng. Như Mạn Đà La nói, Đại Nhật Bất Diệt thân có thể được xếp vào top 30 danh hào Chí Tôn pháp thân, trước đây hắn cũng nghi ngờ không ít, nhưng hôm nay chân chính mục sở thị sức mạnh đã được khai phá của nó, hắn đã nhận thấy vẻ kiệt xuất kinh người của pháp thân này.

    Quét mắt sang Tần Lăng mặt mày tái nhợt, đôi mắt đen lóe lên vẻ hung tàn, tay lại kết ấn. Kim cang chưởng tung ra, trực tiếp xuất hiện ở phía trước Lôi Ma pháp thân, nện vào ngực.

    "Bùm!"

    Không khí nổ tung, một vòng xung kích bùng ra.

    Tần Lăng mặt xanh mày xám, nghiến răng không chậm trễ thúc giục Lôi Ma pháp thân tạo thành một tấm chắn dày đặc lôi điện, tạo thành Lôi Đình Thuẫn.

    "Bùm!"

    Thế nhưng kim cang chưởng vẫn có uy lực rất khủng bố, dễ dàng xuyên qua lôi hải, cứ như thể chẳng có thứ gì ở đây ngăn cản được nó.

    Chân chính vô địch.

    Sắc mặt Tần Lăng hoàn toàn tái mét, hắn chẳng kịp lui đi đã bị kim chưởng đánh trúng Lôi Ma pháp thân.

    "Uỳnh!"

    Kim quang bùng nổ, Lôi Ma pháp thân chấn động rung rinh, văng tít ra xa, va vào một ngọn núi nguy nga làm cho nó vỡ nát.

    Một vệt dài mấy vạn trượng hiện ra trên đất.

    Cuối vệt dài kia, bụi mù tràn ngập, Lôi Ma pháp thân toàn thân nứt nẻ, rồi đến khi cực hạn, nó hoàn toàn nổ tung thành vô số đốm sáng đầy trời.

    "phèo phèo."

    Một bóng người từ giữa ngực Lôi Ma pháp thân bắn ra, máu phun xối xả, cả người cắm vào một ngọn núi, khảm sâu vào trong đó.

    "Ố ồ."

    Khán giả trố mắt nhìn cảnh này, chấn động xôn xao. Cả cường giả Đại La Thiên vực lẫn Bách Chiến vực đều hết hồn khó tin.

    Tần Lăng đã bị đánh bại!

    Đánh bại ngay cả khi Tần Lăng đã dùng tới sức mạnh địa lợi.

    - Người kia...

    Những cái nhìn kinh sợ hướng lên đỉnh đầu pháp thân hoàng kim, bất giác nuốt nước bọt. Hắn đã làm thế nào a?

    Cường giả Đại La Thiên vực mặt mày ngơ ngác, lúc này chân chính tỏ ra kính sợ Mục Trần. Người kia so sánh thâm niên thế lực đương nhiên không bì kịp bọn họ, nhưng năng lực của hắn như thế dĩ nhiên không lâu nữa sẽ trở thành nhân vật quyền thế, sờ tới là phỏng, nói chung là hot ở Đại La Thiên vực. Thậm chí xét trong thế hệ trẻ Bắc Giới này, có lẽ cũng chiếm một địa vị nhất định.

    Mục Trần cười nhạt, bất chợt Đại Nhật Bất Diệt thân cũng tan đi, sắc mặt hắn tái mét, rõ ràng là tiêu hao linh lực cực lớn.

    Tay hắn vươn ra, nắm lại, tòa núi vỡ tung, một thân thể thê thảm bị hắn cách không bắt gọn. Tần Lăng máu me bê bết, dao động linh lực hỗn loạn, hẳn nhiên đã trọng thương cực nặng, không còn sức phản kháng.

    Mục Trần bắt được thủ lĩnh của địch, lập tức lớn giọng thông cáo lên tầng trời tít trên cao:

    - Tần tông chủ, xem ra vị Tần trưởng lão của ngươi đã phụ kỳ vọng rồi.

    Giọng nói hùng hồn vang lên trời, Tần Thiên Cương bất giác tỏ ra hỗn loạn một chút. Hẳn nhiên hắn cũng nhìn thấy Tần Lăng bị Mục Trần tóm cổ, nổi giận quát:

    - Tiểu súc sinh, thả người của ta ra!

    - Ngươi còn năng lực lo cho kẻ khác sao?

    Đáp lời hắn là giọng nói lạnh băng của Cửu U, cánh chim sau lưng vỗ phần phật, đôi cánh để lại tàn ảnh sắc bén như thần khí, xuyên phá không gian, quét tới Tần Thiên Cương.

    "Bùm! Bùm!"

    Tần Thiên Cương cũng dốc toàn lực chống chọi, nhưng thực lực Cửu U rõ ràng vượt xa hắn, lại còn việc Mục Trần thắng lợi, khiến nàng ta chẳng còn lo phiền nào cả, thế công cuồng mãnh khiến Tần Thiên Cương khốn đốn vô cùng.

    Sĩ khí bên phe Bách Chiến vực ở chiến trường hỗn loạn bên dưới thì nhanh chóng tàn lụi, họ đã nhìn thấy rõ tình hình hiện tại, cực kỳ bất lợi.

    Tần Lăng đã bị Mục Trần bắt gọn, Tần Thiên Cương lại liên tiếp bại, không địch nổi Cửu U vương.

    Sĩ khí đại giảm, các thế lực Bách Chiến vực chẳng còn ham chiến, bắt đầu có những kẻ bỏ chạy, tạo thành một phản ứng dây chuyền, trong chốc lát toàn bộ đều co giò cúp đuôi trốn chạy tan tác.

    Các thế lực Đại La Thiên vực lại chẳng hề buông tha, nhân đó bắt đầu truy kích mạnh mẽ, tạo thành một tràng chém giết tàn sát.

    Chiến quả đến lúc này đã rõ ràng.

    - Khốn nạn!

    Chín tầng trời, Tần Thiên Cương nổi giận hằn học, hắn vội vã đỡ một chưởng của Cửu U, cánh tay run rẩy rồi văng đi 1000 trượng. Hắn nghiến răng, bất ngờ cấp tốc thụp xuống, chỉ vừa lóe lên đã xuất hiện phía trên Mục Trần.

    Mục Trần nhìn thấy Tần Thiên Cương đổi mục tiêu tấn công mình, hắn vung chưởng vào không trung, người ta chỉ nhìn thấy Tần Lăng thê thảm bất động đằng kia lại tóe máu văng đi.

    Tần Thiên Cương cực kỳ oán hận nhìn Mục Trần, rồi nhìn sang Tần Lăng đang bay như diều đứt dây, nghiến răng lao tới, chụp lấy bả vai thuộc hạ, nhanh chóng rút lui.

    "Hừ!"

    Một tiếng hậm hực từ trời cao giáng xuống, đôi cánh hắc ám mang đầy tử hỏa nhanh như chớp chém vào lưng Tần Thiên Cương.

    "Xoẹt"

    Để lại một vết máu dữ dội, máu tươi rỉ rả.

    Tần Thiên Cương run lên vì đau đớn, nhưng hắn chẳng hề có tâm ở lại sống mái một phen, chỉ ôm lấy Tần Lăng chui lủi trốn đi, để lại tiếng gầm gừ ai oán.

    - Cửu U, Mục Trần! Các ngươi cứ chờ đó, Lôi Ma Tông nhất định trả thù!

    Tiếng gầm đe dọa vang vọng, Tần Thiên Cương đã vội vã biến mất nơi chân trời.

    Mục Trần nhìn kẻ địch bỏ chạy, thở phào một hơi. Thực lực gã tông chủ kia nếu dốc tất cả liều mạng, tất nhiên cũng sẽ làm cho quân ta tổn thất nặng nề.

    Hiện tại có thể đánh bọn chúng bỏ chạy là tốt nhất, cái mà hắn cần lúc này cũng chỉ là cứ địa Lôi Ma Tông, chứ chưa phải mạng của Tần Thiên Cương.

    Cửu U từ trên trời cao hạ xuống, bóng dáng thanh mảnh xinh đẹp xuất hiện cạnh hắn.

    - Không sao chứ?

    Cửu U tròn mắt long lanh nhìn hắn, hỏi thăm.

    Mục Trần lắc đầu cười, nhìn xuống vùng đất đổ nát hoang tàn, rồi nhìn lên Lôi Ma sơn nguy nga hùng vĩ, bất giác nhếch mép cười to.

    Lôi Ma Tông đã thuộc về họ.




---------------------------


Mục lục

bình luận dai chua te đại chúa tể
Đăng nhận xét