Tìm kiếm

28 thg 4, 2013

Chương 147: Chuẩn bị cho đại chiến - Hỗn Tại Tam Quốc Làm Quân Phiệt

Mục lục
==============================




Nền sân bằng đá bị một đòn này của Mã Siêu làm nát bấy, đá vụn bắn rào rào.

“ Hay, Hay quá.”

Mã Hưu cao hứng vỗ đôi tay nhỏ bé, Mã Dã cũng ngừng khóc nhìn Mã Siêu với vẻ hâm mộ.

Có tiếng bước chân nặng nề từ ngoài đường vọng vào, một bóng người cao lớn đi thẳng vào sân. Người vào là một Hán tử trung niên, khuôn mặt góc cạnh, hốc mắt sâu, sống mũi cao. Trông không giống với người Hán mấy, vừa nhìn là biết ngay người này có huyết thống của người Khương.

Mã Siêu đột nhiên xoay người, thiết thương trong tay như độc xà phóng ra, nhằm ngực Hán tử đâm tới, miệng quát lên: “Phụ thân, xem thương pháp của con tiến bộ thế nào? Đã đủ để ra chiến trường hay chưa?”

Hán tử cánh tay phạt ngang một cái, hộ thủ đỡ lấy cây thương hất mạnh, cây thương nặng nề liền đâm vào khoảng không, Hán tử thuận thế đạp vào mông Mã Siêu một cái, chỉ thấy Mã Siêu thu thế không kịp, lảo đảo chạy về phía trước mấy bước rồi ngã sấp xuống đất như chó ăn phân.

Hán tử vừa chỉnh lại hộ thủ vừa lãnh đạm nói: “ Chỉ biết cậy mạnh, không khổ luyện võ nghệ, thương pháp càng ngày càng dở, sơ hở trăm bề, võ nghệ cỡ ngươi hiện nay mà cũng dám ra chiến trường à?’

" Hì hì hi ~~ "

Mã Dã, Mã hưu cùng cất tiếng cười to.

Mã Siêu lôm cồm bò dậy, thẹn quá hóa giận nói: “ Không được cười, kẻ nào cười ta đánh kẻ đó!”

Thiếu phụ lúc này mới tiến lên, ân cần hỏi: “ Lão gia, đại quân lại sắp xuất chinh phải không?’

“ Đúng thế, đại quân lại sắp xuất chinh.” Hán tử sắc mặt sầm xuống, đôi mắt thoáng hiện tia buồn bã, khẽ nói: “ Sắp tới, Cảnh đại nhân muốn tấn công Hà Sáo.”
...
Trong mật thất ở phủ thứ sử Lương châu Cảnh Bỉ.

Trình Cầu khẽ nói: “ Đại nhân, hạ quân đã tra cứu gia phả của Mã gia.”

“ Hả?’ Cảnh Bỉ hỏi: “ Kết quả thế nào?’

Trình Cầu khẽ trả lời: “ Mã Đằng chính là con cháu của Phục Ba tướng quân Mã Viện, cha Mã Đằng là Mã Túc cháu năm đời của Mã Viện, Mã Viện sinh con là Mã Phòng, Mã Phòng có con là Mã Sinh, Mã Sinh có con là Mã Liên, Mã Liên sinh ra Mã Túc, theo gia phả của Mã gia, Mã Viện là đời thứ mười còn Mã Đằng là đời thứ mười sáu.”

Cảnh Bỉ cau mày nói: “ Nói vậy thì Mã Đằng và Mã Dược là người thân sao?’

Trình Cầu khẽ nói: “ Theo hạ quan phân tích, Mã Dược phải là hậu nhân của đời thứ mười ba của dòng họ Mã, là con cháu của Hợp Hương hầu Mã Lãng, chỉ có điều sau loạn giặc Khăn Vàng đã không thể nào điều tra rõ ràng, chỉ là nhìn theo tuổi tác thi Mã Dược phải là đời thứ mười bảy của họ Mã, chỉ là vãn bối của Mã Đằng thôi.”

Cảnh Bỉ cau mày nói: “ Nói vậy là Mã Dược phải gọi Mã Đằng là chú? Việc này Mã Đằng có biết không?”

“ Mã Đằng tất nhiên biết.” Trình Cầu nói: “ Cẩn thận vẫn hơn, hạ quan cho là không nên cho Mã Đằng xuất chinh lần này.”

“ Mã Đằng anh dũng nhất trong quân ta, lại được người Khương Hồ ủng hộ.” Cảnh Bỉ cau mày nói: “ Nếu không cho hắn đi theo, ai có thể thay hắn được?”

Trình Cầu nói: “ Đại nhân, hạ quan có một cách.”

“ A, cách gì?”

“ Sao đại nhân không cùng Hộ Khương trung lang tướng Đổng Trác hợp quân thảo phạt Hà Sáo: “ Đại nhân dưới tay có rất nhiều tinh binh, Đổng Trác có rất nhiều mãnh tướng, hai nhà hợp quân lo gì không diệt được Mã Dược, không chiếm được Hà Sáo?”

Cảnh Bỉ nói: “ Nhưng mà Đổng Trác có đồng ý cùng bản quan hợp quân thảo phạt không?”

Trình Cầu nói: “ Hỏi là sẽ biết ngay thôi.”

“ Ừ,” Cảnh Bỉ nói: “ Vậy lập tức phái người đi nói với Đổng Trác tướng quân về tâm ý của bản quan đi.”

“ Hạ quan tuân lệnh.”

Trình Cầu nhận lệnh đi ngay.

Hà Sáo, đại doanh của Mã Dược.

Mã Dược đang xem bản đồ dưới ánh đuốc, thân hình cao gầy của Quách Đồ như thường lệ vẫn theo sát đằng sau, ngoài trướng một nhân ảnh xuất hiện, Giả Hủ bước nhanh vào, thở dốc nói: “ Chúa công, có tin tức rồi.”

“ À?” Mã Dược vội hỏi: “ Mau mau nói đi.”

Giả Hủ hít sâu một hơi, lấy ống tay áo lau mồ hôi trán rồi nói: “ Do thám báo về, thứ sử Ký châu Hàn Phức dùng mãnh tướng dưới trướng là Phan Phượng làm chủ tướng, Cao Lãm, Quan Thuần, Cảnh Vũ làm phó tướng, biệt giá Thư Thụ làm quân sư, dẫn tám ngàn kỵ binh, hai vạn bộ binh đang kéo đến Thường Sơn tập kết.”

“ Phan Phượng? Chưa từng nghe nói.” Mã Dược lại nói: “ Đinh Nguyên? Đinh Nguyên có hành động gì không?”

Giả Hủ nói: “ Đinh Nguyên dùng nghĩa tử, tòng sự Lữ Bố làm chủ tướng, Hầu Thành, Tống Hiến làm phó tướng, dẫn năm ngàn kỵ binh, một vạn bộ binh, đã rời khỏi Truân Ly Thạch.”

“ Cái gì!” Mã Dược thất kinh, thất thanh hỏi: “ Lữ Bố à?”

Giả Hủ ngạc nhiên hỏi: “ Chúa công sao lại giật mình như vậy?”

Giả Hủ không phải là người từ tương lai đến, lúc này còn chưa xảy ra trận chiến Hổ Lao quan, còn nhiều năm nữa thì Lữ Bố mới nổi danh thiên hạ, Giả Hủ có lẽ cũng chưa bao giờ nghe đến uy danh của Lữ Bố.

Mã Dược hít sau một hơi, trầm giọng nói: “ Ở Ly Thạch vẫn còn tám ngàn thuộc hạ cũ của Trương Hoán phải không?”

Giả Hủ đáp: “ Có thể đã bị Lữ Bố thu phục rồi.”

“ Tồi tệ!” Mã Dược vỗ bàn đứng dậy, trầm giọng hỏi: “ Đổng Trác và Cảnh Bỉ thế nào?”

Giả Hủ đáp: “ Chúa công, trước mắt do thám của quân ta mới do thám trong phạm vi Ký, Tịnh, U châu và khu vực Mạc bắc, Mạc nam còn Lương châu thì chưa thể thâm nhập được để dò xét hư thực của Đổng Trác, Cảnh Bỉ. Nhưng mà Hủ cho rằng Đổng Trác, Cảnh Bỉ thực lực không lớn bằng Hàn Phức, Đinh Nguyên, hai nhà đó hợp binh cũng không quá ba vạn quân.”

“ Hai vạn tám ngàn cộng hai vạn ba ngàn lại thêm ba vạn nữa đó là hơn tám vạn đại quân đấy!” Mã Dược lạnh lùng nói : “ Tám vạn đại quân này lại là một đội quân được huấn luyện nghiêm chỉnh, trang bị đầy đủ chính là một đội quân tinh nhuệ! Đương kim Thiên tử đúng là vung tay quá trán, hắn không sợ tám vạn quân tinh nhuệ đó mất đi ở Hà Sáo thì gây tổn thương lớn đến nguyên khí Đại Hán sao?”

Giả Hủ nói: “ Biểu hiện gần đây của đương kim thiên tử thật khiến người ta phải ngạc nhiên, lần này điều động bốn lộ đại quân tấn công chúa công rõ ràng là kế “ Khu hổ thôn lang” khiến người khác phải thán phục. Đám bốn người Đổng Trác biết rõ đây là độc kế của thiên tử nhưng vẫn không tự chủ được mà mắc vào.”

Mã Dược nói: “ Xem ra sức cám dỗ của Hà Sáo quá lớn. Cho dù là đương kim thiên tử hay Đổng Trác, Đinh Nguyên đều giống nhau, họ không muốn bản tướng quân vào làm chủ Hà Sáo.”

Giả Hủ nói: “ Cũng là lẽ tự nhiên, Hà Sáo dễ thủ khó công, nam có thể tấn công Quan Trung, kinh kỳ, tây có thể tấn công Lương châu chặt đứt con đường ra Tây Vực. Hướng đông có thể uy hiếp hai châu Tịnh, Ký, địa thế quá hiểm yếu! Càng hấp dẫn hơn nữa Hà Sáo cây cối xanh tốt, sông nước đủ cả vừa có lợi cho chăn nuôi, lại lợi cho trồng trọt, có thể nói là căn cơ có thể dựng nên bá nghiệp.”

“ Lúc nam Hung Nô chiếm cứ Hà Sáo, Đổng Trác, Đinh Nguyên bọn họ đều không có ảo tưởng, nhưng lúc này nam Hung Nô đã bị chúa công diệt. Thiên tử lại có ý tạo chiến tranh, mấy nhà có dã tâm này tất nhiên không thể ngồi yên, tuy biết rõ là xuất quân chưa chắc có thể chiếm lấy Hà Sáo, nhưng cũng không thể trơ mắt nhìn chúa công chiếm giữ.”

“ Muốn đến cứ cho chúng đến đi, bản tướng quân sẽ cho họ hối hận không kịp!” Mã Dược đột nhiên quay đầu lại nhìn về phía Quách Đồ đang đứng như chiếc bong, trầm giọng hỏi: “ Công Tắc, ngươi hãy báo cáo tình hình quân ta xem.”

“ Tuân lệnh.” Quách Đồ chắp tay quay sang Mã Dược, cao giọng nói: “ Trước mắt chúa công có một vạn năm ngàn kỵ binh trong đó ba ngàn kỵ binh là thuộc hạ cũ, chính là lực lựng trung thành lại vô cùng tinh nhuệ! Bảy ngàn khinh kỵ binh người Ô Hoàn cũng đã từng theo chúa công viễn chinh Liêu Đông, Cao Ly, cũng coi là tinh nhuệ, ngoài ra còn có năm ngàn kỵ binh Ô Hoàn ở Khống huyền.”

“ Bộ binh thì thế nào?”

“ Quân ta có tổng cộng năm ngàn bộ binh, trong đó Hãm trận doanh của tướng quân Cao Thuận có thể nói là cực kỳ tinh nhuệ, nhưng chỉ có tám trăm người.”

Giả Hủ nói: “ Nói cách khác, quân ta có thể dùng để chiến đấu chỉ có gần một vạn năm ngàn kỵ binh, binh lực yếu hơn rất nhiều! Hà Sáo mặc dù dựa vào trường thành, ba mặt giáp sông dễ thủ khó công nhưng quân ta mới đến đây, chỗ đứng còn chưa vững, các bộ lạc phía tây Đồ các hồ, Nguyệt thị hồ, cùng bộ lạc phía nam là Tần hồ thì có thái độ không rõ ràng, nếu như một mực cố thủ thì chỉ sợ không giữ được.”

Mã Dược trầm giọng nói: “ Bản tướng quân dụng binh, cho tới nay đã bao giờ phòng thủ hay chưa, chỉ có tấn công, tấn công mà thôi!”

Giả Hủ, Quách Đồ đồng thanh nói: “ Đúng vậy, lấy công làm thủ!”

Mã Dược đưa tay vỗ mạnh lên địa đồ, ánh mắt liếc qua Giả Hủ, Quách Đồ nói: “ Đinh Nguyên, Cảnh Bỉ, Đổng Trác, Hàn Phức bốn lộ đại quân trước khi hợp công Hà Sáo, trước tiên phải giải quyết Đồ các hồ, Nguyệt thị hồ và Tần hồ, ổn định cục diện của Hà Sáo, sau đó mới dựa vào ưu thế binh lực hợp sức một trận đánh tan đối phương.”

Giả Hủ, Quách Đồ cùng nói: “ Chúa công anh minh.”

Địch Đạo, quận Lũng tây, Lương châu , trong phòng nghị sự phủ Đổng Trác tướng quân.

Lý Nho âm trầm nói: “ Chúa công, thiên tử một mặt sắc phong cho Mã Dược chức Hộ Hung Nô trung lang tướng, một mặt gửi mật thư cho chúa công để bốn lộ đại quân hợp công Hà Sáo, đây rõ ràng là kế “ Khu Hổ Thôn Lang”, ý đồ quá lộ liễu, chẳng qua chỉ là muốn làm suy yếu thế lực của chúa công, Cảnh Bỉ, Đinh Nguyên, Hàn Phức.”

“ À?” Đổng Trác thần sắc nghiêm trang hỏi: “ Ý Văn Tu (tự của Lý Nho) là lần này không nên xuất quân?”

“ Không, phải xuất quân.” Lý Nho lắc đầu nói: “ Chẳng những phải xuất quân mà phải xuất quân càng nhanh càng tốt!”

Đổng Trác không hiểu được nói: “ Nếu đã là kế “Khu hổ thôn lang” của thiên tử thì sao còn xuất quân làm gì? Không phải sẽ tổn hao quân sĩ một cách vô ích sao?”

“ Nếu không...” Lý Nho nói: “ Mã Dược thực lực lớn mạnh quá nhanh, nếu không kịp làm suy yếu, hắn sẽ có thực lực để tranh đoạt thiên hạ.”

Đổng Trác là kẻ đầy dã tâm, tất nhiên sẽ không muốn thấy các thế lực khác trở nên mạnh hơn.

“ Nhưng mà, bản tướng quân ít quân, còn muốn giữ lại một số tinh binh để áp chế Hàn Toại, để tránh người này làm phản, chỉ sợ không thể đem đi nhiều binh mã được.”

Lý Nho nói: “ Chúa công, Nho có một cách để giải mối lo này của ngài.”

Đổng Trác hỏi: “ Cách gì thế?’

Lý Nho nói: “ Chúa công phong cho Hàn Toại là chủ tướng dẫn tám ngàn bộ binh cùng với giáo úy Quách Dĩ, Phàn Trù hợp binh thảo phạt Mã Dược. Nếu Hàn Toại nghe theo, chúa công liền thừa cơ lúc hắn xuất chinh, dùng quân uy thu phục thuộc hạ của Hàn Toại là Dương Thu, Mã Ngoạn, Thành Nghi, Lương Hưng, lúc đó thì Hàn Toại lực bất tòng tâm thôi.”

Lý Nho nói một hồi, rồi làm điệu bộ chém đầu nói: “ Sau đó sẽ giết hắn.”

“ Tốt, cứ làm như thế đi.” Đổng Trác trầm giọng nói: “ Nhưng làm phải cẩn thận không được để lộ phong thanh gì đâu.”

Lý Nho đáp: “ Hạ quan tuân lệnh.”

" Báo ~~ "

Lý Nho vừa dứt lời thì có tiểu giáo đi vào báo: “ Tướng quân, có thuộc hạ của thứ sử Trình Cầu xin gặp.”

“ Trình Cầu à?” Lý Nho đôi mắt đảo qua đảo lại rồi quay sang Đổng Trác nói: “ Chúa công, nếu Nho dự đoán không sai, Trình Cầu đến để làm thuyết khách cho Cảnh Bỉ.”

Đổng Trác nghi hoặc hỏi: “ Thuyết khách? Về vấn đề gì?”

Lý Nho nói: “ Cảnh Bỉ đương nhiên cũng giống chúa công, lo lắng Mã Dược ngày một lớn mạnh, nhưng dưới tay hắn chỉ có một viên đại tướng là Mã Đằng mà Mã Đằng cùng Mã Dược là người một nhà tất nhiên không dám dùng Mã Đằng cho nên muốn cùng chúa công hợp binh, cùng thảo phạt Mã Dược.”

“ Hợp binh cùng thảo phạt?” Đổng Trác vui vẻ nói: “ Mong còn chẳng được, không thể không làm.”

Hà Sáo, đại doanh của Mã Dược.

Lão thợ rèn Hắc đột nhiên xuất hiện sắc mặt hưng phấn nói với Mã Dược: “ Tướng quân, có chuyện mừng, cực kì đáng mừng!”

“ A?’ Mã Dược, Giả Hủ, Quách Đồ cả ba đều chuyển ánh mắt từ bản đồ sang lão Hắc hỏi: “ Việc gì mà đáng mừng?’

Lão Hắc nói: “ Ở thượng nguồn Hà Thủy, tiểu nhân phát hiện hai mỏ nguyên liệu lộ thiên.”

“ Mỏ lộ thiên?’

“ Đúng vậy, một mỏ sắt và một mỏ thạch thán. Hai mỏ này gần như ở chung một chỗ trong vòng mấy trăm dặm, hơn nữa chất lượng cực tốt! Tiểu nhân làm thợ rèn đã mười năm chưa từng thấy mỏ nào lộ thiên nhiều và tốt như thế cả! Tướng quân nếu như bên cạnh Hà Thủy cho xây một xưởng rèn, vừa tiện lấy sắt vừa tiện lấy thạch thán chỉ cần có đủ nhân công sẽ không ngừng luyện ra sắt tốt.”

Giả Hủ, Quách Đồ cùng vui mừng nói: “ Chúa công, việc này thật đúng là quá tốt rồi.”

Mã Dược trong lòng rất kích động nhưng cũng không lộ ra nét mặt, hỏi: “ Lão Hắc, ngươi cần bao nhiêu người?”

Lão Hắc tính toán một chút rồi đáp: “ Nếu có một ngàn tên nô lệ, một năm có thể luyện được mười ngàn cân sắt tốt.”

Mã Dược nói: “ Nay bản tướng quân cho ngươi năm ngàn nô lệ! Dốc hết sức luyện ra thật nhiều sắt tốt cho ta!”

“ Tiểu nhân tuân lệnh.” Lão Hắc nói: “ Nếu tướng quân không còn dặn dò gì nữa, tiểu nhân xin cáo từ.”

“ Ừ, lão đi đi.”

Lão Hắc vái chào Mã Dược rồi rời đi.

“ Chờ chút.” Lão Hắc vừa mới ra đến cửa thì lại bị Mã Dược gọi giật lại hỏi: “ Ngươi vừa nói gì đến mỏ thạch thán? Nó là cái gì thế?”

Lão Hắc lắc đầu nói: “ Thạch thán là thạch thán, chứ còn là gì nữa?”

Giả Hủ giải thích: “ Chúa công, thạch thán là một loại đá ròn, nhưng có thể đốt thành lửa.”

“ Hòn đá đốt thành lửa?” Mã Dược ánh mắt đảo qua đảo lại đột nhiên nói: “ Chẳng lẽ là than đá?”

“ A, than đá?” Lần này đến lượt Giả Hủ nghi hoặc không thôi: “ Chưa nghe thấy bao giờ.”

“ Than đá! Than đá?”

Mã Dược giống như bị ma nhập, vừa lẩm bẩm vừa chắp tay sau lưng đi đi lại lại trong trướng, ánh mắt xoay chuyển rồi chợt lóe sáng, tựa như đang suy nghĩ rất tập trung, căng thẳng. Giả Hủ, Quách Đồ không biết Mã Dược suy nghĩ gì cũng không dám bất cẩn lên tiếng cắt đứt dòng suy nghĩ của hắn đành ngẩn người nhìn hắn.

“ Bộp.”

Mã Dược đột nhiên dừng bước, hai tay vỗ mạnh vào nhau phấn khích nói: “ Có rồi!”

“ Hả?”

Mắt Giả Hủ, Quách Đồ cùng lộ vẻ kinh ngạc, ngay cả lão hồ ly như Giả Hủ cũng không thể nào đoán ra cuối cùng Mã Dược đã nghĩ ra điều gì?

Mã Dược không kịp giải thích với hai người, ngẩng mặt lên gọi to: “ Điển Vi!”

Điển Vi hiên ngang bước vào trong trướng, lạnh lùng đáp: “ Có mạt tướng.”

“ Lập tức triệu tập chư tướng tới đây nghị sự.”

“ Tuân lệnh.”

Điển Vi đáp lời rồi ôm quyền vái chào xoay người đi luôn.

“ Lão Hắc, ngươi lại đây.” Lão thợ rèn tên lão Hắc đang chẳng hiểu thế nào thì Mã Dược đột nhiên vẫy vẫy tay, sau đó quay sang Giả Hủ, Quách Đồ nói: “ Văn Hòa, Công Tắc, hai người cũng đến đây đi.”

Bên Nguyệt thị hồ xinh đẹp, trong một gia đình người Nguyệt thị.

Thoạt nhìn toàn bộ thảo nguyên trông giống như màu xanh biếc của đại dương, đàn cừu chạy trên thảo nguyên như những đám mây di động, một đàn ngựa đang nhàn nhã đang thong thả rảo bước đến bên hồ uống nước, bờ bên kia Nguyệt thị hồ từng mảng màu trắng rải rác trông giống như những vì sao trên bầu trời, vài làn khói lơ thơ bay ra từ một mái nhà, thảo nguyên thật rộng lớn và xinh đẹp.

Chợt có tiếng vó ngựa dồn dập từ bên hồ vang lên, khiến cho chim chóc trong các bụi cỏ ven hồ sợ hãi bay vụt lên. Trong tiếng cười trong trẻo như chuông bạc, hai cô gái tộc Nguyệt thị thân hình yểu điệu thúc ngựa phi tới, tuấn mã trắng như tuyết, áo lụa sặc sỡ, da thịt lộ ra ngoài, eo thon mềm mại, xuân sắc động lòng người.

" A a..."

Một con chim nhạn lớn bất hạnh bay trên trời, phía trước hai cô gái Nguyệt thị, một cô gái quay sang nói với cô kia: “ Hãy xem ta bắn hạ nó nhé.”

Cô gái Nguyệt thị giương cung lắp tên, thân thể mềm mại trên lưng ngựa cũng cong lại, bộ ngực đầy đặn càng lộ rõ như muốn phá tung cả lớp xiêm y ra.

" Toa."

Cô gái Nguyệt thị buông dây cung, trong không trung vang lên một tiếng xé gió, con nhạn trên trời kêu thảm một tiếng rồi từ trên trời quay cuồng rơi xuống sau một sườn núi thấp cách bọn họ không xa.

" Hí luật luật ~~ "

Trong tiếng ngựa hí vang, sau sườn núi bất ngờ xuất hiện một con ngựa, ánh mặt trời đã ngả về tây chiếu vào sau lưng kỵ sĩ như một đám mây lửa sau lưng hắn, kỵ sĩ nọ toàn thân mặc giáp sắt đen nòm, gương mặt được che bởi chiếc mạt nạ quỷ.

Phía sau kỵ sĩ, một lá huyết sắc đại kỳ đang phấp phới bay.

Mã Dược ghìm cương ngựa đứng trên sườn núi, ánh mắt hắn lạnh lùng xuyên qua tấm mặt nạ quỷ, đánh giá nữ nhân Nguyệt thị hồ ở cách đó không xa. Mặc dù chưa bao giờ gặp mặt, chỉ cần liếc nhìn hắn cũng biết nữ nhân Nguyệt thị hồ mặc quần áo sặc sỡ đó chính là nữ vương của người Nguyệt thị hồ, Nãi Chân Nhĩ Đóa.

Cảm giác đầu tiên của Nãi Chân Nhĩ Đóa gây cho Mã Dược đó là sự mỹ lệ. Sự mỹ lệ của nàng giống như một bó hoa tươi. Cho dù gương mặt của nàng bị một tấm voan trắng mỏng che thì cũng không che hết được nhan sắc diễm lệ, quyến rũ đến mê người của nàng. Đôi mắt xanh, to, trong như nước hồ thu giống như hai viên ngọc lam, hoàn toàn khác so với đôi mắt đen của nữ nhân Trung nguyên, toát ra nét quyến rũ khác thường.

Cảm giác thứ hai Nãi Chân Nhĩ Đóa gây cho Mã Dược đó là một nữ nhân có một vẻ đẹp hoang dã giống như một hỏa diệm sơn sẵn sàng thiêu cháy tất cả. Nàng đúng là vưu vật trời sinh, một ân điển dành cho nam nhân.

Cánh tay phải của Mã Dược khẽ vung lên.

Ngay lập tức một đội trọng giáp thiết kỵ đông nghìn nghịt xuất hiện sau lưng Mã Dược. Tiết trời tháng tám rất nóng bức, nhưng toán thiết kỵ đen ngòm lại làm toát ra một luồng không khí lạnh như băng làm cho Nguyệt thị nữ vương Nãi Chân Nhĩ Đóa và các thị nữ của nàng cũng phải rùng mình ớn lạnh.

“ Hí hí hí ..”

Tiếng ngựa hí vang lên dồn dập. Hai đạo kỵ binh đột nhiên xuất hiện từ hai bên, vây chặt Nãi Chân Nhĩ Đóa và các thị nữ của nàng. Thị nữ của Nãi Chân Nhĩ Đóa cuống quýt rút những thanh loan đao tinh xảo ra, đứng hộ vệ trước mặt nữ vương của mình, quát to: “ Các ngươi muốn làm gì? Nơi này là Nguyệt thị quốc. Nếu các ngươi dám làm càn, các dũng sĩ của Nguyệt thị quốc sẽ không bỏ qua cho các ngươi”.

Mã Dược vẫy tay về phía sau. Một tên lưu dân người Hán thông thạo tiếng của người Nguyệt thị hồ vội giục ngựa chạy lên trước.

“ Nữ nhân đó vừa nói cái gì?”

“ Tướng quân, nàng ta nói các dũng sĩ của Nguyệt thị hồ sẽ không bỏ qua cho chúng ta”.

“ Dũng sĩ của Nguyệt thị hồ?” Mã Dược quay lại nhìn tướng sĩ phía sau. Hắn cười nói: “ Người Nguyệt thị hồ cũng có dũng sĩ ư? Sao ta nghe nói Nguyệt thị quốc chỉ có nữ nhân xinh đẹp?”

" Ha ha ha..."

Đám tướng sĩ phía sau khoái trá cười ầm ĩ.

“ Ngươi hãy nói cho nữ nhân Nguyệt thị hồ đó.” Mã Dược chỉ tay vào tên lưu dân người Hán nói: “ Bản tướng quân là Mã Dược, tân Hộ Hung Nô trung lang tướng của Đại Hán. Bây giờ ta cho nàng ta hai lựa chọn. Thứ nhất thống lĩnh tộc nhân thần phục bản tướng quân, trở thành nữ nhân của bản tướng quân. Thứ hai bản tướng quân sẽ san bằng Nguyệt thị quốc của nàng ta, giống như bản tướng quân đã làm với người Hung Nô. Hơn nữa bản tướng quân sẽ giết sạch tộc nhân của nàng ta, làm cho người Nguyệt thị hồ hoàn toàn biến mất trên thế gian này”.

Quanh bình nguyên Hà Sáo có mười mấy bộ tộc du mục Tiểu Nguyệt thị, tổng cộng có bốn vạn người. Kỵ binh tinh nhuệ có chín ngàn. Nhưng lại phân tán nhiều nơi. Người Nguyệt thị hồ tập trung ở quanh Nguyệt thị hồ cũng chỉ có một vạn người, kỵ binh tinh nhuệ chưa đến hai ngàn người. Mã Dược nói muốn san bằng Nguyệt thị quốc hoàn toàn không phải lời nói đe dọa rỗng tuếch.




Đăng nhận xét