Tìm kiếm

18 thg 4, 2013

Tuyệt Thế Đường Môn - Chương 87: Mê trận học viện Shrek

Mục lục
==============================
Bốn gã hồn sư Linh Tê Thuẫn vất vả lắm mới đỡ được dư âm từ Băng Sương Long Quyển, nhưng sau một màn này, bọn họ không còn chút ý chí chiến đấu nào nữa, cả đám đứng đờ người ra nhìn chằm chằm vào cậu bé lạnh lùng trước mặt. Bọn họ thẩn thờ đến nỗi quên cả việc trên cơ thể mình máu từ vết thương đang chảy ra không ngừng, đồng thời tiếp tục nhìn sang đội trưởng Trầm Sách của mình.

Hoắc Vũ Hạo im lặng đứng một chỗ, ánh sáng màu đỏ trên đôi mắt dần biến mất, lúc này trông hắn y hệt một chúa tể vừa xuất hiện.

Đây là lần thứ hai hắn ra tay ở cuộc thi Đấu Hồn Đại Tái này, lần đầu tiên là hợp lực với Vương Đông, lần này chỉ riêng một mình hắn.

Trận đấu đầu tiên của học viện Shrek đã ảnh hưởng rất lớn đến các học viện, bọn họ tập trung nghiên cứu về sáu Hồn Hoàn mười vạn năm của Hoắc Vũ Hạo là nhiều nhất. Đây không chỉ vì thực lực mạnh mẽ của Hoắc Vũ Hạo mà vì hắn là học viên của học viện Shrek, một học viện nổi tiếng trong việc đào tạo Hồn Sư quái vật.

Cho dù là học viện Nhật Nguyệt Hoàng Gia Hồn Đạo Sư cực kỳ hiện đại cũng không sao đưa ra đáp án chính xác được, trong mắt bọn họ lần này mọi thứ của học viện Shrek đều như được một bức sương mù bao phủ.

Thiếu niên kia rõ ràng chưa đến mười lăm tuổi nhưng tu vi là bậc Hồn Đế thật sao? Hơn nữa sáu cái Hồn Hoàn mười vạn năm là chuyện hoàn toàn không thể xảy ra, là một chuyện nghịch thiên. Gần như mọi người đều nghĩ Hoắc Vũ Hạo đã sử dụng một kỹ năng nào đó để che mắt bọn họ, có điều kỹ năng này khá lợi lại vì ít nhất về mặt khí tức của Hồn Hoàn không hề có chút sơ hở nào.

Bọn họ rất muốn được thấy Hoắc Vũ Hạo ra tay một lần nữa, cuối cùng trong trận thứ ba này bọn họ đã thỏa lòng, nhưng bất ngờ mà hắn mang đến còn khủng khiếp hơn trận đấu đầu tiên.

Hắn chỉ cần làm một động tác nhẹ nhàng đã có thể phá vỡ được công kích với uy lực của bậc Hồn Vương, hơn nữa còn nháy mắt phá vỡ được vũ hồn mô phỏng thuộc tính của An Lãnh Dạ, tất cả nghi ngờ trong lòng mọi người bây giờ đều trở thành kinh sợ.

Cho dù là Hồn Đế cũng không thể làm mọi chuyện một cách nhẹ nhàng như thế, càng quan trọng hơn nữa là không ai nhìn rõ được hắn đã sử dụng Hồn Kỹ gì.

Ngay cả bên phía các thành viên của học viện Thiên Linh cũng vậy, trong mắt bọn họ hắn đã trở thành chúa tể, chúa tể của cả trận đấu.

Chẳng lẽ hắn thật sự là Hồn Đế? Hơn nữa sáu Hồn Hoàn đều là Hồn Hoàn mười vạn năm? Lúc này có không ít học viện tự hỏi lại những suy đoán của mình, nếu cậu thanh niên này có tu vi cao như thế thì trong cuộc thi Đấu Hồn Đại Tái này còn ai là đối thủ của cậu ta nữa?

Bối Bối nhìn Trầm Sách với vẻ mặt đầy kiêu ngạo trầm giọng nói:

- Còn muốn đấu nữa không?

Trầm Sách nhìn sang các đồng đội của mình thấy không ai còn ý chí chiến đấu nữa, với lại An Lãnh Dạ đã hôn mê nằm dưới mặt đất, hắn đành thở dài một tiếng lắc đầu nói:

- Chúng ta nhận thua.

Ban đầu ánh sáng từ Hoắc Vũ Hạo tỏa ra quá rực rỡ, nên những người đi bên cạnh hắn không được nhiều người chú ý đến, nhưng hôm nay Trầm Sách đã có thể thấy được rõ ràng rất nhiều chuyện, một cường giả Hồn Vương cũng không sao đỡ được một kích toàn lực từ Hồn Đạo Pháo Đài của Hòa Thái Đầu. Một Từ Tam Thach, Chiến Hồn Sư hệ Phòng Ngự chỉ mới đến bậc Hồn Tông cũng có thể đỡ được một kích toàn lực của Hồn Vương với sự tăng phúc thuộc tính hỏa cực mạnh của một Hồn Tông. Bấy nhiêu đã đủ quyết định thắng bại huống chi phía sau bọn họ còn mấy người chưa ra tay.

Mà bên phía học viện Thiên Linh thì sao? Bọn họ đã mất đi đội phó An Lãnh Dạ, thực lực của những người còn lại cũng chẳng còn bao nhiêu, cho dù cậu thiếu niên thần bí kia không ra tay nữa, bọn họ cũng nắm chắc thất bại. Cho nên có đấu tiếp cũng không còn ý nghĩa gì.

- Học viện Shrek, thắng.

Trọng tài vừa tuyên bố kết quả xong, bảy người học viện Shrek khẽ cúi người chào rồi cùng nhau rời khỏi sàn đấu. Hoắc Vũ Hạo trước khi bước xuống khẽ quay người về phía An Lãnh Dạ ấn một chưỡng, có thể trông thấy mơ hồ không khí xung quanh đấy lại vặn vẹo méo mó. An Lãnh Dạ kêu lên một tiếng đau đớn rồi tỉnh dậy, nàng nhìn về phía Hoắc Vũ Hạo không chút giấu diếm vẻ sợ hãi.

Trầm Sách vội vàng bước đến đỡ lấy An Lãnh Dạ:

- Lãnh Dạ, có sao không?

- Thật đáng sợ, thật sự rất đáng sợ. Đây tuyệt đối là một Hồn Hoàn mười vạn năm thật sư, muội dám khẳng định không thể nhầm lẫn được. Áp lực thuộc tính băng này muội đã từng thấy qua.

- Hả?

Trầm Sách nghe nàng nói mà lòng chấn động, hắn vừa đỡ nàng ngồi dậy vừa nhỏ giọng nói:

- Muội chắc chắn?

Gương mặt An Lãnh Dạ tái nhợt, không còn chút máu gật đầu nói:

- Năm muội 16 tuổi, muội và ông nội từng đến vùng Cực Bắc tìm Hồn Hoàn thứ ba. Nhưng sau khi vào đó, chúng ta gặp phải một cái bóng màu xanh biếc, tốc độ của nó rất nhanh, lúc ấy phản ứng đầu tiên của ông nội là đẩy muội ngã xuống đất, ông dùng cơ thể của mình để che cho muội. Khoảng mười lăm phút sau ông mới đứng dậy, lúc ấy muội thấy cả lưng của ông đều bị tổn thương, khí lạnh xâm nhập rất dữ dội.

- Ông nội nói với muội rằng chúng ta vừa gặp phải một trong những Hồn Thú khủng bố nhất của vùng cực Bắc, nó tuyệt đối là một Hồn Thú mười vạn năm. Sau đó ông nội lập tức dẫn ta rời khỏi nơi đó, sau khi về nhà, ông phải chữa thương khoảng một năm mới hoàn toàn loại bỏ được luồng khí lạnh đó. Từ đó về sau ông nội không còn dẫn muội đến cực bắc liệp sát hồn thú nữa.

- Tuy đã nhiều năm nhưng hơi thở khủng bố đó mãi mãi muội không thể quên được. Mà luồng hơi thở đó giống hệt với hơi thở phát ra từ cậu bé ban nãy. Năm đó sau khi trở về, ông nội từng nói muội có thể trở về không phải vì con Hồn Thú đó không phát hiện ra mà căn bản ta quá nhỏ yếu, nó khinh thường không thèm ra tay. Nhờ thế mới may mắn giữ được cái mạng này. Hơn nữa ông còn dặn trừ phi tu vi của ta đạt được bảy Hồn Hoàn nếu không không được đến cực Bắc nữa. Còn nếu muốn đến vùng trung tâm của cực bắc thì ít nhất tu vi phải đến bậc Phong Hào Đấu La.

Trầm Sách hít sâu một hơi rồi nhìn sang bóng dáng đang bước đi của Hoắc Vũ Hạo bên khu vực chờ chiến, vẻ mặt không còn chút không phục nào:

- Thôi chúng ta về, có chuyện gì từ từ nói sau. Chúng ta không phải là đối thủ của học viện Shrek. Huynh thật sự hối hận năm đó không đến sát hạch ở học viện Shrek.

Hắn không hề nghi ngờ những gì An Lãnh Dạ đã nói, vì An Lãnh Dạ không chỉ là người yêu của hắn mà thường ngày nàng rất ít khi lên tiếng. Hôm nay nàng lại nói nhiều như vậy có thể thấy cậu bé kia đã khiến nàng chấn động đến mức nào.

Có điều, bọn họ đâu ngờ rằng bên phía học viện Shrek cũng đang âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

Xét theo thực lực, đội Shrek Thất Quái này không phải là đối thủ của học viện Thiên Linh, ba người Vương Đông, Hoắc Vũ Hạo và Tiêu Tiêu chỉ mới có hai, ba Hồn Hoàn. Ba người bọn họ trong trận chiến này không thể giúp ích gì được cho mọi người.

Nếu có người cẩn thận quan sát sẽ thấy khi Hoắc Vũ Hạo và Từ Tam Thạch thay đổi vị trí thì sáu cái Hồn Hoàn trên người Vương Đông và Tiêu Tiêu cũng biến mất. Khi đó Hoắc Vũ Hạo cũng cảm thấy lo lắng, bởi vì một kích đó mà trúng hắn thì hắn chắc chắn sẽ mất mạng, hơn nữa hắn đang mang trên người sáu Hồn Hoàn mười vạn năm, chắc chắn vị trọng tài kia sẽ không đến cứu hắn. Nếu Từ Tam Thạch không ra tay kịp thời thì hắn sẽ xong đời, như thế làm sao hắn không lo lắng được?

Bốn gã Hồn Sư Linh Tê Thuẫn, nếu riêng lẻ từng người thì bọn họ không phải là đối thủ của Từ Tam Thạch nhưng hợp lực của bốn người thì dù Từ Tam Thạch mạnh đến mấy cũng phải chịu thua. Trận này học viện Shrek chiến thắng không phải là do thực lực mà vì chiến thuật quá hoàn hảo.

Khi Hoắc Vũ Hạo bị đổi chỗ phải đối mặt với Băng Sương Long Quyển đầy nguy hiểm nhưng thật may lại là thuộc tính băng, oàn toàn lép vế trước Vũ Hồn Cực Hạn Băng của Hoắc Vũ Hạo. Tổng hợp những yếu tố này nếu thiếu đi một e là trận đấu này còn phải tiếp tục và chưa chắc có thể chiến thắng đẹp như vậy.

Học viện Shrek lần này nhờ may mắn mà chiến thắng. Chẳng những thắng mà còn duy trì sự thần bí lẫn thực lực thật sự. Một lợi thế quá lớn cho trận chiến kế tiếp. Nhưng học viện Thiên Linh không phải là đối thủ mạnh nhất của bọn họ trong vòng đấu vòng tròn này. Shrek Thất Quái sẽ còn bao nhiêu may mắn nữa đây?

Giống như hai trận đấu trước, sau khi chiến thắng, học viện Shrek lại xoay người rời khỏi Quảng Trường Tinh La, Hoắc Vũ Hạo bình tĩnh dẫn đầu cả nhóm. Với trận đấu hôm nay, sự thần bí của hắn đã đủ để bất cứ đối thủ nào cũng phải e sợ.

Nhưng tâm trạng của Hoắc Vũ Hạo hiện nay không có chút vui mừng nào mà ngược lại còn rất lo lắng. Vì trước trận đấu, Vương Ngôn đã cho bọn họ biết đối thủ kế tiếp là một đội rất mạnh. Đội ngũ xếp hạng tám trong cuộc thi lần trước. Trong đội đó còn có đến ba cường giả bậc Hồn Vương...

Đối với đội Shrek Thất Quái chính thức thì thực lực của học viện kia cũng không đáng nhắc đến, nhưng với đội Shrek Thất Quái dự bị lại khác. Nếu thua thì thực lực cả bọn đều sẽ bị phời bày. Họ có khả năng thắng trận này không? Hiện nay chưa biết sẽ rút thăm trúng phương thức thi đấu nào, xét sự chênh lệch thực lực thì dù thể thức nào cũng khiến Shrek ở thế hạ phong. Vương Ngôn sau khi tính toán thậm chí còn nghĩ đến việc bỏ qua trận kế, dù sao đây là thi đấu vòng tròn, thua một trận cũng không đến nỗi. Sau lượt trận này Lăng Lạc Thần đã có thể ra thi đấu. Có vị Hồn Vương khống chế băng trấn thủ, phối hợp với thuộc tính băng cực hạn của Hoắc Vũ Hạo thì các trận đấu kế tiếp sẽ dễ thở hơn, nhiều nhất ba trận nữa là Mã Tiểu Đào và Đái Thược hành cũng có thể bình phục. Chỉ cần đợi được đến lúc hai vị Hồn Đế này trở về thì thực lực của Shrek coi như đã trở lại.

Mặc dù vậy, đề xuất của Vương Ngôn bỏ qua trận đấu đã bị cả nhóm Shrek Thất Quái dự bị đồng lòng phản đối. Chúng còn ở ngày đầu tham gia cuộc thi, chúng đã hiểu rõ vinh dự của Shrek, và chúng không muốn nó bị hủy trong tay mình.

Bảy học viên đồng lòng nhấn mạnh: dù trận sau có thua cũng phải liều mạng dốc toàn lực. Tuy tu vi cả nhóm không cao nhưng mỗi người đều là thiên tài tuyệt diễm. Phối hợp với nhau sẽ có khả năng phá vỡ thực lực tổng thể của đối phương. Vương Ngôn thấy thái độ kiên quyết của cả nhóm cũng không tiếp tục phản đối nữa, vì hắn biết nếu vì ẩn giấu thực lực mà bỏ qua trận đấu này chắc chắn sẽ để lại một bóng ma trong lòng bọn nhỏ. Hắn tuyệt đối không muốn để chuyện đấy xảy ra.

Sở dĩ ban nãy Hoắc Vũ Hạo cảm thấy lo lắng vì sau trận đấu vừa rồi hắn lại càng hiểu ra bất cứ học viện nào có thể vào đến vòng bảng đều không yếu. Trận đấu này Shrek đã rất rất may mắn mới có thể chiến thắng, nhất là hành động bất ngờ lúc đầu làm Trầm Sách thất thủ.

Mà học viện Thiên Linh là đội ngũ chỉ có một Hồn Vương, trận kế tiếp có đến ba Hồn Vương, thực lực tổng thể của hơn xa học viện Thiên Linh, vậy thì cục diện sẽ như thế nào?

Trong trận đấu vòng tròn đầu tiên, đối thủ của học viện Thiên Linh chính là đối thủ sắp tới của học viện Shrek. Lúc ấy, học viện Thiên Linh hoàn toàn bị đối thủ nghiền nát, một cơ hội trở mình cũng không có. Phương thức chiến đấu của trận đó là một đấu một, bên phía học viện kia chỉ cử ra ba học viên đã giải quyết được học viện Thiên Linh, trong số ba người đó chỉ có hai người là Hồn Vương, đội trưởng và một số thành viên còn lại cũng chưa ra tay.

Không thể thua? Vậy phải làm sao mới thắng được? Đây là câu hỏi không ngừng lẩn quẩn trong đầu Hoắc Vũ Hạo. Hắn tự hỏi trong một thời gian ngắn làm sao có thể tăng cường thực lực? Hắn chỉ cần thực lực của mình đủ để đấu trong trận kế tiếp là được.

Hắn hoàn toàn biết rõ hiện nay thực lực của mình đến đâu, Hồn Kỹ của hắn đều là những kỹ năng khủng bố, cho dù kỹ năng phụ trợ cũng không ngoại lệ, với lại số lượng còn phong phú hơn hẳn cả những Hồn Tông bình thường.

Tuy tu vi mới chỉ là Đại Hồn Sư nhưng đối thủ là Hồn Tôn hắn cũng có cơ hội chiến thắng. Có điều, nếu là Hồn Tông thì không thể, một chút hi vọng chiến thắng hắn cũng không có. Về mặt Hồn Kỹ hơn hẳn Hồn Tông bình thường nhưng yếu điểm là hồn lực không đủ, cho dù có sự trợ giúp từ Bình Sữa cũng không thể.

Hoắc Vũ Hạo cẩn thận tính toán, một đấu một cùng lắm hắn chỉ giải quyết được đối thủ là Hồn Tông, với thể thức đoàn chiến hắn mới có thể phát huy được tác dụng cao nhất.

Hắn có Vũ Hồn Cực Hạn thuộc tính băng, nếu gặp đối thủ có thuộc tính hỏa hoặc băng thì hắn đều có thể áp chế năng lực của đối phương. Nhất là hồn sư thuộc tính băng, cho dù cấp bậc Hồn Vương hắn cũng tin chắc có thể áp chế được như hôm nay, đây là lợi thế tuyệt đối thuộc tính cực hạn. Xét trong thuộc tính băng, hắn chính là chúa tể, những thuộc tính băng khác e rằng không có cơ hội đứng trước hắn.

Kế tiếp, hắn có thể sử dụng Tinh Thần Tham Trắc Cộng Hưởng trợ giúp cả nhóm, đồng đội của hắn có thể thông qua đó phán đoán tình hình một cách chính xác.

Nếu trận kế tiếp bọn họ cũng may mắn rút thăm được đoàn chiến thì tác dụng của hắn lại càng lớn, ít nhất hắn và Vương Đông còn một kỹ năng có cấp bậc Hồn Vương là Hoàng Kim Lộ.

Cả nhóm học viện Shrek cũng không biết sau khi bọn họ ra về thì học viện Nhật Nguyệt Hoàng Gia Hồn Đạo Sư cũng đứng dậy bỏ đi. Hôm nay mục đích của học viện Nhật Nguyệt cũng chỉ đến quan sát thực lực của học viện Shrek.

Hai học viện nổi bật nhất cuộc thi lần lượt trở về Tinh Hoàng Đại Tửu Điếm.

- Đến phòng họp.

Hai sư phụ dẫn đội không hẹn mà cùng đưa ra một mệnh lệnh.

Vương Ngôn nhìn cả nhóm Shrek Thất Quái đang vây quanh mình rồi hít sâu một hơi:

- Cám ơn các con. Thật lòng ta cũng không ngờ các con có thể liên tiếp chiến thắng. Có thể nói các con vì bảo vệ vinh dự của học viện mà cố gắng hết mình. Các con là đội dự bị, lẽ ra hôm nay đến đây chỉ để học hỏi kinh nghiệm, nhưng giờ lại phải trở thành người gánh vác trách nhiệm lớn lao. Bất kể là ta hay học viện đều không còn yêu cầu cao hơn cho các con nữa.

Bối Bối mỉm cười nói:

- Vương lão sư, ngài đừng nói thế. Nếu là học hỏi kinh nghiệm thì cứ xem như chúng ta học hỏi kinh nghiệm một cách triệt để đi. Ngài cứ bố trí chiến thuật, cả nhóm đều tin tưởng vào ngài.

Vương Ngôn nhìn cả nhóm thật lâu rồi nói:

- Các con thật sự quyết định như vậy?

Bối Bối dẫn đầu, bảy người Shrek Thất Quái đồng loạt đứng dậy, cả nhóm nhìn chằm chằm Vương Ngôn bằng ánh mắt kiên quyết, trong bảy người bọn họ không có ai muốn lùi bước cả, cho dù là người có tu vi kém nhất là Tiêu Tiêu hay Hoắc Vũ Hạo cũng vậy.

- Tốt, các con xứng đáng là tinh anh của học viện Shrek. Ta cảm thấy tự hào vì các con.

Hốc mắt Vương Ngôn có chút ươn ướt, gương mặt cũng đỏ lên. Không hiểu tại sao hắn cảm thấy mấy đứa nhỏ trước mắt thật là đáng yêu. Học viện đã không sai khi chọn bọn chúng làm thành viên đội dự bị. Trong giai đoạn quan trọng nhất, không có ai hoảng sợ, càng không có ai nhát gan, tất cả đều kiên quyết, đều bướng bỉnh như nhau. Đừng quên, tuổi trung bình của bọn chúng còn chưa đến mười bốn.

- Các con, ta dám chắc chỉ cần lần này chúng ta có thể bình an trở về, các con sẽ trở thành một trong những nhân tài ưu tú nhất trong vòng một trăm năm nay của học viện. Được rồi, ta cũng không nói những chuyện không liên quan nữa, bắt đầu bố trí chiến thuật.

Vương Ngôn vẫy tay ý bảo mọi người ngồi xuống.

- Đối thủ kế tiếp của chúng ta rất mạnh, trong cuộc thi lần trước họ gặp phải học viện Nhật Nguyệt Hoàng Gia Hồn Đạo Sư ở tứ kết. Nếu không ta tin chắc họ còn có thể vào sâu hơn nữa. Trong đội chính thức của bọn họ lần này có ba Hồn Vương và bốn Hồn Tông. Vì trước khi đến đây thì đấu thực lực của chúng ta khá mạnh nên chỉ nghiên cứu về tám đội đứng đầu. Ta tìm hiểu học viện này nhiều nhất, đội trưởng của họ có thể nói là thiên tài ưu tú nhất trong vòng ngàn năm của bên ấy. Nếu hắn vào học viện Shrek chúng ta, thì cơ hội trở thành Shrek Thất Quái chính thức cũng rất cao. Huyền lão từng đánh giá hắn trước hai mươi tuổi sẽ có thể đột phá cấp bậc Hồn Đế nếu được sự dạy dỗ của các lão sư ở Shrek.

Nghe Vương Ngôn nói đến đây, bảy người Shrek dự bị không khỏi chấn động. Chúng biết đối thủ sắp tới của mình rất mạnh, nhưng lại không ngờ mạnh ngang ngửa đội chính thức hiện tại.

Vương Ngôn trầm giọng nói tiếp:

- Đây cũng là lý do tại sao ta muốn bỏ qua trận đấu này. Có hắn dẫn đội cộng thêm hai cường giả bậc Hồn Vương, cơ hội của chúng ta quá mong manh. Tu vi hiện nay của hắn đạt ta không có thông tin, vì trong các trận đấu trước hắn chưa hề ra thi đấu. Hắn chắc chắn chưa phải là Hồn Đế nhưng có lẽ cũng không kém bao xa.

- Theo nghiên cứu của ta, hắn rất kiêu ngạo. Đối thủ sắp tới là học viện Shrek càng làm tăng thêm chiến ý khát vọng chiến thắng của họ. Ta dự đoán chúng sẽ tung hết sức để chiến đấu với chúng ta. Ta đã suy nghĩ kỹ, cơ hội duy nhất cho chúng ta chính là đoàn chiến.

Lúc này mọi người đều hoàn toàn tập trung lắng nghe những gì Vương Ngôn giảng giải.

- Nếu là đoàn chiến, cơ hội chiến thắng của chúng ta phụ thuộc một người trong số các con. Đó chính là... Từ Tam Thạch.

Sáu người Shrek dự bị trố mắt nhìn Từ Tam Thạch với vẻ ngạc nhiên không giấu nổi

- Như phân tích ban đầu, kẻ mạnh nhất bên đội đối phương là đội trưởng, hắn còn là thiên tài ngàn năm hiếm thấy, do đó địa vị của hắn trong đội ngũ tuyệt đối rất cao, đó vừa là chuyện tốt vừa là chuyện xấu. Những đội viên còn lại sẽ theo thói quen mà ỷ lại vào hắn. Dựa vào điểm này, trước tiên vào trận xử lý hắn thành công, thì cơ hội chiến thắng của chúng ta tăng đến 40%.

Từ Tam Thạch đau khổ nói:

- Thì ra là thế. Đệ tử hiểu rồi, Vương lão sư, ngài muốn hi sinh một đổi một.

Vương Ngôn mỉm cười

- Chưa hẳn, ngươi là Chiến Hồn Sư hệ Phòng Ngự cực mạnh, khó có thể trong thời gian ngắn mà dễ dàng hạ ngươi được. Nếu trận tiếp theo chúng ta may mắn rút thăm được đoàn chiến thì hi vọng của cả đội đặt cả vào ngươi. Ta biết yêu cầu này đối với ngươi khá cao, không chỉ vừa bắt đầu phải dùng Huyền Minh Trí Hoán đổi vị trí với đội trưởng của đối phương, sau đó phải phòng ngự quần công của toàn đội đối phương,mà còn một yêu cầu cao hơn, ta muốn ngươi chặn những thành viên còn lại không cho bọn họ sang ứng cứu.

Từ Tam Thạch trợn mắt nhìn Vương Ngôn:

- Vương lão sư, ngài có đùa không vậy. Nhiệm vụ này làm sao làm được?

- Ngươi và đội trưởng đội kia đổi vị trí với nhau là chuyện đơn giản nhưng cái khó là làm sao chặn được viện quân của hắn, chuyện này cần làm thế nào thì phải dựa vào bản lĩnh của ngươi rồi.

Bối Bối vỗ vỗ vai hắn nói:

- Thôi đi, đừng có làm bộ nữa. Cái bản tính sợ chết của ngươi ta còn lạ gì? Ta biết chắc chắn ngươi còn rất nhiều cách bảo mệnh. Thôi vầy đi, nếu ngươi có thể thành công, và chúng ta chiến thắng trận này, ta sẽ thay ngươi xin Nam Nam thưởng cho ngươi được chưa?

- Thật sao?

Hai mắt Từ Tam Thạch bừng sáng. Nhưng Giang Nam Nam ở phía sau nghe thấy lại biến sắc lạnh lùng nói:

- Đây là chuyện của hai ngươi không liên quan đến ta đừng lôi ta vào. Ta không phải hàng hóa cho các ngươi đem ra giao dịch.

Nàng nói xong liền đứng dậy bỏ đi.

Giang Nam Nam giận dữ làm Bối Bối hoảng hồn, hắn chỉ thuận miệng nói đùa một câu không ngờ Giang Nam Nam lại phản ứng mạnh đến thế nhất thời xấu hổ.

Vương Ngôn quay sang nháy mắt với Tiêu Tiêu. Tiêu Tiêu vội vàng đứng dậy đuổi theo. Dù sao cả nhóm chỉ có hai người là con gái.

Từ Tam Thạch gượng cười:

- Thấy chưa, nàng cứ đối xử với ta như thế, ài, ta thật khổ quá. Bối Bối, ngươi lại hại chết ta rồi.

Vương Ngôn trầm giọng nói:

- Từ Tam Thạch, rốt cuộc ngươi cảm thấy có làm được không?

Từ Tam Thạch ngẩng cao đầu trầm giọng nói:

- Không thành vấn đề. Vương lão sư cứ giao cho đệ tử.

Ngay lúc này, Hoắc Vũ Hạo lại thấy ánh mắt Từ Tam Thạch lóe ra sự kiêu ngạo giống hệt như lúc hắn đón lấy Thiên Kích Mâu vậy. Dáng vẻ vô lại của Từ Tam Thạch quả thật che giấu rất tốt.

Vương Ngôn gật đầu:

- Trong trận kế tiếp, nếu là đoàn chiến thì Từ Tam Thạch đóng vai trò rất quan trọng, kế tiếp ta sẽ sắp xếp cách thức chiến đấu cho những phương thức chiến đấu còn lại. Thực lực tổng thể của chúng ta hơi thấp nhưng cái chúng ta có là yếu tố bất ngờ. Các con phải chuẩn bị tinh thần chiến đấu toàn lực. Hoắc Vũ Hạo, Vương Đông...

Trong khi mấy người học viện Shrek sôi nổi thảo luận chiến thuật, thì bên phía học viện Nhật Nguyệt Hoàng Gia Hồn Đạo Sư đều đã về đến tửu điếm và cùng tập trung vào phòng họp. Tuy nhiên cái bọn họ thảo luận không phải chiến thuật cho các trận kế tiếp, mà là học viện Shrek.

- Hôm nay các ngươi nhìn ra được những gì cứ nói hết đi.

Mã lão trầm giọng hỏi.

Các thành viên của học viện Nhật Nguyệt Hoàng Gia Hồn Đạo Sư đều im lặng. Lát sau có một thành viên của đội chính thức không kềm được mà lên tiếng:

- Mã lão, tên thiếu niên thần bí của học viện Shrek thật sự là Hồn Đế sao? Làm sao hắn có thể có đến sáu cái Hồn Hoàn mười vạn năm? Ài, không lẽ đây là thành quả nghiên cứu mới nhất của học viện Shrek sao?

Mã lão giận dữ quát:

- Đồ ngu, ngươi có từng thấy có hồn sư nào chịu đựng nổi các Hồn Hoàn đều là mười vạn năm không? Ngươi coi tên nhóc đó năm nay bao nhiêu tuổi hả? Ta đã quan sát cẩn thận rồi, tuy dáng người hắn khá cao nhưng gương mặt non choẹt ngây ngô kia ta đoán chỉ trên dưới mười ba tuổi. Mười ba tuổi đạt cấp bậc Hồn Đế? Trừ khi nó bắt đầu tu luyện từ trong lòng mẹ nếu không thì quên đi. Chắc chắn lần này học viện Shrek đã giở trò gì đó.

Gã kia có chút không phục nói:

- Vậy chứ sao hôm nay hắn vừa ra tay thì cô bé Hồn Tông hệ Khống Chế liền mất hết sức chiến đấu? Một Hồn Vương không thể nào làm được chuyện này, cho dù là Hồn Đế cũng không thể.

- Có lẽ là do thuộc tính.

Đội trưởng Mã Như Long rốt cuộc cũng mở miệng. Hắn trầm giọng nói tiếp:

- Mã lão nói rất đúng, thiếu niên kia không thể là Hồn Đế, nên chỉ còn một cách giải thích là do ảnh hưởng của thuộc tính. Theo suy đoán của ta, tên nhóc đó cùng lắm là cấp bậc Hồn Tông. Với tuổi của hắn đạt đến cấp bậc ấy đã là kinh khủng rồi. Mà sở dĩ thực lực của hắn lại mạnh đến vậy thì cũng chỉ có một khả năng, là Vũ Hồn Song Sinh.

Tiếu Hồng Trần đội trưởng đội dự bị ngồi đối diện với Mã Như Long nghe hắn nói thế liền ngẩng đầu, nghe Mã Như Long phân tích thì toát ra vẻ khâm phục. Với tính tình kiêu ngạo thường thấy, hắn có thể biểu hiện ra đến mức này đã tương đối hiếm thấy.

Mã Như Long thấy Tiếu Hồng Trần chăm chú nhìn mình khẽ mỉm cười.

- Ta tin tên thiếu niên ấy mặc dù mạnh nhưng thực lực không thể nào so được với Tiếu Hồng Trần. Nhưng có lẽ vì có Vũ Hồn Song Sinh nên mới có thể tạm so với nhau được. Cái hắn còn thiếu chính là tuổi tác.

Tiếu Hồng Trần cau mày nói:

- Đội trưởng, ý ngươi là nếu hắn tương đương tuổi của ta thì ta không phải là đối thủ của hắn sao?

Mã Như Long thản nhiên nói:

- Cái này là tự ngươi nói.

Tiếu Hồng Trần càng lộ vẻ bất mãn nói:

- Khó nói trước lắm, chưa đấu với nhau thì chưa biết ai thắng ai thua. Cho dù hắn có Vũ Hồn Song Sinh cũng không thể so được với một người kiêm tu Hồn Sư và Hồn Đạo Sư như ta. Nếu đồng thời tu luyện như ta chắc gì hắn đạt được cấp bậc như ta chứ.

Mã Như Long phẩy phẩy tay nói:

- Chúng ta không thảo luận vấn đề này nữa, nghe ta phân tích tiếp.

- Theo suy đoán của ta, cậu bé kia tối đa chỉ đến bậc Hồn Tông thôi. Mà Vũ Hồn Song Sinh của hắn có lẽ là một cái thuộc tính tinh thần, một cái thuộc tính băng. Hơn nữa trong vũ hồn thuộc tính tinh thần có một cái kỹ năng công kích tinh thần. Hôm nay Trầm Sách của học viện Thiên Linh ngay khi chuẩn bị tấn công đã bị công kích vào tinh thần nên mới lệch mục tiêu dẫn đến mọi kế hoạch đều vị phá hủy. Lúc hắn đối phó với An Lãnh Dạ, ta nghĩ đấy mới là vũ hồn chính của hắn. Hắn làm cách gì khắc chế được Băng Sương Hùng thì ta không biết nhưng nhất định vũ hồn của hắn rất mạnh. Thuộc tính băng của vũ hồn đó chắc chắn hơn xa An Lãnh Dạ mới có thể dễ dàng áp chế nàng được. Khi đó tuy mọi chuyện có vẻ nguy hiểm nhưng rõ ràng đòn tấn công của An Lãnh Dạ đã suy yếu, mà một phần uy lực cuối cùng của Băng Sương Long Quyển đâu có trúng hắn, tất cả đều đã bị Bối Bối đỡ hết rồi.

- Trước tình huống này ta lại suy nghĩ đến một chuyện. Nếu cậu bé kia có tu vi bậc Hồn Đế thì tại sao Từ Tam Thạch lại hoán đổi vị tri với hắn? Ngay lúc Thiên Kích Mâu của Trầm Sách tấn công vào hắn ta đã cảm thấy có gì đó không đúng, vì hai đứa nhỏ đứng bên cạnh hắn rõ ràng lộ vẻ hoảng sợ, một trong hai đứa còn định bước ra đỡ cho hắn. Cái thứ hai, khi hắn và Từ Tam Thạch đổi chổ, ta thấy rõ ràng sáu Hồn Hoàn trên người hai đứa bé còn lại đều biến mất. Điều này chứng tỏ cho việc gì? Đấy rõ ràng sáu Hồn Hoàn đó đều là giả, có lẽ cậu bé kia có một kỹ năng tạo ra ảo giác, hắn nhờ vào đó mới làm ra vẻ thần bí được.

Sau khi nghe xong lời phân tích của Mã Như Long, những học viên còn lại cho dù là đội chính thức hay dự bị đều ngỡ ngàng. Còn Mã lão ở bên cạnh thì gật đầu không thôi.

Mã Như Long có thể trở thành đội trưởng đội chính thức tuyệt đối dựa vào chính thực lực của bản thân, và quan trọng nhất chính là đầu óc thông minh của hắn. Nếu như không có sự xuất hiện của anh em Tiếu Hồng Trần có lẽ Mã Như Long đã là đệ tử ưu tú nhất của học viện Nhật Nguyệt Hoàng Gia Hồn Đạo Sư trong gần trăm năm nay.

Mã Như Long tự tin nói tiếp:

- Tổng hợp các suy đoán trên ta tin chắc lần này học viện Shrek đã gặp chuyện ngoài ý muốn. Đội dự thi của bọn họ chắc chắn là một đội dự bị thật sự. Mà hôm đầu tiên, rõ ràng bên phía bọn họ còn mấy người nữa nhưng mấy hôm sau lại không thấy đâu, có lẽ bọn họ không phải vì muốn ẩn giấu thực lực mà căn bản không thể ra thi đấu. Ta dám chắc cuộc thi lần này, cơ hội của chúng ta đã đến.

- Đúng như thế thì tốt quá.

Cô nàng ngồi bên cạnh Mã Như Long vừa nói vừa dí dí nắm đấm của mình. Học viện Nhật Nguyệt Hoàng Gia Hồn Đạo Sư của bọn họ bị học viện Shrek áp chế đã gần ba ngàn năm. Từ ngày đầu tiên bọn họ tham gia cuộc thi Đấu Hồn Đại Tái đến nay chưa từng thắng được học viện Shrek.

Mã Như Long khẽ than:

- Thật ra ta rất muốn đối thủ của mình là đội ngũ mạnh nhất của học viện Shrek, nhưng ta biết khi đó cơ hội chiến thắng của chúng ta không là bao nhiêu. Có điều ta vẫn muốn được đấu với một đội ngũ mạnh mẽ.

Tiếu Hồng Trần thản nhiên nói:

- Cái gì mà không có cơ hội? Những năm gần đây học viện của chúng ta phấn đấu không ngừng. Học viện Shrek kia còn tiếp tục khinh thường Hồn Đạo Khí thì nhất định sẽ có ngày chịu tổn thất lớn. Cho dù lần này chúng ta không thể thắng được đội hình chính thức của bọn họ thì cuộc thi lần tới ta chắc chắn sẽ làm được.
Đăng nhận xét