Tìm kiếm

21 thg 5, 2013

Chương 346: Hồng thủy hủy diệt Hoài Nam - Hỗn Tại Tam Quốc Làm Quân Phiệt

Mục lục
==============================
Buổi đêm, quận Hoài Nam.

Trăng sáng sao thưa, gió đêm hiu hiu, trong một thôn lạc nào đó ở nam hiệu Thọ Xuân đang vô cùng yên tĩnh, các bách tính sớm đã tiến vào mộng tưởng trầm trầm. Đột nhiên, ở phía tây bắc truyền tới tiếng rầm rầm mơ hồ. Mấy chục con chó săn trong thôn cũng bị tiếng ầm này làm cho tỉnh lại, sợ hãi từ trong chuồng lao ra, hướng tới phía tây bắc mà sủa ầm ĩ. Đám động vật lợn, bò, dê mà các thôn dân nuôi dưỡng cũng bắt đầu trở nên bất an.

Cả thôn xóm trong nháy mắt đã trở nên sôi sục.

Đối với bách tính sinh ra và lớn lên ở hai bờ Hoàng Hà thì thanh âm này đã quen đến nỗi không thể quen hơn được nữa. Hồng thủy, có hồng thủy rồi!

Các thôn dân dùng tốc độ nhanh nhất để mặc quần áo lên người, đốt đuốc, cõng hài tử, đỡ người già, có một thổ tài chủ tiếc một con lợn nuôi trong nhà, dứt khoát cõng nó lên lưng rồi chạy. Trong lúc này, không gian xen lẫn tiếng trẻ con gọi cha ới mẹ, tiếng cha mẹ gọi con, còn có thể chó sủa cùng với tiếng kêu của gà, vịt, bò, dê. Trong không khí tràn ngập sự tuyệt vọng và sự hoảng sợ vô tận, giống như là ngày tận thế đã giáng xuống rồi.

Thế nhưng, không đợi các thôn dân chạy ra xa, hồng thủy cuồn trào mãnh liệt đã ập tới rồi.

"Rầm..."

Một con sóng đánh tới, khiến cho hơn chục căn nhà dễ dàng bị lập úp trên mặt dất. Một người mẹ trẻ tuổi trong lòng còn bế một đứa nhỏ chưa đầy tháng vùng vẫy từ trong nhà vừa lao ra thì bị hồng thủy hất ngã. Trong trận hồng thủy cuộn trào, từng cái cột gỗ gãy lìa giống như những thanh kiếm gỗ sắc bén, đâm về phía đôi mẹ con này. Người mẹ trẻ tuổi lật người lại theo bản năng, lưng hướng về cột gỗ sắc bén, bảo vệ cho đứa con sinh trong lòng.

"Mẹ nó ơi, cẩn thận!"

Trong một tiếng hét thê lương, một tráng hán trẻ tuổi vội vàng chạy tới, gạt cột gỗ trầm trọng ấy ra. Đúng vào lúc này lại có một con sóng lớn nữa ập tới, hất tung hán tử lên, đầu của hán tử đập mạnh vào một khối đá, trong nháy mắt máu tuôn như suối.

"Cha nó ơi!"

Nữ nhân trẻ tuổi ngẩng mặt lên phát ra một tiếng hô thảm như xé ruột xé gan, quay người lại nhào lên người hán tử trẻ tuổi.

Lại một con sóng nữa ập tới, hất cho nữ nhân tử tuổi và đứa trẻ trong lòng nhào ngã lộn lên đất, rồi lập tức bị nước đục cuồn cuộn vô tình nhấn chìm. Cách đó không xa, hai con lợn đang vùng vẫn, gào thét trong thao thiên trọc lãng... Ở xa hơn, một dãy lều lán bị hồng thủy cuộn trào hất đổ, nhấn chìm, không ngừng có thôn dân bị chìm ngập trong hồng thủy. Trước thiên uy của đại tự nhiên, lực lượng của cá nhân nhỏ bé không đáng kể như vậy đó.

Nhưng đây không phải là thiên tai mà rõ ràng là nhân họa.
...
Dưới bóng đêm, Chu Du dưới sự hộ vệ của mấy chục thân binh đi lên đầu thành Thọ Xuân. Mượn ánh trăng mờ mờ để nhìn, chỉ thấy bên ngoài thành Thọ Xuân đã trở thành biển lớn mênh mông. Thành Thọ Xuân nho nhỏ giống như một tòa cô đảo trong biển lớn, tùy thời đều có thể đắm chìm.

Tường thành kiên cố của thành Thọ Xuân đã ngăn được hồng thủy, hơn năm vạn đại quân Đông Ngô trốn trong thành bình yên vô sự, nhưng mấy vạn bách tính Thọ Xuân do quân Ngô cường hành đuổi ra ngoài thành cùng với mấy chục vạn thôn dân ở trong vòng năm chục dặm quanh Thọ Xuân thì đã gặp phải tai họa ngập đầu trong hồng thủy. Trận hồng thủy này sẽ còn tiếp tục lan rộng, cuối cùng sẽ nhấn chìm một nửa lớn quận Hoài Nam.

Sau cùng, hơn bốn trăm vạn bách tính sống ở quận Hoài Nam sẽ rơi vào tuyệt cảnh không có cơm ăn áo mặc, mà người khởi xưởng tất cả những việc này chính là Chu Du!

Đột nhiên, từng khuôn mặt với muôn trạng sợ hãi xuất hiện ở trước mặt Chu Du. Chu Du giống như nhìn thấy mấy vạn người ngộ nạn bụng trương phềnh, mặt trắng bệch đang từ bốn phương tám hương vây về phía hắn. Ai ai cũng giang tay ra, mặt trợn tròn không chớp, hướng tới hắn mà hò hết đến khản cả giọng: "Trả mạng cho ta, trả mạng cho ta..."

"Không..."

Chu Du gào lên một tiếng, từ trong mộng tỉnh lại.

Thân binh canh giữ ở ngoài trướng vội vàng vén rèm bước vào, dưới ánh lửa yếu ớt, chỉ thấy Chu Du cả đầu đầy mồ hôi, sắc mặt trắng bệch. Đại đô đốc của ba quân Đông Ngô luôn luôn trấn định, trầm tư, dù Thái Sơn sụp đổ trước mặt cũng không đổi sắc lúc này lại lộ ra vẻ vô cùng hoảng sợ.

"Đại đô đốc, ngài sao vậy?"

"Phù..." Chu Du thở dài một hơi, cả người xụi lơ, nói: "Thì ra chỉ là một giấc mộng..."

"Rầm..."

Chu Du vừa dứt lời, ngoài trướng đột nhiên vang lên tiếng động lớn, tựa hồ như ngay cả mặt đất ở dưới chân cũng nhẹ nhàng run rẩy. Sắc mặt của Chu Du trong khoảng khắc biến thành càng lúc càng trắng bệch. Đội trưởng thân binh đứng trong trướng cũng biến sắc, trầm giọng nói: "Đại đô đốc, tiểu nhân ra ngoài xem một chút, rốt cuộc là phát sinh chuyện gì rồi?"
...
Năm mươi dặm về phía bắc thành Thọ Xuân. Trên một ngọn núi vô danh nào đó.

Nhờ vào ánh trăng mờ mờ, nhìn sóng đục ngập trời từ dưới chân núi ập tới, Mã Dược ngẩng mặt lên trời thở dài, trên mặt không khỏi hiện lên mấy phần căm hận, mấy phần thương tiếc, lại có cả mấy phần tự trách.

Thân ảnh của Giả Hủ lặng lẽ xuất hiện ở phía sau Mã Dược.

Trên thế giới này, không có một ai khác có thể thể hội được tâm tình của Mã Dược vào lúc này hơn Giả Hủ. Mã Dược căm hận Chu Du tâm ngoan thủ lạc, lại thương xót cho mấy trăm vạn bách tính vô tội ở Hoài Nam. Đồng thời cũng tự trách nếu như không khởi binh nam hạ, có lẽ sẽ không mang đến một trường hạo kiếp này cho bách tính Hoài Nam.

Đối với sĩ tộc và man di không phục vương hóa của Đại Hán mà nói thì Mã Dược quả thật là một tên đồ tể.

Nhưng đối với bách tính Đại Hán mà nói, đồ tể chân chính không phải là Mã Dược, trước giờ đều không phải.

Đồ tể chân chính chính là bọn quân phiệt cát cứ tự cho mình là siêu phàm như Tôn Quyền, Tào Tháo, Viên Thiệu, Viên Thuật, Lã Bố. Những kẻ đầy dã tâm này trước giờ không đặt sự sống chết của bách tính vào trong lòng. Chỉ có Mã Dược, tên phản nghịch bị thiên hạ sĩ tộc dùng ngòi bút làm vũ khí này, tên đồ tể chuyên tàn sát ngoại tộc trước giờ chưa từng chùn tay này mới thực sự chân chính coi trọng sinh tử của bách tính Đại Hán. T

"Chúa công, đây không phải là cái sai của ngài." Giả Hủ khuyên bảo: "Đây đều là do thằng nhãi Chu Du mất trí làm ra, không có bất kỳ quan hệ gì tới chúa công cả."

"Ài." Mã Dược lắc lắc đầu, buồn bã thở dài: "Cô đã đánh giá thấp sự âm hiểm và xảo trá của Chu Du rồi, ngàn vạn lần không ngờ rằng tên gia hỏa này để hủy diệt mấy chục vạn đại quân của cô, không ngờ lại thực sự lựa chọn cách ngọc nát đá tan, khiến mấy trăm vạn bách tính phải chịu đại họa. Cô sớm phải nghĩ tới điều này mới đúng..."

"Nếu nói vậy, đây chính là sai lầm của Hủ." Giả Hủ thấy Mã Dược cứ tự trách mãi, liền đẩy sai lầm lên chính bản thân mình: "Hủ thân là quân sư, nhưng lại không làm hết được chức trách của quân sư, không thể thấy rõ tiên cơ, hỏa giải trường hạo kiếp này thành vô hình, thực sự là tội không thể tha!"

Thấy Giả Hủ như vậy, trên mặt Mã Dược không khỏi lộ ra một nụ cười khổ, quay đầu lại vỗ vai Giả Hủ, mỉm cười nói: "Văn Hòa à, ngươi không cần phải cướp phần trách nhiệm với cô đâu. Hạo kiếp đã phát sinh rồi, có truy cứu trách nhiệm thì cũng đã muộn. Hiện tại phải mau chóng nghĩ biển pháp để chẩn tai. Người chết đuối thì phải kịp thời mang chôn, người bị thương thì phải kịp thời cứu chữa. Đặc biệt là trẻ con."

"Chẩn tai tất nhiên là quan trọng, có điều phải nghĩ biện pháp đánh lui thủy quân Đông Ngô đã." Giả Hủ lo lắng trùng trùng nói: "Nếu thủy quân Đông Ngô một mực ở lại Hoài Nam quấy rối, công tác chẩn tai của quân ta sẽ rất khó mà khai triển được. Hơn nữa, Hủ rất lo lắng trong liên hoàn kế này của Chu Du còn có một khâu tối hậu, cũng là một khâu độc ác nhất!"

"Một khâu tối hậu?" Mã Dược trầm giọng nói: "Là khâu gì?"

Giả Hủ nói: "Chu Du rất có khả năng sẽ ra lệnh cho thủy quân Đông Ngô ra sức quấy rối quân ta, khiến quân ta không thể cứu chữa kịp thời cho bách tích. Một khi như vậy, mấy trăm vạn tai dân của Hoài Nam sẽ vì đói rét mà bị thương vong lớn. Mà qua mấy tháng nữa thời tiết sẽ vào giữa hè. Tới lúc đó lượng lớn thi thể sẽ dễ dàng dụ phát ôn dịch. Ôn dịch một khi bạo phát, sẽ lan tới Hoài Nam, Từ Châu, Trung Nguyên, thậm chí là các nơi như Quan Trung, Hà Bắc mà chúa công cai trị. Hậu quá khó mà tưởng tượng được!"

"Không xong rồi!" Mã Dược giật nảy mình, thất thanh thốt lên: "Vậy nên làm thế nào đây?"

"Nếu Chu Du thật sự muốn đuổi tận giết tuyệt, làm ra độc kế tuyệt hậu tàn ác vô nhân đạo như vậy thì chỉ có thể để mười vạn đại quân của Cao Thuận tướng quân lui về dĩ bắc Hoài Hà trước, sau đó dựa vào Hoài hà mà thủ, cố gắng bảo toàn cho bách tính ở dĩ bắc Hoài hà. Sau đó lệnh cho Cẩm Phàm thủy quân phong tỏa Hoài hà. Cho dù là một con chuột cũng không cho phép qua sông! Còn bách tính ở dĩ nam Hoài hà thì..."

Giả Hủ nói tới đây thì dừng lại, trong mắt lóe lên một tia bất lực khó mà nói ra được, thở dài: "Thì chỉ có thể để bọn họ tự sinh tự diệt thôi."

"Không!" Mã Dược kiên quyết nói: "Như vậy không được, tuyệt không được! Cô tuyệt không thể trơ mắt nhìn mấy trăm vạn tai dân ở dĩ nam Hoài Hà không chết trong hồng thủy thì cũng chết vì đói được, tuyệt đối không thể!"

"Ài." Giả Hủ thở dài một tiếng, buồn bã nói: "Chỉ mong là Hủ quá lo xa."
...
Trời cuối cùng cũng sáng rồi.

Một đêm dài và gian nan nhất cuối cùng cũng qua đi. Khi những người còn sống sót đang đứng trên nóc nhà, trèo trên ngọn cây, bám vào chậu gỗ mà bơi trên mặt nước dõi mắt nhìn xungquanh thì chỉ thấy một mảng đại dương mênh mông, hồng thủy đục ngầm đã triệt để nhấn chìm gia viên của bọn họ. Bọn họ mất đi hoa màu, mất đi súc vật, mất đi nhà cửa, thậm chí mất đi cả thân nhân!"

Đúng vào lúc các nạn dân đang cảm thấy tuyệt vọng thì trong tia năng ban mai mỏng manh ở phía đông đột nhiên xuất hiện một đội chiến thuyền.

Lữ Mông án kiếm đứng trên đầu thuyền. Gió sớm lạnh buốt thổi áo choàng ở sau người hắn bay phấp phới. Ở đằng sau Lữ Mông, trên cột buồm chủ có một chiếc cờ lớn đang đón gió phần phật, bên trên cờ viết một chữ "Ngô" to như cái đấu!"

"Cứu mạng!"
"Cứu ta với..."
"Ông trời ơi, cầu xin ngài, cứu ta lên thuyền đi..."

Tiếng gào của nạn dân rất chói tai, tướng sĩ thủy quân đứng trên boong thuyền nhao nhao quay đầu lại nhìn Lữ Mông. Trong mắt Lữ Mông thoáng hiện một tia đau đớn không dễ phát giác, làm như không thấy ánh mắt chờ mong của các tướng sĩ, lạnh lùng quát: "Truyền lệnh các thuyền tiến về phía trước hết tốc lực, không cho phép cứu người. Ai trái lệnh... chém!"

"Ài!" Từ Tịnh đứng ở phía sau Lữ Mông khẽ thở dài một tiếng, quay người lại quát truyền lệnh binh ở phía sau: "Còn không mau đi đi!"

Truyền lệnh binh không dám chậm trễ, nhanh chóng bò lên cột thuyền chủ, ra sức múa cờ lệnh hình tam giác màu đỏ ở trên không hai cái, những chiến thuyền khác nhận được quân lệnh của Lữ Mông, không còn do dự nữa, ra sức chèo, rẽ sóng tiến nhanh về phía trước. Sau khi chiến thuyền qua đi, chỉ lưu lại mặt nước đục ngầu hỗn độn và nạn dân đang giãy chết.

Thuyền đội của thủy quân Đông Ngô nhanh chóng tiến về phía trước, không tới nửa tiếng liền chạy tới nơi đại quân Tây Lương đóng trại.

Dõi mắt lên nhìn, hồng thủy sâu hơn hai trượng đã hoàn toàn bao phủ cả đại doanh của quân Lương. Trên mặt nước là là hàng rào gãy lìa và những mảnh nhỏ của trướng bồng da trâu trôi bồng bềnh. Có điều lại không phát hiện ra bất kỳ một cỗ thi thể của binh sĩ quân Lương nào, cũng không có thi hài của một thớt chiến mã Tây lương nào. Lữ Mông vốn cho rằng mặt nước sẽ trôi đầy thi thể của tướng sĩ quân Lương và chiến mã Tây Lương, nhưng trên thực tế hoàn toàn lại không phải như vậy. Điều này có chút nằm ngoài dự đoán của Lữ Mông.

"Đô đốc, đây là chuyện gì vậy?" Từ Thịnh nhìn mặt nước đục ngầu với vẻ không dám tin, nói với Lữ Mông: "Trên mặt nước không ngờ lại không tìm thấy một cỗ thi thể nào của đám sói đất quân Lương cả?"

Lữ Mông nhíu chặt mày, chuyện khiến người ta lo lắng nhất vẫn phát sinh.

Xem ra, đại quân Tây Lương tựa hồ như sớm đã có phòng bị, trận hồng thủy này không thể mang đến tai họa ngập đầu cho mấy chục vạn đại quân của Mã đồ tể rồi.

"Đô đốc!" Tiểu giáo quân Ngô trèo trên cột buồn đột nhiên rống lên một tiếng: "Phía trước mười dặm có mấy tòa cô đảo, trên đảo hình như có quân Lương đang hoạt động!"

"Hả?" Lữ Mông sắc mặt trầm xuống, quát: "Truyền lệnh cho Chu Nhiên dẫn tả quân ghép đội hình chiến đấu!"

Tiểu giáo của quân Ngô ở trên cột buồn vội vàng giơ lệnh kỳ tam giác lên, ra sức múa hai cái về phía trước bên trái. Ở phía trước bên trái cách đó không xa, Chu Nhiên đang đứng trên đầu chiến thuyền keng keng rút bảo kiếm ra, cao giọng quát: "Toàn quân tướng sĩ nghe lệnh, xếp đội hình chiến đấu... giết!"

Cơ hồ là đồng thời vào lúc Lữ Mông suất lĩnh hai vạn thủy quân chủ lực đi tới địa doanh của quân Lương ở thành bắc, một vạn thủy quân Đông Ngô do Chu Thái suất lĩnh cũng vừa hay giết tới đại doanh của Cao Thuận ở thành nam. Phóng mắt nhìn, trên mặt nước quả thật có rất nhiều thi thể người và súc vật đang trôi bồng bềnh. Nhưng phần lớn những thi thể này đều là thi thể của bách tính ngộ nạn ở các thôn lạc gần đó trôi tới. Trong đây không hề phát hiện thi thể của quân sĩ Tây Lương.

Khi Chu Thái đang kinh ngạc không thôi thì tiểu giáo quân ở trên cột buồm đột nhiên gào lên: "Tướng quân, ở phía sau bên trái phát hiện đại quân Tây Lương!"

"Đại quân Tây Lương ư? Không thể nào!"

Chu Thái thốt lên, vết đao trên mặt lộ ra vẻ dữ tợn rất đáng sợ, đột ngột quay đầu lại. Quả nhiên nhìn thấy mấy trăm chiếc thuyền nhẹ cỡ nhỏ từ trong tía nắng ban mai nhàn nhạt xông ra, xếp trường xà trận hình chữ nhất đang xông lên. Trên chiếc thuyền đầu tiên là một đại hán ngang tàng đang đứng, đại hán này thân cao tám thước, mặc áo mỏng, da thịt lộ ra ngoài có màu đồng chói mắt, đi chân trần tùy tiện đứng trên đầu thuyền. Cả người không chút động đậy giống như là rễ cây, vừa nhìn đã biết chính là luyện gia tử nhiều năm sinh hoạt trên nước.

"Tướng quân." Chợt có tiểu giáo tinh mắt thốt lên: "Là Cẩm Phàm tặc!"

"Cẩm Phàm tặc! Cam Ninh?" Chu Thái rùng mình, lập tức có một tia sát cơ nóng rực bùng lên trong mắt, hung hăng nắm chặt khảm đao nặng trịch ở trong tay rồi chém ngang hai cái, gào lên như một con thú: "Cam Ninh, lão tử đợi ngươi lâu rồi, hôm nay coi như là để lão tử đây gặp được rồi. Sau ngày hôm nay, trên thế gian này không còn Cẩm Phàm tặc nữa. Ha ha!"

"Giết!" Chu Thái vung khảm đao trong tay về phía trước, ra sức gào lớn: "Giết giết..."

"Tướng quân..." Phó tướng Đinh Phong rụt rè nhắc nhở. "Cẩm Phàm tặc của Cam Ninh chỉ có mấy trăm người, cũng chỉ có mấy trăm thuyền nhẹ, ở trước mặt mông trùng đấu hạm của quân ta căn bản là không kham nổi một kích, tùy tiện đụng một cái là đắm thôi! Tướng quân hay là mau mau suất lĩnh thủy quân chủ lực tìm đại quân Tây Lương của Cao Thuận đi. Mấy trăm Cẩm Phàm giao cho mạt tướng là được rồi."

"Giao cái gì mà giao!" Chu Thái quay đầu lại trừng mắt lườm Đinh Phong, quát: "Trước tiên diệt mấy trăm Cẩm Phàm tặc của Cam Ninh rồi truy sát đại quân Tây Lương của Cao Thuận cũng không muộn. Dẫu sao thì hiện tại cả Hoài Nam đều là vùng ngập nước rồi, mười vạn đại quân của Cao Thuận chạy lên trời được chắc? Truyền lệnh toàn quân, lập tức dùng tốc độ nhanh nhất, tiến lên..."

Ngoài mấy trăm bước.

Mắt thấy thủy quân Đông Ngô triển khai thế trận hùng hổ xông tới, trên mặt Cam Ninh không khỏi lộ ra một nụ cười lạnh, trầm giọng quát: "Truyền lệnh, quay thuyền lại rồi dùng tốc độ cao nhất rút lui!"

Sau tiếng hạ lệnh của Cam Ninh, hơn trăm chiếc thuyền nhẹ cỡ nhỏ nhao nhao quay đâu thuyền lại, bắt đầu rút lui.

Chu Thái đứng ở đầu thuyền thấy vậy, không khỏi ha ha cười lớn: "Tên quỷ nhát gan Cam Ninh này muốn chạy ư? Không có cửa đâu! Truyền lệnh toàn quân, tăng tốc toàn lực truy kích, ha ha ha..."
...
Thọ Xuân.

Tường thành kiên cố tuy cản được hồng thủy mãnh liệt, nhưng bốn cửa thành lại không thể ngăn được hồng thủy thấm vào. Tới khi trời sáng, nước đọng trong thành đã sâu tới mấy thước, hơn hai vạn bộ binh Đông Ngô ở trong thành Thọ Xuân bị bức phải rút lên thuyền. Một con thuyền năm tầng cỡ siêu lớn chậm rãi lái ra khỏi thành Thọ Xuân. Trên boong thuyền tầng cao nhất. Tôn Quyền dưới sự vây quanh của bọn Chu Du, Từ Thứ, Trương Chiêu, Trương Hoành đứng ở sau mái tường chắn.

Sắc mặt của Chu Du vẫn có chút trắng bệch. Mà sắc mặt của Tôn Quyền thì lộ ra vẻ âm tình bất định.

Không khí trên boong thuyền có chút nặng nề, chỉ có gió sớm thổi tinh kỳ kêu phần phật.

Trương Hoành đột nhiên nói với Chu Du: "Đại đô đốc, trận hồng thủy này ập xuống, cả Hoài Nam đều thành vùng ngập nước, quân ta không tiếc bỏ cả thành Hoài Nam để làm ra hành động ngọc nát đá tan này, đại quân Tây Lương bị diệt chắc là không có vấn đề gì chứ?"

Trừ Từ Thứ, Tôn Quyền ra, ánh mắt của tất cả mọi người đều chiếu lên người Chu Du.

Chu Du im lặng không trả lời.

Chu Du tất nhiên cũng hi vọng mấy chục vạn đại quân Tây Lương của Mã đồ tể sẽ bị tiêu diệt toàn bộ trong trận hồng thủy này, nhưng lý trí nói cho hắn biết rằng. Kết quả cuối cùng e rằng rất khó khiến người ta hài lòng. Hơn nữa, Chu Du làm ra hành động ngọc nát đá tan này, mục đích chủ yếu của hắn chỉ là để làm trì trệ và hóa giải quân Lương nam hạ, đảm bảo cho chủ lực của quân Ngô có thể từ đường thủy an toàn lui về Giang Đông.

Nhấn chìm Hoài Nam là ngọc nát đá tan, càng là uống thuốc độc chống khát.

Trận hồng thủy này tuy có thể ngăn cản quân Lương nam hạ trong một khoảng thời gian ngắn, nhưng cũng dập tắt ngọn lửa bắc phạt của quân Ngô. Quân Ngô cũng đừng hòng bước được vào Giang Bắc. Kết quả tốt nhất của Tôn Ngô cũng chỉ có thể là dựa vào Trường Giang hiểm yếu mà cầu tự bảo vệ mình. Đây đương nhiên không tính là kết quả tốt gì, càng không phải là điều mà Chu Du hi vọng nhìn thấy, nhưng hắn đã không còn có lựa chọn nào khác.

Xả nước nhấn chìm Hoài Nam, ít nhất có thể đảm bảo rằng quân Lương trong vòng mười năm không thể thảo phạt Giang Đông.

Nhưng nếu không xả ra trận hồng thủy này, có lẽ không quá ba năm, Mã đồ tể sẽ có thể nhờ nhân lực của hai quận Lư Giang, Hoài Nam (Giang Hoài là nơi có trai tráng thông thạo thủy tính nhất), cùng với vật lực, tài lực hùng hậu của hai mươi châu mà tạo ra một nhánh thủy quân khổng lồ.

Với sự hiểu biết của Chu Du đối với Mã đồ tể, hắn tin rằng sự to lớn của nhánh thủy quân này sẽ vượt qua bất kỳ sức tưởng tượng của một người nào.

Cho dù nhánh Tây Lương thủy quân này không bằng thủy quân Đông Ngô tinh nhuệ, không năng chinh thiện chiến như thủy quân Đông Ngô, nhưng kiến nhiều thì có thể cắn chết voi. Mà cho dù là nhánh thủy quân Tây Lương khổng lồ này không thể đánh bại thủy quân Đông Ngô thì việc hộ tống mấy chục vạn Tây Lương thiết giáp vượt qua Trường Giang thì cũng thừa sức. Một khi mấy chục vạn Tây Lương thiết giáp vượt qua Trường Giang, quân Ngô lấy cái gì mà cản chúng đây?

"Báo..."

Chu Du đang nhìn nước đục mênh mông đến xuất thần thì đột nhiên có bộ tướng từ trên cầu thang chạy lên boong thuyền, quỳ xuống đất nói với Tôn Quyền: "Chúa công, Lữ Mông tướng quân cấp báo!"

Chu Du chột dạ, tay phải đang dựa lên tường chắn đột nhiên nắm chặt lại.

Tôn Quyền không nhịn được mà liếc qua Chu Du, sau đó không quay đầu lại quát: "Nói đi!"

Bộ tướng hổn hển nói: "Quân Lương ở thành bắc sớm đã có chuẩn bị, hai mươi vạn kỵ bộ đại quân đều đã chuyển tới nơi cao từ trước, hầu như không phải chịu một chút tổn thất nào!"

Bộ tướng vừa dứt lời, văn quan võ tướng trên boong thuyền đồng loạt biến sắc, sắc mặt của Tôn Quyền cũng biến thành cực kỳ khó coi.

Đúng vào lúc này, lại có bộ tướng hớt hải chạy lên boong thuyền, quỵ xuống đất nói: "Chúa công, Chu Thái tướng quân cấp báo!"

Tôn Quyền vỗ lên tường chắn, giận dữ bảo: "Nói đi!"

Bộ tướng lo sợ nói: "Chu Thái tướng quân trúng gian kế của quân Lương, khi truy đuổi Cẩm Phàm tặc tới một hợp cốc gặp phải phục kích, hơn ba mươi chiếc mông trùng, hơn bốn mươi đấu hạm bị thiêu hủy, hơn một trăm chiếc thuyền nhẹ bị Cẩm Phàm tặc nhân lúc loạn mà cướp thuyền. Tướng sĩ thủy quân thương vong hơn ba ngàn người, trong đó chết trận hơn tám trăm người.

"Hả?"
"Cái gì?"
"Sao lại có thể như vậy được?"

Văn quan võ tướng ở trên boong thuyền trở nên náo động, rõ ràng là không có ai ngờ tới dạng kết quả này.

Vốn cho rằng sau khi hồng thủy qua đi, thủy quân Đông Ngô có thể không tốn chút sức nào mà chém tận giết tuyệt tàn binh Tây Lương đang ở trong cảnh cửu tử nhất sinh, nhưng ngàn vạn lần không ngờ rằng lại bị quân Lương giết cho trở tay không kịp. Đúng là thịt dê không thành lại còn dính phải xui xẻo.

Sắc mặt của Chu Du trong thoáng chốc đã biến thành càng lúc càng khó coi, một nỗi uất ức khiến người ta không thể hít thở nổi đột nhiên từ trong ngực xộc lên. Chu Du đột nhiên há to miệng, phun ra một bụm máu, lập tức hai mắt tối sầm rồi ngả ngửa ra sau. Tôn Quyền ở gần trong gang tấc, nhưng lại trơ mắt nhìn Chu Du ngã xuống đất chứ không giơ tay ra đỡ, trong ánh mắt đang nhìn Chu Du lại lộ ra vẻ lạnh lùng đến khiếp người.

"Đại đô đốc?"
"Đại đô đốc?"

Đám hãn tướng Đông Ngô Thái Sử Từ, Tổ Lang, Hạ Tề, Toàn Tông vội vàng lao lên cứu Chu Du. Tôn Quyền lúc này mới nghiêm giọng quát: "Tôn Khuông, Tôn Du. Các ngươi còn đứng ngây ra đó làm gì? Còn không mau đỡ đại đô đốc tới phòng của cô. Tôn Giảo, mau tìm lang trung tùy quân tới đây, nói với lang trung nhất định phải dùng dược liệu tốt nhất. Mau lên!"
...
Buổi đêm.

Chu Du từ trong hôn mê từ từ tỉnh lại, chỉ thấy Tôn Quyền, Từ Thứ mặt đầy vẻ lo lắng trông chừng ở cạnh giường. Thấy Chu Du tỉnh lại, Tôn Quyền không khỏi lộ ra vẻ vui mừng, hỏi thăm với vẻ quan tâm: "Công Cẩn, cảm thấy đỡ hơn chưa?"

"Không sao cả, chỉ chẳng qua là vì vết thương cũ thôi, xin chúa công đừng lo lắng."

Chu Du dứt lời, khi đang muốn đứng dậy hành lễ thì bị Tôn Quyền nhẹ nhàng ấn xuống giường, khuyên bảo: "Công Cẩn ngàn vạn lần đừng loạn động, cứ nằm trên giường nói chuyện đi."

Trên mặt Chu Du lộ ra một nụ cười khổ, cũng không miễn cưỡng nữa, thuận thế nằm lại xuống giường.

"Ài." Tôn Quyền đột nhiên thở dài một tiếng, nói: "Công Cẩn, quân Lương sớm đã có chuẩn bị, hồng thủy tràn ngập cũng sẽ rút trong vòng hai ngày nữa. Quân ta căn bản không có cơ hội để tấn công. Hiện tại thủy quân của Lữ Mông, Chu Thái đều đã quay về rồi, toàn quân đang trên đường lui về Giang Đông. Cô ngàn vạn lần không ngờ rằng, Hoài Nam chi chiến lại có kết cục như vậy."

Nói tới đây thì dừng lại, Tôn Quyền đột nhiên cúi đầu nhìn Chu Du, hỏi: "Công Cẩn, Hoài Nam chi chiến thực sự kết thúc như vậy sao?"

Chu Du nghiêng đầu nhìn hắn, buồn bã nói: "Du vô năng, khiến chúa công phải thất vọng."

"Không, cô biết Công Cẩn đã tận lực rồi." Trong mắt Tôn Quyền đột nhiên lóe lên vẻ buồn bã, trầm giọng nói: "Trận chiến này bại thực ra là bởi vì thực lực của quân ta không đủ, có điều thắng thua chính là chuyện thường của binh gia. Quân ta thua Hoài Nam chi chiến, chưa chắc sẽ tiếp tục thua mãi. Công Cẩn ngàn vạn lần đừng tự trách mình."

Chu Du nói: "Đa tạ chúa công khoan hồng độ lượng."

"Cố gắng dưỡng thương đi." Tôn Quyền mỉm cười với Chu Du, cao giọng nói: "Tới Giang Đông rồi, cô còn phải dựa vào Công Cẩn rất nhiều. Quân Ngô không thể không có đại đô đốc ba quân của họ được. Ha ha ha, thôi cô không làm phiền Công Cẩn nghỉ ngơi nữa."

Nói xong, Tôn Quyền quay đầu rời đi.
Đăng nhận xét