Tìm kiếm

21 thg 5, 2013

Chương 347: Trùng xa công thành - Hỗn Tại Tam Quốc Làm Quân Phiệt

Mục lục
==============================
Từ Thứ rón rén bước vào khoang thuyền, ôm quyền vái Tôn Quyền rồi nói: "Thứ tham kiến chúa công."

Tôn Quyền nghe thấy vậy liền quay đầu lại, ánh mắt u buồn nhìn Từ Thứ, im lặng không nói gì.

Từ Thứ đột nhiên cảm thấy một tia xa lạ, Tôn Quyền tuổi mới gần nhược quán tựa hồ như trong vòng một đêm đã biến thành người khác. Với sự cơ trí và nhãn quang của Từ Thứ, không ngờ lại không thể đoán ra được trong lòng Tôn Quyền đang nghĩ gì. Tôn Quyền hiện tại giống như một vị chư hầu thượng vị nhiều năm, nhất cử nhất động đều lộ ra vẻ cao thâm mạt trắc, lộ ra vẻ âm trầm khiến người ta phải sợ hãi.

Dưới cái nhìn quyền áp bách tính của Tôn Quyền, Từ Thứ di dời ánh mắt theo bản năng.

Khóe miệng Tôn Quyền lộ ra một nụ cười lạnh, hỏi Từ Thứ: "Nguyên Trực, Hoài Nam chi chiến đúng là kết thúc như vậy sao?"

Từ Thứ cúi đầu đáp: "Chúa công, đại đô đốc nói thế nào?"

Tôn Quyền lạnh lùng nói: "Cô hiện tại đang hỏi ngươi cơ mà!"

Từ Thứ sau khi do dự một thoáng bèn cắn răng nói: "Chúa công, Hoài Nam chi chiến kỳ thực vẫn chưa kết thúc."

"Phù..." Tôn Quyền thở dài một hơi nhẹ nhõm, trong mắt thoáng hiện vẻ vui mừng, gật đầu nói: "Nguyên Trực, cô biết ngươi sẽ nói thật. Ngươi và đại đô đốc không thể không ngờ tới rằng quân Lương sẽ phá được kế nhấn chìm Hoài Nam của quân ta được. Quân ta không tiếc vứt bỏ cả vùng Hoài Nam màu mỡ, không tiếc hi sinh hơn bốn trăm vạn bách tính Hoài Nam, cô lại không tiếcủa gánh chịu tiếng xấu ngàn đời, Đông Ngô chúng ta trả một cái giá thảm trọng như vậy, há lại không có được bất kỳ một thu hoạch nào?"

"Cô tin rằng, Hoài Nam chi chiến tuyệt sẽ không kết thúc như vậy, tuyệt không thể!" Tôn Quyền nói tới đây thì dừng lại, ngữ khí đột nhiên chuyển thành trầm thấp, lại nói tiếp: "Đại đô đốc không muốn tiếp tục cuộc chiến này, cô tin rằng khẳng định là có lý do của hắn. Nhưng cô lại biết rõ rằng, Nguyên Trực ngươi... ngươi thủy chung đứng ở phía cô! Nguyên Trực, ngươi quả nhiên không khiến cô thất vọng."

Tứ Thứ mồ hôi nhễ nhại, quỳ xuống nói: "Chúa công minh giám."

"Được rồi, đứng dậy đi." Tôn Quyền không đi lên đỡ Từ Thứ, chỉ hờ hững nói: "Hiện tại ngươi hãy nói cho cô biết, Hoài Nam chi chiến này rốt cuộc nên tiếp tục như thế nào?"

Từ Thứ thầm thở dài một hơi, đứng dậy nói với Tôn Quyền: "Chúa công, tại hạ và đại đô đốc quả thật đã ngờ trước rằng kế nhấn chìm Hoài An này khó mà có được hiệu quả. Cũng đã nghĩ tới kế hoạch hành động tiếp theo. Có điều... kế này quá thương thiên hại lý, có thể nói là tàn ác vô nhân đạo. Đại đô đốc không muốn để trận chiến này tiếp thực nữa, kỳ thực cũng không phải là không có đạo lý."

"Đủ rồi." Tôn Quyền lạnh lùng nói: "Cô chỉ muốn biết, trận này nên tiếp tục như thế nào?"

Trên mặt Từ Thứ hiện ra vẻ bất lực, đành đáp: "Dùng thủy quân triển khai tập kích quấy rối không ngừng nghĩ với Hoài Nam, cản trở kế hoạch chẩn tai của đại quân Tây Lương, bức cho mấy trăm vạn tai dân Hoài Nam vì đói mà chết một lượng lớn. Mấy trăm vạn thi thể phơi thây nơi hoang dã. Dưới ánh nắng gay gắt của mùa hè oi bức, rất dễ bùng phát một trận đại ôn dịch xưa nay chưa từng có. Hơn nữa trận ôn dịch này sẽ theo tai dân di chuyển về hương bắc mà lan tới Trung Nguyên, Từ châu, Ti châu, Hà Bắc. Thậm chí là Quan Trung, Lương châu. Quân ta có thể không phí một binh một tốt mà khiến Mã đồ tể nguyên khí đại thương!"

"Không ngờ lại như vậy?" Tôn Quyền mắt lộ ra vẻ chấn kinh, nghiêm giọng nói: "Hiểu rồi, thì ra chính là ôn dịch! Đây không phải chính là độc kế mà vào Hàm Cốc quan chi chiến năm đó, Mã đồ tể đã dùng để đánh bại liên quân Quan Đông sao? Năm đó nếu không phải là Giả độc sĩ nghĩ ra độc kế ôn dịch này thì e rằng thế lực của Mã đồ tể sớm đã bị ba mươi sáu lộ liên quân Quan Đông nhổ tận gốc rồi. Mã đồ tể há có thể có được ngày hôm nay?"

Từ Thứ nói: "Chúa công, kế này đại thương thiên hòa, quả thực là không nên làm!"

"Cô trong lòng biết rõ mà." Tôn Quyền không đưa ra ý kiến, bảo Từ Thứ: "Nguyên Trực, ngươi lui trước đi."

Từ Thứ còn muốn khuyên nữa, nhưng thấy sắc mặt âm trầm của Tôn Quyền, lời tới môi rồi lại đành nuốt ngược trở về, sau đó lặng lẽ chắp tay vái Tôn Quyền rồi quay người lui xuống. Đợi khi thân ảnh của Từ Thứ đi xa, Tôn Quyền mới thở dài một tiếng, quay đầu nhìn bầu trời đêm ảm đạm, lẩm bẩm một mình: "Chu Du à Chu Du, cô tin tưởng ngươi như vậy mà ngươi lại giấu diếm cô, thực sự là không nên như vậy đâu..."
...
Cách thành đông Vĩnh An mười dặm, trung quân của Tào Tháo.

Ngụy Diên giục ngựa tới trước mặt Tào Tháo, cúi đầu ủ rũ nói: "Chúa công, phòng vệ của Vĩnh An rất nghiêm mật, mạt tướng căn bản là không thể trà trộn vào được."

"Hả?" Tào Tháo quay đầu lại nhìn Gia Cát Lượng, nhíu mày trầm giọng nói: "Không ngờ tên Trương Tú này lại cẩn thận như vậy, có Ngư Phúc phổ hiểm yếu chặn ở trước mặt, phòng vệ của thành Vĩnh An không ngờ lại vẫn nghiêm mật như thế? Ài, nếu như thái thú các quận dưới quyền Mã đồ tể ai ai cũng đều giống như Trương Tú, Trương Nhậm, vậy cô cũng không cần phải tranh thiên hạ với hắn nữa làm gì nữa."

Gia Cát Lượng vội vàng nói: "Chúa công không cần phải nổi giận làm gì, Lượng có một kế có thể hạ được Vĩnh An."

Tào Tháo nói: "Kế gì vậy?"

Gia Cát Lượng nói: "Chúa công còn nhớ lời của tên hướng đạo không?"

Tào Tháo nói: "Lời gì?"

Gia Cát Lượng nói: "Tường thành Vĩnh An tuy cao nhưng không dày, hơn nữa lấy đất để xây tường, trong ngoài, hai bên đều không gia cố thêm đá, hơn nữa ngoài thành lại không có sông hộ thành vây quanh, quân ta có thể dễ dàng giết tới dưới tường thành, sau đó Lượng sẽ có cách để làm đổ tường thành Vĩnh An."

Tào Tháo vội vàng nói: "Dùng trùng xa ư?"

Gia Cát Lượng nói: "Không cần trùng xa, kỳ thực chính là xe đẩy tay đơn giản do ván gỗ chế thành, dùng ván gỗ dày che phần đỉnh và hai bên, bên ngoài lại bọc thêm da trâu. Cường độ của nó đủ để ngăn cản sự va chạm của gỗ lăn và lôi thạch, lại có thể chống được lửa. Ở phần chóp cố định chùy đập sắc nhọn, hai bên đục lỗ. Đồng thời vào lúc chùy đập chàng kích tường thành thì trong lỗ sẽ phun ra nước làm ẩm tường thành, có thể khiến tường thành sụp đổ nhanh hơn."

Tào Tháo nói: "Vậy trùng xa tất nhiên sẽ rất nặng, chuyển động nó thế nào đây?"

Gia Cát Lượng nói: "Nhưng ở phần dưới của xe ta sẽ lắp đặt bánh xe, binh sĩ có thể ở trong xe mà lái về phía trước."

Mắt Tào Tháo sáng lên, vui vẻ nói: "Đây đúng là một biện pháp tốt, nếu nói tới bánh xe thì trên mộc ngưu lưu mã đã có sẵn rồi. Hay, Khổng Minh nhanh chóng đi chế tạo hai trăm cỗ trùng xa này, sau đó ngay đêm không ngừng chàng kích tường thành Vĩnh An!"

Gia Cát Lượng vui vẻ ôm quyền nói: "Lượng tuân lệnh."
...
Ba ngày sau, đầu thành Vĩnh An.

Khi mấy chục chiếc "xe kỳ quái" nặng nề đang nhanh chóng áp sát tường thành trong tiếng lọc cọc chói tai, Trương Tú triệt để ngây ngốc.

Trương Tú vừa nghiêm lệnh cho binh sĩ không được khinh cử vọng động vừa hỏi Trương Tùng: "Trương đại nhân, đây là thứ quỷ quái gì vậy?"

Trương Tùng lắc đầu, trầm ngâm cả nửa ngày, sau cùng mới thốt ra được một câu: "Bản quan cũng chưa từng thấy bao giờ."

"Rầm!"

Trương Tùng vừa dứt lời, đám "xe kỳ quái" này đã nặng nề đập lên tường thành. Mấy chục chiếc trùng xa trước sau đập lên tường thành, thanh thế này rất hãi nhân, cơ hồ cả tường thành đều bắt đầu chấn động kịch liệt. Trương Tùng không kịp đề phòng suýt chút nữa thì ngã xuống đất, may mà Trương Tú nhanh tay nhanh mắt đỡ lấy kịp. Trương Tùng ổn định lại thân hình, vội vàng đưa tay ra chỉnh lại mũ cao ở trên đầu, sau đó cười xấu hổ với Trương Tú.

"Đa tạ tướng quân."

Trương Tú cười cười, từ trên địch lâu thò đầu ra nhìn xuống dưới, chỉ thấy dưới chân tường thành đã bốc lên bụi mù.

Trong khói bụi mờ mịt, đám "xe kỳ quái" lại lọc cọc lùi ra mấy bước, sau đó lại lại hung hăng nện về phía tường thành. Cứ lặp đi lặp lại mấy lần, Trương Tú cuối cùng cũng nhìn ra được một số môn đạo.

"Hỏng rồi!" Trương Tú nhớn nhác thốt lên: "Quân Tào muốn đập đổ tường thành!"

"Cái gì! Đập đổ tường thành!" Trương Tùng ngạc nhiên nói: "Tào Tháo bị điên à? tường thành Vĩnh An tuy không phải quá dày, nhưng cũng phải dày tới hơn bốn trượng, chỉ mấy trăm cỗ trùng xa này e rằng còn không đập thủng được, muốn đập đổ thì không biết phải đến năm nào tháng nào? Tào Tháo chẳng lẽ vì bại trận nhiều quá mà điên rồi chứ?"

"Không đúng?" Trương Tú nghiêm giọng nói: "Đại nhân nhìn xem, mới có một lát mà tường thanh đã bị đập đổ một khối lớn rồi. Chiếu theo tốc độ này, e rằng không tới mười ngày, tường thành sẽ bị đập thủng, tới lúc đó quân Tào chẳng phải có thể xuyên qua tường mà vào sao?"

"Có chuyện này ư?" Trương Tùng giật nảy mình, vội vàng thò đầu ra từ trên địch lâu, nói: "Để bản quan xem nào."

Trương Tùng nhìn xuống, quả nhiên thấy dưới sự chàng kích không ngừng của mấy chục chiếc "xe kỳ quái” đó, đã lưu lại từng vết lõm rõ ràng ở trên tường thành. Hơn nữa trên vết lõm rõ ràng có dấu vết bị nước thấm ướt. Trương Tùng sợ hãi, thất thanh nói: "Tào Tháo giảo hoạt quá, không ngờ trước tiên đã dùng nước làm ẩm tường thành, sau đó mới đập, quả nhiên là lợi hại."

"Toàn quân nghe lệnh!" Trương Nhậm rút kiếm ra, giơ lên quá đỉnh đầu, quát: "Lăn đá và gỗ xuống, đập cho thứ quỷ quái đó nát như tương đi!"

Thủ quân Tây Lương ở trên tường thành rầm rầm vâng lệnh, nhao nhao giơ gỗ lăn, lôi thạch đã chuẩn bị từ rồi ném xuống đống xe kỳ quái ở dưới tường thành, trong tiếng va chạm liên tục không ngừng, gỗ lăn lôi thạch rào rào như mưa nặng nề đập lên thân đống xe kỳ quái đó. Lúc này, chuyện khiến Trương Tú, Trương Tùng và tất cả tướng sĩ quân Lương cảm thấy bất ngờ nhất đã phát sinh. Đám xe kỳ quái ở dưới tường thành không ngờ lại không có bất kỳ tổn thất nào.

"Con mẹ nó." Phó tướng Trương Tiên gào lên: "Đống đồ chơi quỷ quái này chắc chắn thật đó, gỗ lăn lôi thạch không ngờ lại không làm gì được chúng!"

"Đi mang hai con sư tử đá dựng ở trước phủ nha môn tới đây!" Trương Tú tức giận quát: "Bản tướng quân không tin là không đập nát được nó!"

Phó tướng Trương Tiên lĩnh mệnh rời đi, sau hai tiếng, Trương Tiên suất lĩnh mấy chục binh sĩ thân thể cường tráng dùng "kiệu lớn ba mươi hai người khiêng" chuyển hai con sư tử đá phải nặng tới ngàn cân lên đầu thành. Trương Tú ra lệnh cho các binh sĩ đẩy một con lên tường chắn mái, nhắm tới một cỗ xe kỳ quái của quân Tào mà ném xuống. Chỉ nghe thấy rầm một tiếng, cỗ xe kỳ quái đó trong khoảnh khắc bị đập cho tan nát, xác xe cũng bị cắm sâu vào trong đất.

"Tốt!"

Tướng sĩ quân Lương ở trên tường thành rầm rầm khen hay.

Trong trận của quân Tào, Gia Cát Lượng nói với Tào Tháo: "Chúa công không cần phải lo lắng làm gì, sư tử đá nặng ngàn cân trong thành Vĩnh An liệu có được mấy con chứ?"

"Có rồi!" Trương Tùng kích động nói: "Có đối sách rồi."

Trương Tú vội vàng nói: "Đại nhân mau nói đi, đối sách gì vậy?"

Trương Tùng nói: "Tướng quân hãy hỏa tốc lệnh cho sĩ tốt sưu tập các vật dễ cháy như than củi, củi đốt, than đá, vỏ cây, rồi đem những đồ dễ cháy này từ đầu thành ném xuống, tưới thêm dầu hỏa để dẫn cháy. Sau đỏ lại từ trên đầu thành ném vải vụn đã được thấm ướt để tạo thành khói đặc. Hắc hắc, nếu cần thiết thì còn có thể từ trên đầu thành hắt phân lỏng xuống. Da trâu có thể phòng hỏa công, nhưng binh sĩ quân Tào trốn ở bên dưới xe lại không thể chịu nổi sức nóng do lửa lớn cháy không ngừng và khói mù mịt được, đúng không nào?"

"Biện pháp hay!" Trương Tú nghe vậy liền vui mừng nói: "Trương Tiên ở đâu?"

Phó tướng Trương Tiên vội vàng bước lên thưa: "Có mạt tướng."

Trương Tú phất tay, quát: "Dẫn người đi sưu tập nhưng vật dễ cháy như than củi, củi đốt, than đá, vỏ cây, lại cố gắng thu thập một số vải vụn bỏ đi, thuận tiện bảo các bách tính ở trong phòng chọn mấy chục thùng phân lỏng nữa!"

"Cái gì? Phân lỏng?" Trương Tiên ngạc nhiên nói: "Cần phân lỏng làm gì?"

"Hỏi ít thôi." Trương Tú nói: "Còn không mau đi đi."

"Mạt tướng tuân lệnh."

Trương Tiên rầm rầm ứng tiên, lĩnh mệnh rời đi.

Không tới hai tiếng sau, Trương Tiên suất lĩnh binh sĩ từ trong thành sưu tập một lượng lớn vật dẫn hỏa, cũng thu thập tất cả vải vóc đã rách nát không dùng được nữa của bách tính trong thành lại. Bách tính trong thành nghe nói Trương Tú muốn thu thập phân lỏng để thủ thành, liền xung phong gánh phân nước lên đầu thành. Rất nhanh trên đầu thành liền được xếp đầy từng thùng từng thùng phân lỏng, múi hôi thối đậm đặc khiến người ta buồn nôn.

Trương Tú hạ lệnh một tiếng, một lượng lớn vật dẫn hỏa từ trên đầu thành được ném xuống, tiếp theo là từng nồi dầu hỏa cũng được trút xuống theo. Dưới tường thành rất nhanh liền háa thành biển lửa. Da trâu bọc trên trùng xa tuy ngăn được lửa xâm nhập, nhưng binh sĩ quân Tào ở trong xe lại không thể chịu nổi nhiệt độ cao do lửa cháy, đặc biệt là một lượng lớn vải vóc ẩm ướt từ trên đầu thành ném xuống, dưới tường thành lập tức bốc lên khói mù đậm đặc.

Lại có thêm từng thùng từng thùng phân lỏng lại được ném xuống từ trên đầu thành, dưới tường thành cơ hồ trở thành một bãi phân nóng hầm hập. Khói độc nóng rực kèm với mùi hôi thối khiến người ta buồn nôn chậm rãi tỏa ra trong không khí. Rất nhiều binh sĩ quân Tào ở trong xe ngạt thở mà chết. Những binh sĩ may mắn không bị ngạt thở mà chết khó khăn lắm mới bò được ra khỏi xe thì cũng bị thủ quân ở trên đầu thành bắn chết.

Rất nhanh, mấy chục chiếc trùng xa ở dưới tường thành triệt để không còn động tĩnh gì nữa.

Hậu trận quân Tào.

"Đáng ghét!" Tàng Bá chán nản vung quyền đầu, quát: "Đáng chết thật, không ngờ lại bị phá giải rồi?"

"Ha ha." Gia Cát Lượng mỉm cười: "Tàng Bá tướng quân, hiện tại nếu nói quân Lương đã phá giải được kế trùng xa của quân ta thì hình như còn quá sớm đó. Chiến tranh mới chỉ vừa bắt đầu thôi. Quân ta chẳng qua chỉ tổn thất mấy trăm bộ tốt thôi mà. Mấy chục chiếc trùng xe vẫn hoàn toàn không bị tổn thất gì cả. Còn thủ quân ở trong thành Vĩnh An thì cơ hồ đã dùng hết vật dẫn hỏa và dầu hỏa rồi!"

"Ừ." Tào Tháo gật đầu, cao giọng nói: "Truyền lệnh, trùng xa đội thứ hai bắt đầu đập một đoạn tường thành khác!"

Sau tiếng hạ lệnh của Tào Tháo, mấy chục chiến trùng xa từ trong trận của quân Tào lục tục đi ra, vòng qua đoạn tường thành đã trở nên hỗn độn đó, lại lựa chọn một đoạn tường thành còn nguyên vẹn khác để tiếp tục trùng kích. Trương Tú vội vàng ra lệnh cho Trương Tiên lại sưu tập vật dẫn lửa, nhưng Vĩnh An là một tòa thành nhỏ, vật dẫn hỏa ở trong thành cũng không đủ. Vật dẫn hỏa sưu tập được trong lần thứ hai này ít hơn lần trước đến đáng thương.

Hơn nữa Tào Tháo tiếp nhận bài học của lần giao phong thứ nhất, thủ quân vừa ném vật dẫn hỏa từ trên đầu thành xuống. Trùng xa của quân Tào liền không chút do dự lui ra sau. Sau đó lại chọn một đoạn tường thành còn nguyên vẹn khác để bắt đầu trùng kích. Cứ tiếp tục người tấn công, kẻ công phòng như vậy, thậm chí ngay cả phân lỏng ở trong thành Vĩnh An cũng hết. Nhưng trùng xa của quân Tào thì ngược lại càng lúc càng nhiều.

Trương Tú lại hạ lệnh cho tướng sĩ quân Lương từ trên đầu thành ném một lượng lớn gỗ lăn, lôi thạch xuống. Tạo thành một giải chướng ngại ở dưới chân thành, hòng ngăn cản trùng xa của quân Tào tiếp cận. Nhưng cái này căn bản không có tác dụng gì. Quân Tào từ dưới trùng xa thò ra mấy chục chiếc gậy dài, gạt từng chướng ngại vận cản đường trùng xe tiến lên trước. Sau đó tất nhanh lại tiếp tục tiếp cận tường thành.

Trương Tú lại lệnh cho Trương Tiên dẫn năm trăm tử sĩ thử xuất thành đánh lén. Kết quả lại bị đại tướng Tàng Bá của quân Tào giết cho đại bại. Suýt chút nữa còn bị quân Tào nhân cơ hội mà đoạt mất cửa thành! Giết tới khi trời tối, trùng xa của quân Tào đã đập ra mấy chục cái lỗ lớn ở đoạn tường thành phía nam của thành Vĩnh An, có mấy cái lỗ còn sâu tới vài thước. Chiếu theo tốc độ này, tối đa mười ngày nữa thành tường thành Vĩnh An khẳng định sẽ bị đập đổ.

...

Buổi đêm, phủ nha của thái thú Vĩnh An.

Trương Tú, Trương Tùng ngồi đối diện nhau, nhìn ngọn đèn ở trên bàn đến phát ngốc. Một lúc sau, Trương Tú mới phá vỡ sự trầm lặng, nói với Trương Tùng: "Trương đại nhân, cứ tiếp tục thế này thì không được, nhất định phải nghĩ ra biện pháp phá xe đập thành của quân Tào."

Trương Tùng vuốt chòm râu dê lưa thưa ở dưới cằm, nhíu mày nói: "Hay là... phái binh nhân lúc đêm tối xuất thành đánh lén?"

"Khẳng định là không được." Trương Tú lắc đầu nói: "Tào Tháo dụng binh ngay cả chúa công còn phải cố kỵ, với khả năng của chúng ta tốt nhất là đừng có mạo hiểm."

"Vậy cũng được." Trương Tùng gật đầu nói: "Vạn nhất mạo hiểm thất bại, làm không tốt thì ngay cả thành Vĩnh An cũng sẽ thất thủ."

Trương Tú nghĩ một chút rồi nói: "Hay là trước tiên tìm cách lấy một chiếc xe phá thành về nghiên cứu đã. Sau đó sẽ nhắm vào nhược điểm của nó mà công kích? Mạt tướng không tin thứ này tà như vậy. Xe phá thành của quân Tào tuy lợi hại nhưng chẳng lẽ thật sự không có nhược điểm?"

"Lấy một chiếc xe phá thành ư?" Trương Tùng cười khổ: "Lấy thế nào đây? Phái binh xuất thành cướp ư?"

"Như thế thì khẳng định là không được rồi." Trương Tú lắc đầu nói: "Nếu có thể phái binh ra ngoài thành thì còn cướp về làm gì, trực tiếp đập nát nó có phải nhanh hơn không?"

"Trừ phái binh xuất thành để cướp thì còn có thể có biện pháp nào khác nữa? Dẫu sao thì cũng không thể thòng mấy sợi dây thừng xuống rồi kéo xe phá thành của quân Tào lên được?" Trương Tùng nói xong câu này thì mắt lập tức sáng lên, vội vàng nói: "Hả, dây thừng? Trực tiếp kéo lên thành? Ha ha, có rồi! Bản quan nghĩ ra cách phá giải rồi! Tướng quân, bản quan nghĩ ra nên làm thế nào để phá giải xe phá thành của quân Tào rồi."

Trương Tú nói: "Phá giải như thế nào?"

Trương Tùng nói: "Tướng quân có thể phái người ngay đêm chế ra trục kéo cỡ lớn, tốt nhất là còn lớn hơn cả trục kéo ngàn cân để kéo cửa thành lên xuống ấy, mà còn phải thật kiên cố nữa. Sau đó cố định những trục kéo này lên tường thành. Đợi khi trời sáng quân ta cho xe phá thành ra đập tường thì dùng nỏ bắn ra nỏ tiễn cỡ lớn có móc câu ghim vào vách dày của xe phá thành, ở đuôi nỏ tiễn lại buộc xích sắt, lợi dụng trục kéo để kéo xích sắt, há chẳng phải là có thể kéo được xe phá thành của quân Tào lên đầu thành ư?"

"Đây đúng là một biện pháp tốt." Trương Tú gật đầu nói: "Tào Tháo nếu phái bộ binh bảo vệ xe phá thành, chúng ta có thể bảo cung tiễn thủ bắn chết toàn bộ bộ binh của quân Tào, xe phá thành không sợ cung tiễn, không sợ hỏa thiêu, cũng không sợ gỗ lăn lôi thạch, nhưng sĩ binh quân Tào lại không thể như vậy. Một khi như vậy, quân Tào nếu muốn bảo vệ xe phá thành thì ắt phải trả giá bằng thương vong cực lớn. Chiến tranh sẽ trở về đường cũ, ha ha."

Trương Tùng cười âm hiểm, nói với Trương Tú: "Tướng quân, bản quan còn nghĩ ra được một loại lợi khí thủ thành khác nữa!"

Trương Tú nói: "Lợi khí gì?"

Trương Tùng bảo: "Chúng ta đã có thể kéo được xe phá thành của quân Tào lên, tất nhiên cũng có thể thả nó ra. Tướng quân thử nghĩ xem, nếu những cỗ xe phá thành có trọng lượng đạt tới mấy trăm, thậm chí là hơn ngàn cân này từ trên tường thành cao mấy trượng rơi xuống, đập lên đầu tướng sĩ quân Tào thì sẽ tạo thành sát thương như thế nào? Nếu ở trên thành xe còn gắn đầy chướng ngại vật sắc bén thì lực sát thương chẳng phải sẽ còn mạnh hơn ư?"

Trong đầu Trương Tú lập tức hiện lên một cảnh tượng quỷ dị, từng cỗ xe phá thành cả thân xe cắm đầy chướng ngại vật sắc nhọn dưới sự vận động của trục xe mà bị léo lên rồi lại hạ xuống, cứ thế tiếp tục kéo lên rồi lại hạ xuống. Mỗi lần xe phá thành hạ xuống đều có một mảng binh sĩ quân Tào nằm vật trong vũng máu, dưới tường thành lưu lại từng vết lõm khổng lồ, trong những vết lõm đó là máu thịt lẫn lộn, giống như là tu la huyết ngục.

"Trời ơi, Trương đại nhân ngài đúng là một thiên tài." Trương Tú rùng mình sợ hãi, thất thanh nói: "May mà ngài là đồng liêu của mạt tướng, nếu ngài là địch nhân, vậy mạt tướng đúng là tối nào ngủ cũng nằm mơ thấy ác mộng mất."

"Hắc hắc."

Trương Tùng há miệng cười to, biểu tình đó đúng là âm hiểm không tả nổi.
...
Hai ngày sau.

Xe phá thành của quân Tào đã đập ra được một khối lớn ở dưới chân tường thành đoạn tường thành phía nam của Vĩnh An. Hai cái trục kéo cỡ lớn mà Trương Tú phái người khẩn cấp chế tạo cuối cùng cũng thuận lợi làm xong. Trương Tú lập tức phái người chuyển hai trục kéo này lên tường thành, dùng cọc sắt và đá khối để cố định, lại ở đoạn tường thành tương ứng bố trí ròng rọc và nỏ lớn, sau đó thì dùng xích sắt buộc vào phần đuôi của nỏ tiễn cỡ lớn, đợi tất cả chuẩn bị xong xuôi, Trương Tú mới giơ cao tay phải lên rồi phất mạnh xuống.

"Vù vù!"

Trong tiếng rung kịch liệt của dây cung, hai mũi nõ tiển từ trên đầu thành bắn xuống nhanh như thiểm điện, bó tiễn có móc câu đã cắm sâu vào trong thành gỗ dày cộp của xe phá thành của quân Tào. Trương Tú lại hạ lệnh một tiếng, mấy chục binh sĩ đứng ở cạnh trục kéo nhanh chóng chuyển động hai cái trục kéo khổng lồ. Dây kéo nối với nỏ tiễn, bánh kéo và ròng rọc lập tức căng ra.

Trước khi quân Tào có phản ứng, một cỗ xe công thành nặng nề đã bị kéo lên khỏi mặt đất.

"Có chuyện gì vậy?" Hơn mười binh sĩ quân Tào ở phía dưới xe phá thành thò đầu ra, hoảng hốt nhìn xung quanh: "Phát sinh chuyện gì vậy?"

"Két két két!"

Một mũi tên nhọn từ trên đầu thành được bắn xuống nhanh như thiểm điện, hai gã binh sĩ quân Tào xui xẻo còn chưa hiểu rõ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì thì đã trở thành vong hồn dưới mũi tên của cung tiễn thủ quân Lương. Hơn mười binh sĩ quân Tào còn lại vội vàng rụt người lại, hai tay nắm chặt lên tay vịn ở trong xe, cố gắng để bản thân không từ trong xe rơi xuống.

Rõ ràng, trốn ở trong xe còn có thể miễn cưỡng bảo toàn được tính mạng, nếu mất đi sự bảo hộ của xe phá thành, lập tức sẽ gặp nguy hiểm tới tính mạng.

Nhưng xe càng lúc càng bị kéo lên cao, binh sĩ quân Tào ở trong xe mất đi chỗ đứng ở dưới chân, chỉ dựa vào hai tay nắm chặt lấy tay vịn, cuối cùng thể lực không đủ, nhao nhao từ trên không rơi xuống. Sau đó bị cung tiễn thủ ở trên tường thành không chút lưu tình bắn cho biến thành con nhím. Đợi khi xe phá thành bị kéo lên chóp tường thành, binh sĩ của quân Lương nhanh chóng bóc lớp da trâu bóc bên ngoài của nó ra, rồi dùng búa sắc chặt gãy nỏ tiễn.

Xe phá thành cồng kềnh nặng nề rơi xuống đất, rầm một tiếng chạm vào mặt đất, trong khoảnh khắc đã vỡ nát.

Hậu trận quân Tào.

Thấy cảnh kinh người này, Tào Tháo và Gia Cát Lượng cơ hồ đồng thời đứng bật dậy!

"Hả?" Tào Tháo ồ một tiếng, hỏi Gia Cát Lượng: "Khổng Minh, đây là chuyện gì vậy?"

"Hỏng rồi!" Gia Cát Lượng nhíu mày nói: "Hình như là trục kéo!"

Gia Cát Lượng vừa dứt lời, lại một chiếc xe nữa bị kéo lên.

"Có gì đâu." Tàng Bá nói: "Phái binh tiến lên chắt đứt nỏ tiễn cắm vào xe là được thôi mà?"

"Không được, một khi như vậy, để bảo vệ xe phá thành ắt sẽ xuất hiện thương vong lớn. Quân ta hiện tại là cô quân thâm nhập, binh lực không thể bổ sung kịp thời. Do đó không thể liều mạng mà chỉ có thể dùng trí." Gia Cát Lượng nói tới đây thì dừng lại, quay đầu lại nói với Tào Tháo: "Chúa công, hiện tại chỉ có thể hạ lệnh tạm thời lui binh thôi, đợi nghĩ ra cách phản chế rồi lại công thành."

"Ừ, Khổng Minh nói có lý." Tào Tháo gật đầu nói: "Truyền lệnh, trùng xa rút lui, tạm dừng công thành!"

Tào Tháo hạ lệnh một tiếng, hậu trận quân Tào trong khoảnh khắc vang lên tiếng kẻng chói tai. Mấy chục chiếc trùng xe còn lại nghe thấy tiếng kẻng, vội vàng bắt đầu lùi ra sau. Không tới một lát đã rút sạch khỏi chân thành Vĩnh An. Trên đầu thành Trương Tú, Trương Tùng không nhịn được mà vỗ tay chúc mừng, ba quân tướng sĩ càng hoan hô nhảy nhót.
Đăng nhận xét