Tìm kiếm

2 thg 7, 2013

Chương 549: Diêu Thịnh - Đấu Phá Thương Khung

    Đi vào Thiên Phần Luyện Khí Tháp tầng thứ sáu, nhìn không gian trống trải trong tháp, Tiêu Viêm không nhịn được thầm than thở trong lòng: "Hoàn cảnh cùng với đãi ngộ như thế này, không hổ là địa phương chỉ cho cường giả tiến vào a."

    Không gian tầng thứ sáu đúng là rất lớn, trong tháp tràn ngập một màu hồng sắc, trong đó có một tia kỳ dị nhiệt độ từ chính giữa thẩm thấu ra, làm cho kẻ khác cả người có cảm giác ấm áp, chẳng qua nơi này không gian mặc dù rất rộng, nhưng nhân số đều ít đến thương cảm. Tiêu Viêm phóng nhãn nhìn lại, một địa phương khổng lồ, nhưng chỉ có vài người trong đó, cảnh tượng này cùng với cảnh tấp nập ở mấy tầng trên, không thể nghi ngờ là có cách nhau một trời một vực.

    Điều kiện tiến vào tầng thứ sáu có chút hà khắc, cho dù là một số cường bảng cao thủ, đều chưa đạt được loại tư cách này, thế nên tầng này ít người cũng do yêu cầu quá cao mà thôi.

    Ánh mắt chỉ hơi đảo qua, Tiêu Viêm cũng không hề chần chờ, trực tiếp đi thẳng vào trong tầng thứ sáu.

    Lần này tới Thiên Phần Luyện Khí Tháp tầng thứ sáu, tự nhiên là Tiêu Viêm có ý định bế quan, Cường bảng đại tái đã tới gần, cũng làm cho hắn có cảm giác gấp gáp. Tuy rằng gia tộc biến cố sinh ra bi phẫn cùng bạo nộ, khiến cho khí tức của hắn đạt nhất tinh đỉnh phong, hơn nữa lại trải qua ba ngày cực hạn chiến đấu, làm hắn cuối cùng may mắn đột phá tới cấp bậc nhị tinh Đấu Linh.


    Nhưng với thực lực như vậy,muốn tiến vào Cường Bảng đại tái bài danh mười vị trí đầu tiên, vẫn có áp lực không nhỏ, dù sao, hôm nay mười tên đứng đầu Cường Bảng, đều đạt tới Đấu Linh đỉnh phong, thậm chí mấy người Lâm Tu Nhai, Nghiêm Hạo, Liễu Kình, đều đã chạm tới bình chướng của Đấu Vương, thực lực cỡ này, cũng đủ địch nổi một số thủ lĩnh trong Hắc Giác Vực, mấy gã tầm thường cường bảng cao thủ, đâu thể tạo thành uy hiếp đối với họ?

    Chỉ còn hai mươi ngày nữa, Cường Bảng đại tái sẽ bắt đầu, mà ý định của Tiêu Viêm, là trong hai mươi ngày này, cố gắng hết sức đề cao thực lực của chính mình, để nắm chắc hơn cơ hội tiến vào mười thứ hạng đầu.

    Mà trong nội viện, địa phương có thể nhanh chóng tăng lên thực lực, tự nhiên là Thiên Phần Luyện Khí Tháp, lại cùng với tư cách bây giờ của Tiêu Viêm, tiến vào tầng thứ sáu là lựa chọn tốt nhất!

    Chậm rãi đi vào bên trong, hai bên đường, Tiêu Viêm hơi chút kinh ngạc phát hiện, số lượng tu luyện phòng ở tầng thứ sáu, mặc dù bề ngoài tinh mỹ hơn nhiều so với năm tầng trên, nhưng số lượng lại ít hơn một nửa, đối với việc này, Tiêu Viêm hơi chút trầm ngâm, nhưng cũng hiểu ra, vì số lượng học viên có thể tiến vào nơi này, dù sao cũng là số ít, bởi vậy cũng không cần quá nhiều tu luyện phòng.

    Từ từ tiến vào trung tâm tầng thứ sáu, nơi này là một quảng trường rất rộng lớn, nhưng cũng chỉ có hơn mười người ở trong đó, mấy nhân ảnh này, đều có khí chất bất phàm; hùng hồn khí tức từ trong cơ thể lan tràn ra, bao phủ khắp cả quảng trường này, thứ khí tức mạnh mẽ này, nếu xuất hiện trong nội viện, chắc chắn sẽ làm kẻ khác kinh sợ; hiển nhiên thực lực của những người này, ít nhất cũng có thể tiến vào Cường Bảng ba mươi hạng đầu.

    Ngay khi Tiêu Viêm vừa mới tiến vào quảng trường, mấy thứ âm thanh hỗn tạp nhất thời biến mất, từng đạo ánh mắt sắc bén lập tức chiếu ra, cuối cùng dừng lại trên thân Tiêu Viêm- kẻ vừa mới tới, ngay lập tức, tiếng xì xào, có cả nghi hoặc âm thanh vang lên.

    Nhị tinh Đấu Linh? Lúc nào loại này thực lực này cũng có thể tiến vào tầng thứ sáu? Chẳng lẽ điều kiện của Nội Viện bắt đầu hạ xuống?

    Có một số người đưa ra nghi vấn, điều này cũng không phải ngoài ý liệu, danh tiếng của Tiêu Viêm trong nội viện không thể nói là nhỏ, nhưng những người có thể đứng ở đây, không ai không phải là những kẻ có danh vọng hiển hách trong nội viện. Có lẽ cái tên Tiêu Viêm bọn họ đã nghe qua, thế nhưng cũng ít người gặp qua hắn, dù sao với mấy kẻ tu luyện cuồng nhân như vậy, rất ít bỏ thời gian đi chú ý những việc tầm phào, không liên quan tới bọn họ, bởi vậy, khi nhìn được Tiêu Viêm dĩ nhiên lấy Nhị tinh Đấu Linh thực lực tiến vào tầng thứ sáu này thì tất cả đều có chút nghi hoặc cùng kinh ngạc.

  "Tiêu Viêm?" Đương nhiên, cũng không phải là tất cả mọi người không nhận ra hắn, ngay sau khi hắn xuất hiện không lâu, một thanh âm kỳ dị mà quen thuộc lập tức vang lên, sau đó thân ảnh của Lâm Diễm xuất hiện ngay trước mắt Tiêu Viêm.

    Nhìn Lâm Diễm trước mặt, Tiêu Viêm cười cười, tùy ý bắt chuyện: "Không nghĩ tới ngươi cũng tại đây."

    "Xem ra đặc quyền của ngươi tại nội viện cũng không nhỏ a, chỉ cần có Nhị tinh Đấu Linh thực lực liền tiến được vào tầng thứ sáu, không biết muốn giết chết bao nhiêu người." Lâm Diễm cười nói.

    "Nghe nói tiểu tử ngươi dĩ nhiên tiếp tới mười lăm tràng khiêu chiến liên tục? Hơn nữa còn không bại một trận? Thật sự là vận khí tốt, cũng may mấy kẻ có thực lực lúc này đều đang khổ tu, nếu không thì, với thủ đoạn lập lôi đài tiếp chiến của ngươi, chắc chắn sẽ có mấy tên khó nuốt đến gây rối." Không hề để ý sự trầm ngâm của Tiêu Viêm, Lâm Diễm vẫn vỗ vai hắn nói chuyện, mặc dù trong khoảng thời gian này hắn vẫn ở trong Thiên Phần Luyện Khí Tháp tu luyện, nhưng cũng nghe được một chút tin đồn.

    "Thực ra là có chút may mắn, chẳng qua cũng chỉ là mấy cái khiêu chiến liên tục mà thôi, dù sao ta cũng được ma luyện mà?" Tiêu Viêm khẽ cười nói.

    "Ngươi đúng là thật sung sướng, ta yên vị tại cái vị trí này đã hơn một năm, cũng không tiếp thu đến được một hồi khiêu chiến." Lâm Diễm nhìn Tiêu Viêm đang thản nhiên cười nói kia, bất đắc dĩ lắc đầu, ánh mắt quét qua quét lại quảng trường kia. Có lẽ nguyên nhân bởi vì lúc trước Lâm Diễm gọi hắn, giờ phút này trong rất nhiều ánh mắt nhìn vào hắn, đã thiếu đi một phần kinh ngạc, cho dù không quen thuộc với dung mạo của Tiêu Viêm, nhưng đối với tên này, qua sự kiện vừa rồi ,sự xa lạ cũng giảm đi chút ít.

    Chẳng qua sự kinh ngạc thiếu đi một chút, nhưng Tiêu Viêm quả thật nhận thấy được không ít người đối với biểu hiện của mình có hứng thú vậy.

    "Mấy tên ở đây đều là những kẻ khó dây vào, ngươi cũng phải cẩn thận một chút, nếu như có người tìm ngươi phiền toái, ngươi liền bảo ta, trong khoảng thời gian này ta cũng ở chỗ này tu luyện, đã lâu không có động thủ, đầu khớp xương lúc nào cũng thấy ngứa ngáy, nếu là có thể làm nóng cơ thể trước khi cuộc thi bắt đầu, cũng không phải là không tốt." Lâm Diễm ánh mắt đảo qua một vòng, thanh âm vang lên, cơ hồ tất cả những người trong sân đều có thể nghe thấy.

    Nghe được lời nói của Lâm diễm, có mấy kẻ trong sân cảm thấy khó chịu, chẳng qua ánh mắt hung hãn nhìn vào Tiêu Viêm cũng thu liễm đi chút ít, cho dù như thế nào, Lâm Diễm cũng là một cường giả đứng đầu, cho dù trong tầng thứ sáu này, cũng ít có người dám trêu chọc hắn.

    "Đa tạ." Vỗ nhẹ bả vai của Lâm Diễm, Tiêu Viêm tất nhiên hiểu rõ hành động của hắn, lập tức cảm tạ.

    "hô hô, đầu khớp xương khó chịu, thì tìm Liễu Kình đại ca mà chơi, hắn cũng đang tu luyện ở đây đấy." Lâm Diễm không thèm để ý chút nào khoát tay nói, vừa định tiếp tục nói chuyện, một thanh âm nam tử hơi có chút âm nhu, đột nhiên vang lên giữa sân, làm sắc mặt của hắn trầm lại, quay đầu đem ánh mắt hướng về một nơi giữa sân, cười lạnh nói: "Ta tưởng là ai, nguyên lai là Diêu mỹ nhân a, đừng có suốt ngày đem Liễu Kình ra làm lá chắn, nếu bọn ta gặp nhau trên lôi đài, Lâm Diễm ta đây sẽ hết sức giao chiến, còn ngươi nếu muốn thử thì cứ đến, ta tùy thời phụng bồi."

    Nhìn theo ánh mắt của Lâm Diễm, Tiêu Viêm thấy được mấy đạo thân ảnh lặng lẽ đi ra, người đầu tiên, thân mặc một bộ hồng bào, một gương mặt nam tử lại có vài phần nữ tính, giữa lông mày thấp thoáng vài tia âm nhu, mà lúc này đây, sau khi nghe Lâm Diễm nói, khuôn mặt của người này thoáng âm trầm rất nhiều.

    "Tên này gọi là Diêu Thịnh, cùng phe cánh với Liễu Kình, bình thường đối với Liễu Phỉ có vài phần tâm tư, lần trước sau khi nghe được Liễu Phỉ có xung đột với ngươi, định tìm ngươi xử lý, chẳng qua lại bị Liễu Kình can ngăn. Ngươi không được xem thường người này, mặc dù thoạt nhìn hơi giống thái giám, nhưng thực lực cũng không kém, ở trên cường bảng, hắn bài danh mười bảy, còn mạnh hơn Bạch Trình, thực lực lúc này chắc cũng là Thất tinh Đấu Linh." Lâm Diễm hơi nghiêng đầu, quay về Tiêu Viêm cười nói.

    Tiêu Viêm nhẹ nhàng gật đầu, có thể tại cường bảng bài danh mười bảy, điều này đủ để cho kẻ khác không thể xem nhẹ nam tử này,kẻ mà lúc nói chuyện luôn có vài phần âm nhu, theo như lời nói vừa rồi của hắn,chắc chắn không thể cùng mình hữu hảo, thậm chí, sợ là địch ý nhiều hơn, chẳng qua đối với việc này Tiêu Viêm cũng chẳng lo lắng mấy, đối phương tuy mạnh, nhưng hắn cũng chẳng có nửa phần e ngại, nếu như muốn luận bàn đánh nhau thì cũng được thôi, lấy bản lĩnh của Tiêu Viêm lúc này, một Thất tinh Đấu Linh cũng chưa đủ làm hắn e ngại.

    "Ngươi cứ ở đây kiêu ngạo đi, trên cuộc thi, Liễu Kình đại ca sẽ làm ngươi ngậm lại cái miệng bô bô của ngươi." Bình sanh Diêu Thịnh hận nhất kẻ nào gọi hắn là "mỹ nhân", sắc mặt thoáng biến đổi, ánh mắt lạnh lẽo chuyển hướng sang Tiêu Viêm, cười lạnh nói: "Đừng tưởng rằng đánh bại mấy tên thực lực chẳng ra gì thì cho rằng mình có thể xưng bá nội viện, nếu không có Liễu Kình đại ca bảo chúng ta lúc này không được can dự chuyện của tân sinh, sợ rằng mặt mũi của ngươi, trước toàn bộ học sinh sẽ mất hết, ngươi đã nghĩ đến chuyện đó chưa?"

    Tiêu Viêm xoa xoa tay, cười nói: " Nếu ngươi tự nhận là có bản lãnh thì có thể tùy thời phát khiêu chiến, chứ nếu như chỉ đấu võ mồm, chẳng nói rõ được thực lực của cường bảng bài danh thứ mười bảy."

    "Ha ha, nói hay lắm, sợ hắn cái con chim ấy." Một bên, Lâm Diễm ha ha cười to nói.

    Ánh mắt từ từ âm lãnh, bị một gã vừa mới tiến vào Cường Bảng vài ngày không chút lưu tình khiêu khích, sắc mặt của Diêu Thịnh càng ngày càng khó coi, ánh mắt như độc xà nhìn chằm chằm Tiêu Viêm, liền chậm rãi bước ra, một cỗ khí tức mạnh mẽ đột nhiên bạo dũng, chỉ trong nháy mắt thời gian, quét ngang toàn trường.

    "Cũng tốt,ta sớm đáp ứng Phỉ nhi muốn hảo hảo giáo huấn một chút tên hỗn đản nhà ngươi, hôm nay gặp, coi như vận khí của ngươi không tốt đi." Thanh âm âm lãnh của Diêu Thịnh, cứ vẩn vơ quanh tầng thứ sáu, trong đó ẩn chứa nhè nhẹ sát ý, thậm chí còn làm cho hỏa nhiệt khí tức xung quanh đều tiêu giảm một chút.

    Tiêu Viêm khóe miệng cũng là nổi lên một nụ cười lạnh, mạnh mẽ tiếng lên, ở chỗ dấu chân, một khe nứt nhỏ giữa lớp đá cứng rắn lộ ra.

    "Phụng bồi!"
Mục lục

bình luận dau pha thuong khung đấu phá thương khung
Đăng nhận xét