Tìm kiếm

19 thg 8, 2013

Chương 111: Bắc Thương giới - Đại Chúa Tể

  Một mảnh trời đất bao la, không trung xanh thẳm, mây trắng lững lờ trôi, tầm mắt trông về xa là một mảnh rừng rậm vô tận không thấy lối ra.

Rừng rậm, đại thụ nghìn trượng đứng sừng sững, cao như núi. Không trung rừng già, đàn đàn linh thú bay lượn hú hét.

Tại một nơi xa xa, ngẫu nhiên có thể thấy linh thú đang cắn xé lẫn nhau, một sinh vật khổng lồ với tiếng gầm rung chuyển trời đất vang vọng đi xa.

Trời đất này như thuở hồng hoang không người sinh sống.

Bất quá không gian vắng bóng người đó nhanh chóng bị phá vỡ bởi một địa điểm trên không trung, một cái nền đá khổng lồ to rộng ước chừng nghìn trượng lơ lửng giữa trời mây, chung quanh sương khói lượn lờ như tiên cảnh.

Vô số những cột sáng từ hư không hiện ra, nhanh chóng tan đi để lộ ra những bóng người trẻ tuổi.

Chỉ ngắn ngủi khoảng nửa canh giờ, nền đá đông đúc những người là ngươi, âm thanh huyên náo dần dần rộ lên ầm ĩ.

Một góc sân đá, có một cột sáng hiện ra, những đốm sáng ngưng tụ lại, hai thiếu niên từ trong những đốm sáng kia bước ra.

Đôi mắt khép hờ cảm nhận cường quang đang dần yếu đi, Mục Trần cũng chậm rãi mở mắt ra, bất chợt cảm thấy kinh dị khi nhìn thấy sân đá rộng lớn trên không trung này.

Trước mặt đầy người che kín tầm mắt, bất kể người nào cũng đều rất cảnh giác đánh giá bốn phía xung quanh, hiển nhiên ai cũng cảm thấy nơi này rất lạ.

- Mục ca, chẳng lẽ chỗ này là trường đấu khảo nghiệm của Bắc Thương linh viện sao?

Sau lưng Mục Trần, một âm thanh thì thầm khe khẽ truyền đến, Mặc Lĩnh sắc mặt vô cùng cẩn trọng đánh giá tứ phương. Âm thanh của hắn rất khẽ, vì hắn cảm thấy rõ những người đang ở trên sân đá này thực lực kém nhất cũng là Linh Luân cảnh sơ kỳ. Thậm chí trong số những người kia cũng có không ít kẻ khiến hắn cảm thấy một sức ép nhàn nhạt.

Mục Trần cười gật đầu.

- Những người kia hẳn đều chọn danh ngạch Bắc Thương linh viện!

Mặc Lĩnh liếm mép, trong lòng lại thêm một phần kinh sợ Bắc Thương linh viện. Cả Bắc Linh viện bọn họ giành được danh ngạch Ngũ Đại Viện còn chưa tới 10 người, thế mà chỗ này nhìn sơ qua cũng hơn 1000 mạng.

- Tuy mấy kẻ ở đây không ai không lợi hại, bất quá cũng không nên sợ hãi. Mất đi dũng khí thì làm sao cạnh tranh với người ta được?

Mục Trần mỉm cười, hắn biết Mặc Lĩnh hơi tự ti, dù sao Bắc Linh cảnh chỉ là một địa vực nhỏ, còn mấy kẻ kia có lẽ cũng phải đến từ vô số những linh viện lớn có thực lực cao, quả thật hơn xa cái linh viện nhỏ nhoi của bọn hắn.

- Ừ ừ.

Nhìn Mục Trần, Mặc Lĩnh cũng an tâm thêm một chút. Cũng đúng, có một tên quái vật mà ngay cả cường giả Dung Thiên cảnh cũng phải táng thân trong tay hắn thì sợ quái gì được chứ. Dù cho Mặc Lĩnh không biết đẳng cấp của mấy tên hạt giống gia nhập Bắc Thương linh viện ra sao nhưng chắc chắn không thể nào hơn nổi đại ca Mục Trần đây a.

Mục Trần trấn an Mặc Lĩnh, sau đó cũng cẩn thận quét nhìn khắp cái sân đá rộng lớn này. Hiện tại nơi đây ít ra cũng có hơn 1000 người, phần lớn chẳng ai nói chuyện với nhau, chỉ có một vài chỗ tụm năm tụm ba vây lại với nhau, có vẻ như là người quen hoặc là xuất phát từ cùng một linh viện nào đó.

- Bắc Thương linh viện. . .

Mục Trần quan sát một vòng, cũng ta thán một tiếng. Mấy kẻ ở đây không ai không phải Linh Luân cảnh, trong đó thậm chí còn có ít nhất 6 người thực lực Linh Luân cảnh hậu kỳ.

Hiện tại những kẻ xuất hiện ở đây đều là người có được danh ngạch Ngũ Đại Viện và chọn gia nhập Bắc Thương linh viện. Có thể thấy được danh tiếng cạnh tranh của Bắc Thương linh viện khủng bố thế nào.

Bắc Linh viện danh ngạch tranh đoạt chiến so với loại cạnh tranh này, quả thực khác biệt như đại thụ với cây con.

"Boong!"

Ngay lúc đó, trên không trung chính giữa sân đá đột ngột vang lên một tiếng chuông ngân, ánh mắt mọi người đều bị thu hút qua đó, một tấm bia đá thình lình tỏa ánh sáng chói mắt.

Hào quang của tấm bia đá ngưng tụ lại ở phía trên, hóa thành một bóng người già nua.

- Các vị trẻ tuổi kia, ta là một trong những người giám sát khảo nghiệm của Bắc Thương linh viện....

Lão già nọ tủm tỉm cười, quét mắt nhìn khắp một lượt những thiếu niên thiếu nữ trước mặt, nói

- Bây giờ ta sẽ cho các vị biết quy tắc của nơi này.

Trên sân, mọi người đều im ắng như ngậm tăm, đôi mắt cực kỳ tập trung vào bóng người già nua kia.

- Phiến không gian này của chúng ta gọi là Bắc Thương giới, chính là địa điểm chuyên dụng của Bắc Thương linh viện dành cho khảo nghiệm.... Cái sân mà các ngươi đang đứng đây gọi là Tiếp Nhận Đài, trong Bắc Thương giới này có đến cả trăm cái, các ngươi chỉ là một trong số đó.

Lời vừa dứt, cả đám thiếu niên kinh ngạc ta thán. Ở cái sân này cũng đã hơn 1000 người, nói vậy thì khảo nghiệm của Bắc Thương linh viện hôm nay cũng có hơn 10 vạn người sao? Đông đến khủng bố a!

- Ha ha, cũng vì nhân số quá đông nên Bắc Thương giới đã phân chia thành bốn cảnh. Hiện tại ba cảnh khác cũng đang tiến hành khảo nghiệm giống như các ngươi. Thế nhưng số phận những kẻ bên đó ra sao cũng không quan hệ gì lắm đối với các người hiện tại.

Lão già cười tủm tỉm bí hiểm.

Mục Trần tròn mắt kinh ngạc, khóe miệng giật giật. Bắc Thương giới có bốn cảnh như thế này ư? Bắc Thương linh viện quả thật xứng với danh tiếng một trong Ngũ Đại Viện, tài lực xa xỉ đáng sợ a, thế nhưng mà.... vậy là cơ hội hắn có thể gặp được Lạc Li trong kỳ khảo hạch này đã thấp đi chỉ còn 25%?

- Thật là, hy vọng nàng cũng ở Bắc Thương giới này đi.

Mục Trần ngao ngán lắc đầu.

- Bắc Thương giới rất mênh mông, hung địa khắp nơi, linh thú mạnh mẽ cường hãn không ít. Các ngươi cần xuyên qua những trở ngại đó để đến được trung tâm Bắc Thương giới. Nơi đó có một tòa Bắc Thương điện, trong điện là linh trận truyền tống đến thẳng Bắc Thương linh viện. Bọn ta cũng sẽ ở đó dẫn đường các ngươi.

- Xem ra cũng không qua khó.

Mục Trần nhướng mày, bất quá nghĩ lại, khảo hạch Ngũ Đại Viện nào có thể đơn giản như thế?

- Hô hô, còn chưa hết... theo quy định các ngươi phải tự mình tiến lên trước tấm bia đá này, đặt tay chạm vào nó để nó phân cấp các ngươi. Bình thường có 9 cấp. Danh ngạch thường là cấp 1, danh ngạch hạt giống là cấp 3, danh ngạch hạch tâm là cấp 5.

Mọi người nghe thấy, chỉ thoáng ngưng lại một chút rồi lần lượt rất đông người đi lên chạm vào bia đá. Ngay khi bàn tay chạm đến, liền có một tia sáng bắn ra chui vào trán người đó.

Khi hào quang tan đi, trên trán sẽ xuất hiện một ấn ký phát sáng màu ám kim, bên trong nó mơ hồ có con số "1".

Dĩ nhiên đó chính là những người đạt danh ngạch thường được phân cấp 1.

Hầu hết mấy kẻ đó nhìn nhau, cấp bật thấp nhất thật sự là khó coi a.

"Bùm!"

Thình lình một chùm sáng mãnh liệt bộc phát, tỏa ra ánh đỏ như lửa ngưng tụ trên cái trán của một thiếu niên.

Ấn ký đỏ thẫm mơ hồ chứa con số "3".

- Cấp 3? Hắn là người đạt được danh ngạch hạt giống!

Hào quang đỏ thẫm khác người khiến cho xung quanh chú ý. Rất đông kẻ tỏ ra hâm mộ tặc lưỡi.

Thiếu niên áo trắng hơi ngẩn đầu tỏ rõ ngạo khí. Kẽ giành được danh ngạch hạt giống có thể là người thường sao? Hắn thuộc về một tầng lớp khác a!

Đối với ánh mắt khinh thị từ trên nhìn xuống của thiếu niên áo trắng nọ, mặc dù đám người kia có vẻ khó chịu, nhưng cũng hiểu hắn mạnh hơn đệ tử bình thường, cũng khôngn cần phải xoắn.

Trên đài tiếp nhận, lần lượt mọi người đều có được ấn ký. Sau vị thiếu niên áo trắng cũng có thêm hai người nữa nhận được ấn ký đỏ thẫm, khiến cho không ít kẻ sợ hãi than thở. Chỉ một chỗ này thôi mà có đến ba người đạt danh ngạch hạt giống, thật không biết Bắc Thương linh viện có bao nhiêu danh ngạch hạt giống chọn đi vào nữa. . .

Mà danh ngạch cấp độ cao hơn nữa chính là danh ngạch hạch tâm.

Những kẻ có cái đó tuyệt đối là yêu quái thực lực khủng bố!

Mục Trần và Mặc Lĩnh cũng không vội, đợi đến khi mọi người xong xuôi hết mới tiến lên. Mặc Lĩnh nhận số 1 vì là danh ngạch thường, còn Mục Trần có ấn ký đỏ thẫm cấp 3.

Hào quang đỏ thẫm xuất hiện trên trán Mục Trần khiến cho nhiều người chú ý, cả ba tên số 3 kia cũng nhìn qua đây, hẳn nhiên người có cùng cấp độ đáng được họ coi trọng.

Sau khi mọi người được đánh giá xong xuôi, lão già kia lại cười một cách quỷ dị:

- Các ngươi đều đã có cấp bậc đánh giá, vậy thì ta nói tiếp. Phàm là người dưới cấp 4, cuối cùng sẽ bị loại, mất đi tư cách gia nhập Bắc Thương linh viện.

Đài tiếp nhận nháy mắt chấn động, đám đông há mồm tròn mắt, nói vậy bọn họ đến đây căn bản vẫn không đủ tư cách?

- Người trẻ tuổi không nên nóng nảy. Cái cấp bậc kia không phải cố định, mà có thể tăng lên. Biện pháp tăng lên cũng đơn giản thôi, đánh chết linh thú, hoặc tìm được vài thứ bảo vật có linh khí mạnh mẽ, ấn ký trên trán sẽ hấp thu một chút, đến mức độ nào đó tự nhiên sẽ tăng cấp.

Mọi người mới thở phào, thì ra....

- Đương nhiên đó cũng chưa phải là biện pháp tăng cấp nhanh nhất. Muốn mau chóng đạt được cấp độ cao, chính là cướp đoạt linh khí trong ấn ký của kẻ khác, cách đó nhanh lắm a!

Không ít người nghe xong mà cứng ngắc thân thể, sắc mặt biến hóa

- Đặc biệt hơn nữa khi các ngươi cướp lấy ấn ký cấp cao thì sẽ hoán đổi cấp bậc. Ví dụ như hiện tại các ngươi có cấp 1, đánh bại được người có danh ngạch hạt giống, thu lấy linh khí của hắn, vậy thì ngươi sẽ leo lên cấp 3.

Lão già kia vẫn cười tủm tỉm như một con cáo già đang dụ bầy heo con phạm tội.

Mục Trần nheo mắt, quy tắc này chính là cổ vũ cho đám đệ tử tranh giành đấu đá cướp đoạt lẫn nhau. Quả nhiên khảo nghiệm của Bắc Thương linh viện không đơn giản.

Hắn có thể nhận thấy rõ những ánh mắt mơ hồ chung quanh đang bắt đầu biến hóa, nhìn lên ấn ký đỏ thẫm trên trán hắn, đôi mắt họ cũng ẩn chứa không ít tham lam.
---------------------------
Mục lục
Hành trình theo gái bắt đầu

bình luận dai chua te đại chúa tể
Đăng nhận xét