Tìm kiếm

7 thg 8, 2013

Chương 85: Át chủ bài - Đại Chúa Tể

Hai tay Mục Trần nhanh chóng kết thành một ấn ký kỳ lạ, cặp mắt chăm chú, bất chợt không trung sau lưng hắn bộc phát hồng quang rực rỡ, tràn ngập tỏa ra, hình thành một linh trận rực lửa rộng hơn 10 trượng.

- Linh trận?

Trong đấu trường, vô số khán giả nhốn nháo bật dậy trố mắt kinh ngạc, chăm chăm nhìn vào linh trận đỏ rực vừa xuất hiện sau lưng Mục Trần, vài kẻ có nhãn lực hơn người đã có thể nhìn ra dao động linh lực mạnh mẽ ẩn chứa trong linh trận kia, cường độ chắc chắn đã đạt đến linh trận cấp 1!

- Úi cha, tên Mục Trần này lại có thể bố trí được cả linh trận? Hắn là Linh Trận sư cấp 1 sao?

- Sao mà được? Linh Trận sư cấp 1 bày bố linh trận cũng phải cần có thời gian tĩnh tâm để bày trận, nãy giờ hắn luôn bị vậy trong chiến, nhắm mắt lại có một chút thì làm được gì?

- Nhưng đó đúng là linh trận cấp 1 a!

- Tại sao có thể như thế?

Những âm thanh ồn ào huyên náo vang lên kinh hãi khắp nơi, khiến cho đấu trường bất giác hỗn loạn như một phiên chợ, nhưng ánh mắt mọi người hầu như đầu là khiếp sợ và mờ mịt khó hiểu, không thể giải thích làm cách nào Mục Trần có thể xây dựng linh trận như thế.

- Thật đáng kinh ngạc.

Khán giả bình thường còn phát hiện được, đương nhiên trên hàng ghế thượng khách, chín vị vực chủ cũng xôn xao một trận. Liễu Kình Thiên vẫn ngồi yên vị, nhưng sắc mặt lại cực kỳ khó coi, không thể ngờ được tên tiểu tử Mục vực kia không chỉ thực lực không tồi, lại còn ẩn chứa năng lực cường hãn như thế!

- Quả thật khó ngờ Mục Trần chất tử lại còn là một Linh Trận sư, khó trách ngươi tin cậy hắn như thế.

Đường Sơn sau một thoáng kinh ngạc đã bình tĩnh lại, quay qua tán thưởng trò chuyện với Mục Phong, nhưng cũng tỏ vẻ nghi hoặc:

- Bất quá dù cho hắn là Linh Trận sư cấp 1, nhưng làm cách nào có thể bày trận với tốc độ nhanh chóng như thế?

Ngay cả Mục Phong  là cha ruột của hắn mà còn không tránh khỏi kinh ngạc ra mặt, nhưng bất chợt nghĩ tới cái gì đó, nhịn không được nhe răng cười đắc ý. Người khác không hiểu, nhưng lão mơ hồ đoán ra phần nào lý do Mục Trần có thể bày trận nhanh như thế.

"Tâm Trận ư..... xem ra cả tháng nay hắn càng lúc càng nắm chắc cách thức tiến vào trạng thái Tâm Trận rồi a...."

Mục Phong tự nhủ trong lòng.

- Mục Trần kia, ẩn giấu cũng thật sâu nhỉ...

Trên đài chủ tọa, Tiêu viện trưởng ngạc nhiên không kém, cũng cười to thành tiếng:

- Không ngờ được hắn còn là Linh Trận sư cấp 1.

Mạc sư bên cạnh cũng tán thành, huấn luyện đặc biệt cho Mục Trần cả một tháng mà vẫn không hề phát hiện chuyện này, tên tiểu tử kia cũng quá khôn khéo, thủ đoạn che giấu cũng thật cao thâm.

- Cũng không phải như Linh Trận sư bình thường....

Hác tiên sinh lại nheo mắt thú vị nhìn thiếu niên tuấn tú dưới đấu trường, ngữ khí không hề che giấu sự than thở sợ hãi:

- Dường như hắn còn có khả năng sử dụng trạng thái Tâm Trận để bày bố linh trận, cứ xét tốc độ đó là thấy. Linh trận sư bình thường không ai có thể chỉ nhắm mắt lại liền lập tức kiến tạo thành công linh trận cấp 1 được.

- Trạng thái Tâm Trận?

Tiêu viện trưởng nghe nói mà trong lòng chấn động. Cường giả như lão hẳn nhiên có kiến thức về trạng thái kia, huyền diệu đến mức Linh Trận sư cấp 3 cũng không nhiều người chạm tới được, vậy mà Mục Trần chỉ với năng lực Linh Trận sư cấp 1 đã có thể tùy tâm sử dụng?

Bình thường một khi Linh Trận sư bắt đầu bố trí linh trận đều xuất hiện một vào dao động linh lực đặc biệt, họ chưa bao giờ nghĩ tới khả năng Mục Trần sẽ bố trí linh trận giữa trận đấu, thành ra phần lớn tinh thần đều tập trung quan sát tình huống giao phong chính diện của hai người, ai mà đoán được....

- Rất thú vị!

Hác tiên sinh mỉm cười, ánh mắt gắt gao nhìn về người kia trong trường đấu.

- Linh trận?

Liễu Mộ Bạch đã ngay lập tức khựng lại, sắc mặt u ám nhìn linh trận rực lửa sau lưng Mục Trần. Nơi đó có dao động linh lực cuồng bạo tuôn ra không ngừng, dùng mắt thường cũng có thể thấy rõ biến đổi của không khí ngay khu vực đó.

Mục Trần ánh mắt lạnh lẽo khóa chặt vào Liễu Mộ Bạch, nhẹ nhàng cười cợt, chậm rãi thở ra một hơi. Kỳ thực đối với linh trận này, hắn cũng liều mạng ôm may mắn thử bố trí, dù sao khó khăn rất lớn. Dẫu cả tháng nay hắn không ngừng suy nghiệm và hiểu rõ hơn trạng thái Tâm Trận huyền diệu, nhưng chỉ cần xảy ra một sai lầm nhỏ, chắc chắn sẽ bị Liễu Mộ Bạch nắm ngay lấy tung một kích tất sát.

Nhưng may là hắn thành công, rèn luyện kỹ năng ở Linh Lộ khiến năng lực ngưng định  tâm thần của bản thân cực kỳ tốt, chính trong những thời khắc mấu chốt sẽ không xuất hiện tình trạng phân thần, nhất mực chuyên tâm, tĩnh lặng như nước, dẫn tới việc dễ dàng tiến vào trạng thái huyền diệu Tâm Trận, rồi sau đó hoàn thành bố trí linh trận đỏ rực này.

- Hài lòng với đại tiệc ta dành cho ngươi chứ?

Mục Trần cười lớn nhạo Liễu Mộ Bạch, cặp mắt sắc lẹm, thủ ấn biến đổi, quát lên rền rĩ:

- Hổ Viêm Phệ Linh trận!

"Uồm!"

Linh trận rực lửa bùng nổ hồng quang chói mắt, theo đó một tiếng hổ gầm dũng mãnh truyền ra.

Hổ Viêm Phệ Linh trận, là trận đồ mà ngay đêm trước khi Mục Trần trở về Bắc Linh viện đã nài nỉ xin xỏ Ôn Linh cấp cho hắn, uy lực bất phàm, bố trí ước chừng cần đến 17 linh ấn. Một tháng trước Mục Trần vẫn chưa đủ năng lực thực hiện, nhưng trải qua một tháng huấn luyện ma quỷ, chuyện đó không còn khó nữa.

Linh trận này nếu xét về uy lực, chắc chắn nằm trong ba loại mạnh nhất số linh trận mà Ôn Linh nắm giữ. Ngay cả cường giả Linh Luân cảnh hậu kỳ đối diện với nó, biện pháp tốt nhất chính là tránh đi cho lành.

Liễu Mộ Bạch nhìn chằm chằm linh trận đang gào thét tỏa ra linh lực bạo ngược kia, hai bàn tay nắm chặt, mồ hôi đầy đầu, ánh mắt càng lúc càng lạnh.

"Uồm!"

Linh trận rực rỡ càng lúc càng thêm cuồng mãnh, bất chợt hào quang đỏ rực như dung nham nóng chảy phun trào, hóa thành một con Viêm Hổ toàn thân tản mát hỏa diễm nóng rực.

Viêm Hổ vừa hiện, liền gầm lên dữ tợnm linh lực cuồng bạo cộng thêm ngọn lửa nóng cháy bao bọc, bắn thẳng lên không, vồ tới Liễu Mộ Bạch.

Thế công cuồng mãnh khiến cả cường giả Linh Luân cảnh hậu kỳ ở đây cũng cảm thấy kiêng dè.

Viêm Hổ gào thét mà đến, kình phong nóng cháy thổi bay không khí, một cái bóng lửa to lớn bao trùm Liễu Mộ Bạch, hai mắt nhìn thấy Viêm Hỏa càng ngày càng gần, khuôn mặt hắn trở nên lạnh hơn bao giờ hết.

- Bằng thủ đoạn thế này đã nghĩ rằng có thể thắng được ta sao?

Hắn thì thào tự nói, nhưng lại không có hành động gì, mặc kệ Viêm Hổ lao tới, như ngọn lửa độc ác đổ ập xuống, tỏa ra bốn phương.

- A.....

Đấu trường, mọi người nhìn thấy Liễu Mộ Bạch bị Viêm Hổ chụp lấy, bao phủ toàn thân, ai nấy đứng phắt dậy hô hoán. Người kia chỉ có thể cam chịu đòn thôi sao?

Liễu Kình Thiên nhìn cảnh tượng đó, không hề tỏ ra khẩn trương, khóe miệng nhếch lên trào phúng.

Mục Trần cũng đang gắt gao quan sát vị trí Viêm Hổ đang hoành hành ngang dọc, chân mày hơi nhíu, bất chợt cả ứng được gì đó, đột ngột bạo lui.

"Uỳnh!"

Một cỗ dao động linh lực kinh người từ giữa ngọn lửa bùng lên, mạnh mẽ xé tan ngọn lửa đang hoành hành tứ phương.

- Linh lực mạnh thật!

Biến cố bất ngờ khiến mọi người đều kinh ngạc nhìn qua, giữa ngọn lửa lúc nãy là một bóng người cường tráng được bọc trong linh lực hùng hậu chậm rãi thong thả bước ra.

- Đó là Liễu Mộ Bạch. . . linh lực này so với cường giả Linh Luân cảnh hậu kỳ còn manh hơn a!

Vài người cảm ứng được linh lực hùng hồn trong cơ thể hắn toát ra, cũng kinh nghi thốt lên.

- Ra cái tên Liễu Mộ Bạch kia cũng còn ẩn chiêu chưa xuất ra!

Tô Lăng, Đường Thiên Nhi và bạn bè đông viện nhìn thấy cảnh tượng đó cũng tái mặt. Linh Luân cảnh hậu kỳ? Liễu Mộ Bạch thật là thâm tàng bất lộ.

- Mục Trần, không phải chỉ có ngươi mới có sát chiêu.

Cảm nhận sức mạnh tràn ngập bao phủ cơ thể, ánh mắt lạnh lẽo như độc xà dán vào Mục Trần, nhe răng cười nói.

Mục Trần cũng nhìn lại Liễu Mộ Bạch. Kẻ đó không ngờ trong một tháng lại có đột phá, đạt tới thực lực Linh Luân cảnh hậu kỳ.

- Thế nhưng mà, ngươi không phải đang nghĩ Linh Luân cảnh hậu kỳ đã là cực hạn của ta chứ?

Liễu Mộ Bạch nhẹ nhàng cười, cười rất khoái trá, cặp mắt nhìn Mục Trần còn đặc biệt châm chọc, để xem bây giờ cái tên lính mới kia có thể vượt qua được chênh lệch này không?

- Tuy lâu lắm rồi không có cơ hội vận dụng, có lẽ ngươi cũng quên mất rằng, ta cũng là một người có Linh Mạch trong thân...

Liễu Mộ Bạch chậm rãi giang tay, mọi người đều thấy rõ trên người hắn từng đốm sáng rực lửa chậm rãi hiện lên, như rồng lửa tỏa ánh sáng chói lóa.

Khi những đốm sáng đó xuất hiện, dao động linh lực Linh Luân cảnh hậu kỳ của hắn lại càng mạnh mẽ dữ dội hơn, bùng phát tăng trưởng, cuối cùng dừng lại ở Linh Luân cảnh hậu kỳ đỉnh phong.

Lúc này hắn đã đạt tới cảnh giới Linh Luân cảnh cực hạn!

Trong đẳng cấp Linh Luân cảnh, còn ai có thể so đấu?

Đấu trường bất chợt lặng ngắt như tờ, linh lực đỏ rực bập bùng nhộn nhạo tỏa ra, uy áp dữ dội khiến khán giả cảm thấy áp bách khó chịu.

- Liễu Mộ Bạch không chỉ có thực lực Linh Luân cảnh hậu kỳ, còn có nhân cấp Linh Mạch, thực phiền toái a.

Đường Sơn chép miệng than vãn, hiện tại xem ra trong số cường giả Linh Luân cảnh hắn đã không còn đối thủ.

Mục Phong trong lòng cũng nặng như đeo chì. Tiểu tử Liễu gia kia thật không đơn giản, ngay cả linh trận cấp 1 do Mục Trần bố trí cũng không làm gì được hắn.

- Bây giờ ta không cho ngươi cơ hội giãy giụa nữa.

Liễu Mộ Bạch trừng trừng trợn mắt đe dọa Mục Trần, hai tay nắm chặt, vận chuyển linh lực cuồng mãnh ngưng tụ trong bàn tay, linh lực rực lửa như một mặt trời chói lọi hiện lên trong tay.

Cảm thụ được linh lực cường hãn trong tay Liễu Mộ Bạch, không ít người rét run, hắn định trực tiếp đánh chết Mục Trần ngay tại đây sao?

- Đại Nhật Phần Hải chưởng!

Liễu Mộ Bạch mạnh mẽ xông lên không trung, toàn thân được bọc trong một cái vòng lửa, trong tay là một mặt trời chói chang to chừng 1 trượng điên cuồng đánh xuống Mục Trần.

Mặt đất của sàn đấu chịu áp lực của linh lực cuồng nộ kia mà hơi lún xuống, mọi người đều kinh ngạc há mồm theo dõi thế công của Liễu Mộ Bạch.

Thực lực Linh Luân cảnh, có ai đủ sức tiếp một chiêu này?

Thắng bại sẽ phân định ngay lúc này sao?

Không ai chú ý, Mục Trần đã hít sâu một hơi, lại nhắm mắt lần nữa, lòng hoàn toàn tịnh như mặt hồ, Đại Phù Đồ quyết đột nhiên vận chuyển.

Trong khí hải, quang luân linh lực tản mát ra những luồng sáng mỏng nhỏ bén nhọn, dần dần ngưng tụ phía trên một tòa tháp chín tầng màu đen.

Cùng lúc đó, sâu trong cơ thể Mục Trần, tầng tầng lớp lớp những đốm đen thần bí xuất hiện, lóng lánh sắp xếp vào vị trí. Bên ngoài cơ thể Mục Trần, một hắc tháp dần dần thành hình.

Bất chợt mở mắt, mặt trời nóng rực từ trên cao bổ xuống lãnh liệt như đao phong sát phạt.

Ngươi có Linh Mạch, ta cũng có! Thậm chí, ta so với ngươi càng mạnh hơn!
---------------------------
Mục lục
Cầu +1, like, share, tweet,..... giới thiệu truyện hay a!


bình luận dai chua te đại chúa tể
Đăng nhận xét