Tìm kiếm

25 thg 11, 2013

Chương 323: Trận chiến cuối cùng - Đại Chúa Tể

      Sắc trời đã dần tối, dưới chân Linh Quang sơn nguy nga cũng náo nhiệt phi phàm, hiện tại có lẽ toàn bộ đệ tử tham gia Thú Liệp chiến đều đã tề tựu tại đây.

    Mọi người đều biết chuyện quan trọng nhất bây giờ không còn là thu thập linh quang nữa, mà phải chắc chắn thuận lợi thông qua ải cuối cùng, vượt qua ba vị trấn thủ giả mới có thể đạt được cơ duyên Linh Quang quán đỉnh.

    Theo quy định, khiêu chiến ba vị trấn thủ giả chỉ được một lần, một khi thất bại thì Thú Liệp chiến năm nay tất cả mọi người sẽ hoàn toàn tay trắng ra ngoài, cố gắng bao lâu nay chỉ hoàn toàn vô ích.

    Chiến đấu trình độ này căn bản không đến lượt những đệ tử bình thường, do vậy chỉ có thể đặt hy vọng nơi ba người mạnh nhất.

    Dù việc đó là cũng đặt gánh nặng trên vai người khác, nhưng đó cũng là việc duy nhất họ có thể làm được.

    Linh Quang sơn, trong một mái đình trên vách núi, Mục Trần đang ngồi xếp bằng nhìn xuống biển người tấp nập bên dưới, họ đều mang theo vẻ mong chờ và kỳ vọng cực lớn.


    Trấn thủ giả quá mạnh, cho dù có liên thủ với Trầm Thương Sinh và Lý Huyền Thông, nhưng cả ba đều biết phần thắng cũng không cao lắm.

    Đằng sau có vài tiếng chân bước tới, Lạc Li ngồi xuống cạnh Mục Trần, mỉm cười hỏi thăm:

    - Có lo lắm không?

    Mục Trần bất đắc dĩ nhún vai, nếu chỉ là chuyện của riêng hắn, tự nhiên sẽ chẳng có gì đáng ngại. Nhưng hiện tại hy vọng của mấy vạn người đều đặt lên vai hắn, nói không có gì đáng lo chỉ là dối mình dối người mà thôi.

    Quay đầu lại, nhìn gương mặt tinh xảo của người con gái xinh đẹp mà tim hắn còn đập nhanh hơn nữa. Hắn chỉ bất quá là gánh trên vai kỳ vọng tăng cường thực lực của vài vạn đệ tử mà thôi, còn Lạc Li thì sao?

    Nàng chính là nữ hoàng Lạc Thần tộc, trên vai nàng là mong chờ sống còn của hàng tỉ con dân Lạc Thần tộc. Là nữ hoàng, nàng phải bảo vệ họ.

    Hắn thất bại, mọi người chỉ phí đi cơ hội sau một năm khổ tu mà thôi. Nhưng nếu nàng thất bại, Lạc Thần tộc sẽ đối diện cảnh tàn sát diệt tộc, thây chất đầy núi, máu chảy thành sông.

    So với Lạc Li, gánh nặng của hắn chẳng có gì đáng nhắc tới.

    - Vất vả lắm sao?

    Mục Trần vươn tay, nhẹ nhàng vuốt ve hai má của nàng.

    Lạc Li ngả vào lòng hắn, gương mặt mỉm cười.

    Mục Trần ôm chặt người con gái trong lòng. Hắn biết tính cách của nàng rất bền bỉ kiên định, ngay cả gánh nặng rất dễ khiến người ta sụp đổ như vậy, nhưng đặt trên đôi vai mềm mại của nàng, vẫn có thể được khiêng lên. Mà như thế càng làm cho hắn đau lòng.

    - Yên tâm đi, ta sẽ không thất bại!

    Mục Trần lẩm bẩm, đưa mặt vào mái tóc thơm trắng tinh của nàng.

    Đằng xa, Trầm Thương Sinh và Lý Huyền Thông nhìn hai người đang âu yếm, thần sắc bất đồng.

    - Chẳng hiểu vì sao năm nay lại cho trấn thủ giả khó nhằn như vậy.

    Trầm Thương Sinh thở dài. Nếu độ khó vượt ải chỉ như mấy năm trước, một mình hắn cũng đủ sức đối phó.

    Tam Đại Tướng cùng xuất hiện, lần đầu tiên xảy ra trong Thú Liệp chiến.

    - Có áp lực mới có tiến bộ, không thể năm nào cũng để cho một mình ngươi uy phong một cõi chứ?

    Lý Huyền Thông thản nhiên nói.

    - Sau Linh Quang quán đỉnh lần này, chắc chắn ta có thể giải quyết tốt tên Ma Long Tử kia.

    Trầm Thương Sinh cười, ánh mắt lạnh lẽo sắc bén khi nhắc tới Ma Long Tử.

    - Tên kia rất mạnh?

    Lý Huyền Thông nhíu mày, hắn chưa từng giao chiến với Ma Long Tử, nhưng kẻ kia có thể khiến Trầm Thương Sinh ra sức lâu nay vẫn chưa thành công, hẳn nhiên không phải kẻ đơn giản.

    - Ừ! Dù sao cũng thiên tài được Long Ma Cung dốc lực bồi dưỡng, nhưng hắn vẫn chưa là kẻ mạnh nhất thế hệ trẻ Long Ma Cung. Ma Hình Thiên còn khủng bố hơn, giao chiến đơn độc với hắn, e rằng ta chẳng phải đối thủ.

    - Ma Hình Thiên....

    Lý Huyền Thông nghiêm sắc mặt lẩm bẩm. Tên độc ác được treo thưởng cao nhất Huyền Thưởng bảng, đối với bất cứ đệ tử Bắc Thương linh viện nào cũng là áp lực lớn nhất.

    - Sau Thú Liệp chiến lần này, nếu ngươi rảnh rỗi có thể đi cùng ta được chứ. Đến lúc đó thử xem hai chúng ta có thể giải quyết luôn cả Ma Long Tử, Ma Hình Thiên hay không.

    Trầm Thương Sinh cười nói cất lời mời. Cả Bắc Thương linh viện, có tư cách khiến cho Trầm Thương Sinh phải mời cũng không nhiều.

    Lý Huyền Thông hơi dao động, nhưng chợt ngẩng lên nhìn đỉnh núi:

    - Lo chuyện trước mắt trước đã, mất đi Linh Quang quán đỉnh thì kế hoạch diệt sát đó cũng phải trì hoãn một thời gian dài đấy!

    Trầm Thương Sinh gật đầu, nhìn sang thiếu niên đằng xa. Trận chiến sáng ngày mai mấu chốt vẫn phải dựa vào Mục Trần.

    Bóng đêm dần tan, ánh sáng xé toang tầng mây tăm tối, rọi xuống thiên địa. Dưới Linh Quang sơn lại tiếp tục huyên náo, những ánh mắt rực lửa nhìn lên đỉnh núi.

    "Vù."

    Những tiếng phá gió vang lên, mọi ánh mắt đều tập trung vào giữa từng không. Trầm Thương Sinh, Lý Huyền Thông, Mục Trần đã xuất hiện.

    Trầm Thương Sinh ngạo nghễ lăng không, từ trên cao nhìn xuống biển người đông đúc, chậm rãi nói:

    - Quy định cuối cùngThú Liệp chiến hẳn mọi người đều biết rõ, quan hệ đến lợi ích của tất cả mọi người, bất quá ta nói một câu, vị trí này chúng ta không có trách nhiệm phải gánh vác vào người, cho nên bất kể kết quả ra sao chúng ta cũng không chịu trách nhiệm. Hiện tại nếu ai cảm thấy bản thân đủ sức làm việc này vui lòng đứng ra, chúng ta sẽ tặng vị trí đó cho hắn.

    Tĩnh mịch như tờ, mọi người chỉ yên lặng đứng nghe.

    Mục Trần mỉm cười tỏ ý cảm tạ Trầm Thương Sinh. Hắn biết Trầm Thương Sinh làm vậy cũng vì hắn, e ngại có người chỉ trích hắn. Mặc dù kết quả còn chưa có, nhưng tâm ý của Trầm Thương Sinh Mục Trần đã rất cảm kích.

    - Trầm học trưởng xin yên tâm, chúng ta cũng không phải hạng được voi đòi tiên, không biết phải trái. Các vị là ba người mạnh nhất torng chúng ta, nếu ngay cả các vị cũng thất bại, thì chúng ta càng không có tư cách khiêu chiến. Còn chỉ trích ư, Trần Hạo ta đại diện tất cả mọi người người cam đoan, dù cho ải cuối cùng này có thất bại, không ai tỏ ra oán hận các vị!

    Bên dưới có người lướt lên cao, đại diện đáp lời Trầm Thương Sinh.

    - Đúng!

    - Mọng ba vị toàn lực ứng phó, dù thua cũng không tiếc!

    - Trầm học trưởng, Lý học trưởng, Mục Trần học đệ cố lên! Cho dù thất bại, các ngươi cũng là lợi hại nhất!

    Có giọng con gái vang lên phụ họa theo tiếng la hét của mọi người.

    Mục Trần nhìn biển người mênh mông đang dậy sóng cũng mỉm cười, quay sang hai người kia:

    - Cứ thế này càng không được thua!

    - Hết sức là tốt rồi.

    Trầm Thương Sinh cười, ngẩng lên nhìn Linh Quang sơn nguy nga:

    - Đi thôi, đi xem thử Tam Đại Tướng Hình Điện đặc biệt hơn người như thế nào.

    Lời vừa dứt, hắn lướt đi hóa thành luồng sáng bay lên đỉnh núi. Mục Trần, Lý Huyền Thông, Lạc Li cũng theo sau. Lập tức bên dưới, biển người vô số bay lên như châu chấu, tất cả đều hướng lên đỉnh núi.

    Cảnh tượng cực kỳ phấn khích.

    Trên quảng trường Bắc Minh cũng bắt đầu trở nên xôn xao, không khí phấn khích đến cực độ.

    Trận chiến cuối cùng của Thú Liệp chiến đã sắp bắt đầu.

    Thú Liệp chiến năm nay sẽ khải hoàn trở về, hay là tay trắng bước ra, đều phải nhìn vào trận tranh đấu kinh thiên động địa này.

    Ba người mạnh nhất đại diện tất cả ra ứng chiến sẽ là ai? Trầm Thương Sinh và Lý Huyền Thông tám chín phần mười là sẽ ra trận, còn người thứ ba sẽ là một cường giả lâu đời, hay là hắc mã ẩn tàng lâu nay?

    Mọi người đều rất mong chờ, ánh mắt dõi theo quầng sáng trên cao, lúc này cảnh tượng đã rõ ràng hơn.

    Trên đỉnh núi nguy nga lại chia ra làm ba đỉnh, sừng sững như ba cột chống trời.

    Trên đó là ba người yên lặng tĩnh tọa, gió núi lất phất làm áo bào của họ lay động, uy thế mạnh mẽ bao phủ.

    - Đó là Tam Đại Tướng Hình Điện thì phải? Khí thế kinh người thật!

    - Không hổ danh cựu top 3 Thiên bảng, bọn họ có lẽ đều là Thông Thiên cảnh, khủng bố thật!

    - Ải cuối năm nay quá khó, Tam Đại Tướng thủ quan, ta nghĩ mọi người khó mà xông quan thành công.

    Các đệ tử tỏ ra kinh sợ nhìn lên đó, ánh mắt rất chờ mong được quan khán trận chiến sắp tới.

    Rồi vô số những tia sáng bắn lên đỉnh núi, bao trùm trời đất.

    - Rốt cục đã tới!

    Có người phấn khích reo lên.

    Trong biển người vô số, có ba luồng sáng phóng ra, cực kỳ đáng chú ý.

    Đi đầu tiên không ngoài dự đoán của mọi người là Trầm Thương Sinh, rồi đến Lý Huyền Thông, mọi người lập tức nhìn đến người cuối cùng.

    Nhiều kẻ kinh ngạc há mồm, bất giác không khí đọng lại.

    - Đó là. . .

    Diệp Khinh Linh kinh thán một tiếng, ánh mắt ngạc nhiên cực kỳ.

    - Dĩ nhiên là Mục Trần!

    Chu Linh reo mừng, cả quảng trường Bắc Minh trở nên chấn động.




---------------------------




Mục lục

bình luận dai chua te đại chúa tể
Đăng nhận xét