Tìm kiếm

25 thg 11, 2013

Chương 324: Tam Đại Tướng - Đại Chúa Tể

     Mây mù lượn lờ trên đỉnh Linh Quang sơn, ba ngọn núi đâm thẳng mây trời. Lúc này bóng người dày đặc bao vây sơn đỉnh, đông vô số.

    Mọi đệ tử tham gia Thú Liệp chiến đều đã hội tụ ở đây, quan sát trận chiến cuối cùng!

    Mọi ánh mắt đều tập trung vào đỉnh núi, ba bóng người yên lặng tĩnh tọa, mắt nhắm nghiền chẳng hề quan tâm đến việc vô số đệ tử đang xông đến vây kín lấy họ, thậm chí hơi thở cũng không rối loạn.

    Tất cả đệ tử đều tập trung nhìn họ, ánh mắt kính cẩn nghiêng mình. Ba người kia chính là trấn thủ giả.

    Bọn họ từng là top 3 Thiên bảng, cũng là Tam Đại Tướng Hình Điện hiện tại.

    Người đông nghìn nghịt vây quanh đỉnh núi, nhưng tuyệt đối không có âm thanh huyên náo, mọi người đều nhận thấy rõ uy áp tự nhiên từ ba người kia toát ra, khiến cho trái tim ai nấy đều bị áp lực.

    Bất chợt có ba người trong biển người kia tiến lên, đứng tách biệt hoàn toàn với mọi người, trở thành tâm điểm chú ý.


    Chính lúc đó, đôi mắt của ba người đang tĩnh tọa trên đỉnh núi kia cũng chậm rãi mở ra.

    - Trầm Thương Sinh, các ngươi lại đến đây.

    Người ở giữa cười nhạt, giọng nói bình tĩnh nhưng lại khiến nhiều người tim đập thình thịch.

    - Ha ha, để Lâm học trưởng chờ lâu.

    Trầm Thương Sinh ôm quyền cười nói.

    - Hắn chính là người đứng đầu Tam Đại Tướng, Lâm Tranh sao?

    Mục Trần nhìn người đó, một nam tử tóc bạc, nhưng không phải già nua, mà lại toát ra vẻ óng ánh như bạch kim, hào quang lưu chuyển rất kỳ dị.

    Hắn cũng đã biết được vài thông tin về Tam Đại Tướng, Lâm Tranh chính là người đứng đầu, thực lực mạnh nhất.

    - Không hổ là cựu bá chủ Thiên bảng.

    Mục Trần nghiêm mặt, hắn cảm nhận rõ áp lực cường đại toát ra từ Lâm Tranh, cứ như có một tòa núi lơ lửng trên đầu, thật khó thở.

    Lâm Tranh tất nhiên đã có thực lực Thông Thiên cảnh, vả lại có lẽ còn cao hơn Thông Thiên cảnh sơ kỳ. . .

    Thông Thiên cảnh a! Đây chính là nấc thang cuối cùng trước khi tiến vào Chí Tôn cảnh. Cường giả Chí Tôn cảnh đủ sức đứng đầu một phương đại lục, thì Thông Thiên cảnh đủ sức xông xáo tung hoàng một góc.

    Lâm Tranh đã có thể đạt tới Thông Thiên cảnh, tuổi trẻ thiên phú kinh người.

    - Đợi lâu cũng chẳng sao, trận đấu này ta cũng không run tay đâu!

    Đỉnh bên phải của Lâm Tranh, một giọng nói đột nhiên cất lên. Mục Trần nhìn lại, đó là một nam tử áo đỏ, tóc cũng đỏ, cả người như một cây đuốc, không khí xung quanh biến dạng như bị đốt nóng.

    - Người đó là Cổ Thiên Viêm, là đối thủ của.

    Lý Huyền Thông thì thầm.

    Mục Trần nghe vậy, thần sắc càng thêm nghiêm túc, ánh mắt tập trung nhìn người kia. Linh lực thiên địa quanh thân hắn cuồng bạo kỳ lạ, như một biển lửa đang thiêu đốt.

    Áp lực từ Cổ Thiên Viêm không nặng nề như Lâm Tranh, nhưng lại mang theo hương vị nguy hiểm tột độ. Mục Trần biết rõ ba người kia không ai là đơn giản.

    - Thực lực Cổ Thiên Viêm khoảng Thông Thiên cảnh sơ kỳ. Thần quyết hắn tu luyện tên là Thiên Viêm thần quyết, linh lực như thiên hỏa, bá đạo mà mãnh liệt, giơ tay nhấc chân lập tức hủy thành phá núi, đốt tất cả thành tro bụi.

    Lý Huyền Thông chỉ ra thêm những thông tin khác cho Mục Trần biết thêm về đối thủ.

    Mục Trần gật đầu, Thông Thiên cảnh sơ kỳ. . . cũng cực kỳ cường đại rồi. Khác hẳn với cái loại gà mờ như Hạc Yêu mới bước một chân vào Thông Thiên cảnh. Hạc Yêu mà giao đấu với Cổ Thiên Viêm, Mục Trần dám khẳng định không tới năm hiệp nhất định bại thê thảm.

    Vả lại linh lực Cổ Thiên Viêm có vẻ không bình thường, chẳng biết so với linh lực Cửu U Hỏa thì bên nào bá đạo hơn đây?

    Mục Trần nhìn chằm chằm Cổ Thiên Viêm một hồi, rồi đảo mắt nhìn lại đỉnh núi bên trái. Người ngồi trên đó tóc đen láy, gương mặt anh tuấn. Hắn chỉ cười nhìn mọi người, không nói gì cả.

    So với Lâm Tranh và Cổ Thiên Viêm, vị này không có gì đặc biệt khiến người ta chú ý, nhưng Mục Trần biết rõ kẻ nào dám xem thường hắn thì chắc chắn sẽ ăn hành đau khổ.

    - Hắn chính là Chu Thanh Sơn ư? Đối thủ của ngươi?

    Mục Trần hỏi Lý Huyền Thông.

    Lý Huyền Thông nghiêm túc nhìn vị nam tử tóc đen kia, gật đầu:

    - Nghe nói năm xưa Chu Thanh Sơn có một danh hiệu trong Bắc Thương linh trong viện, gọi là Bất Bại Sơn. . .

    - Bất Bại Sơn?

    Mục Trần tròn mắt.

    - Ý tức là, hắn chiến đấu với người ta, căn bản là chưa từng chiến bại.

    Lý Huyền Thông cười nói.

    - Thậm chí cả Lâm học trưởng?

    Mục Trần có chút nghi hoặc hỏi.

    - Ta cũng đâu nói là hắn thắng.

    Lý Huyền Thông cười:

    - Hắn chiến đấu với người khác, phần lớn chiến quả đều là không thắng không bại. Chuyện đó cũng có một chút do hắn cố ý, nhưng cũng có nguyên nhân khác.

    - Thần quyết mà hắn tu luyện gọi là Bất Bại thần quyết, bá đạo tuyệt luân, nhưng lại là một loại thần quyết cực kỳ ôn hòa, không có chiêu thức tấn công cực kỳ mãnh liệt, phần lớn chỉ là dây dưa kéo dài với người khác, khiến cho người ta tiêu hao sạch linh lực.

    - Do vậy phần lớn những trận chiến của hắn đều kết thúc với kết quả hòa, người ta mới đặt cho hắn ngoại hiệu Bất Bại Sơn.

    Mục Trần kinh ngạc. Cái Bất Bại thần quyết này lại kỳ lạ như thế. Nhưng hắn biết đôi khi không bại không thắng cũng là một thành tự đáng sợ.

    Chu Thanh Sơn giao chiến trong Bắc Thương linh viện cũng không quá tàn nhẫn, có lẽ đến khi ép đến đường cùng, thần quyết kia mới lộ ra bộ mặt dữ tợn.

    Tam Đại Tướng, không ai đơn giản.

    Mục Trần và Lý Huyền Thông thấp giọng trò chuyện, Trầm Thương Sinh chắp tay cười với Cổ Thiên Viêm, nói:

    - Nếu các vị nhường nhịn ta cũng khinh, đợi xem lúc đấu thì đánh hết sức vậy.

    - Không hổ là đương kim đệ nhất Thiên bảng, quyết đoán!

    Cổ Thiên Viêm cười, mái tóc đỏ như lửa bừng bừng sống động. Có thể thấy rõ hắn rất coi trọng Trầm Thương Sinh, thực lực của tên kia cũng rất đáng ngại, khiến cho bản thân hắn cũng cảm thấy đệ tử Bắc Thương linh viện hiện giờ lợi hại hơn bọn họ trước kia nhiều.

    Lâm Tranh khoát tay, đứng dậy:

    - Chúng ta đã đợi lâu ngày. Trầm Thương Sinh, các ngươi cũng mau lên đài, vượt qua chúng ta thì mọi người mới có tư cách bước tới Linh Quang quán đỉnh, nếu không thì...

    Hắn không nói hết, mọi người vẫn có thể hiểu được, ánh mắt nóng cháy hy vọng đặt vào ba người đại diện.

    - Vậy thỉnh Lâm học trưởng chỉ giáo!

    Trầm Thương Sinh cười to, khí phách bệ vệ hiên ngang, tay siết lại, kim quang thoáng hiện, hóa thành một cây thương vàng óng, mũi thương như đóa sen khép lại nhọn hoắt, kim quang tràn ngập, linh lực hùng hậu.

    Trầm Thương Sinh tay cầm kim thương, lắc mình xuất hiện trên bình đài chỗ đỉnh núi của Lâm Tranh, kim thương cắm mạnh xuống đất, khí kình quét ra, khiến mọi thứ vương vãi trên đất đều biến đi sạch sẽ.

    Trầm Thương Sinh tiến lên, chọn ngay lấy người mạnh nhất trong Tam Đại Tướng. Cựu đệ nhất và đương kim đệ nhất Thiên bảng, hiện tại ai là người mạnh hơn?

    Lý Huyền Thông vỗ vai Mục Trần, rồi lắc mình hạ xuống đỉnh núi chỗ Chu Thanh Sơn, ôm quyền cười nói:

    - Chu học trưởng, để ta thỉnh giáo Bất Bại thần quyết của ngươi!

    Chu Thanh Sơn ôn hòa cười khẽ, chắp tay cúi chào, gương mặt anh tuấn cực kỳ nho nhã.

    Trầm Thương Sinh và Lý Huyền Thông đã ra quân, mọi người đều tập trung vào người còn lại cuối cùng. Ngay cả Lâm Tranh, Chu Thanh Sơn, Cổ Thiên Viêm cũng không tránh khỏi kinh ngạc.

    - Người thứ ba không phải là hắn đó chứ?

    Cổ Thiên Viêm nhướng mày, quay sang hỏi Trầm Thương Sinh:

    - Đám đệ tử các ngươi không lẽ yếu đến mức này sao? Hóa Thiên cảnh sơ kỳ cũng có thể trở thành đại diện mạnh nhất?

    Hắn cũng không phải là coi thường, nhưng dù sao một thiếu niên Hóa Thiên cảnh sơ kỳ đứng ở đây cũng không hợp lý cho lắm.

    - Cổ học trưởng, hắn sẽ khiến ngươi bất ngờ.

    Trầm Thương Sinh và Lý Huyền Thông không hẹn mà cùng cười.

    - Ố ồ? Thế à? Vậy để ta xem thử thế nào.

    Cổ Thiên Viêm nhíu mày, hắn không phải hạng ngu ngốc. Ngay cả Trầm Thương Sinh cũng đã nói như thế, vậy thì thiếu niên bề ngoài chỉ là Hóa Thiên cảnh sơ kỳ kia phải có chút bản lĩnh gì đó, bằng không hai kẻ kia chẳng thể liều mạng giao trọng trách lên vai tên kia.

    Mục Trần đối diện ánh mắt hoài nghi của Cổ Thiên Viêm, chỉ hít sâu một hơi, lấy lại bình tĩnh chầm chậm hạ xuống bình đài.

    Bất luận Linh Quang sơn hay quảng trường Bắc Minh, không khí đều trở nên yên tĩnh, mọi ánh mắt đều nhìn vào Mục Trần. Trong ba vòng chiến, chỗ hắn là không cân bằng nhất.

    Mục Trần gắt gao nhìn Cổ Thiên Viêm, chậm rãi ôm quyền, giọng nặng nề mà không sợ hãi vang lên.

    - Cổ học trưởng, Bắc Thương linh viện, tân sinh Mục Trần. . . Xin chỉ giáo!




---------------------------




Mục lục

bình luận dai chua te đại chúa tể
Đăng nhận xét