Tìm kiếm

10 thg 4, 2014

Chương 1192: Đan hội kết thúc - Đấu Phá Thương Khung

    Dưới sự chú ý của toàn trường, Huyền Không Tử trên đài cao cũng mỉm cười, chậm rãi bước lên một bước, đôi mắt chậm rãi đảo qua không trung, sau đó dừng ở một thân ảnh cao gầy.

    “Vào thời điểm này, lão phu sẽ không nhiều lời nữa, đan lôi đã tán, mời chư vị tuyển thủ đem đan dược mình luyện chế lấy ra.”

    Nghe được thanh âm của Huyền Không Tử, các thí sinh luyện chế thành công hơi chần chờ một chút, rồi lấy ra viên đan dược của mình, phóng nó lên cao. Những đan dược này vừa xuất hiện, đan hương trong khu vực cũng trở nên nồng đậm hơn rất nhiều.

    Vô số ánh mắt nhìn lại, trong số đan dược kia, có chín viên tựa như dạ minh châu. Đan dược thất phẩm cao cấp, tuy bình thường đem ra ngoài mà nói ắt sẽ gây ra một sóng gió tranh đoạt, nhưng hiện giờ ở nơi đây lại không quá nổi bật, vì phía trên chúng, có năm viên đan dược tràn ngập linh khí đang nhẹ nhàng bay bổng.

    Thất phẩm và Bát phẩm, mặc dù bề ngoài không khác nhau lắm, nhưng cho dù là người không biết gì về luyện dược liếc mắt nhìn qua cũng sẽ thấy được sự khác biệt, chính là linh tính.

    Thất phẩm đan dược, năng lượng tuy mạnh, nhưng cũng chỉ là tử đan (đan dược như vật dụng bình thường). Chỉ có bát phẩm khi đã có linh tính của chính nó mới được xưng là hoạt đan (đan dược như sinh vật sống) hoặc linh đan…

    Năm viên bát phẩm đan dược, vừa xuất hiện đã tự động cách nhau một khoảng. Trong năm viên, đan dược của Tào Dĩnh và Đan Thần linh tính khá yếu, sương mù chỉ thoáng lượn lờ ở mặt ngoài đan dược, mơ hồ ngưng tụ thành hình ảnh một con hồ ly và một con thỏ.

    Bát phẩm đan dược đã có linh tính của riêng mình, điều này quả nhiên không giả, thậm chí chúng còn tự ngưng tụ thành hình dạng riêng.

    Vô số ánh mắt tò mò nhìn năm viên bát phẩm đan dược giữa không trung. Cảnh tượng đặc sắc này hầu hết đều lần đầu tiên nhìn thấy. Bát phẩm đan dược, quả thật là kỳ dị phi phàm.

    Cách đan dược của Tào Dĩnh và Đan Thần không xa, là ba viên đan dược tương đối khổng lồ. Lúc này, đan dược của Thanh Hoa lão quái ngưng tụ ra hình dạng một con gấu, nhưng nó cũng không có ý niệm tranh chấp, mà cố thủ tại vị trí của mình. Vì nó biết, nếu muốn đấu, nó cũng không đấu nổi với hai đan dược hung hãn còn lại kia.

    Viên đan dược dẫn động tứ sắc đan lôi của Mộ Cốt lão nhân tràn đầy linh khí, ngưng tụ thành hình một con hổ, không ngừng gầm gừ với Sinh Cốt Dung Huyết đan của Tiêu Viêm, tựa như nó rất không cam lòng bị đối phương đoạt mất uy phong vốn nên thuộc về nó.

    Nhưng nó còn chưa gầm được một tiếng, linh khí của Sinh Cốt Dung Huyết đan xao động, hóa thành một con rồng nhỏ chừng nửa thước. Vung đuôi hung hăng quật vào viên đan dược hổ hình của Mộ Cốt lão nhân, làm nó kêu gào thảm thiết, mặt xám xịt cụp đuôi né ra thêm một đoạn nữa. Sinh Cốt Dung Huyết đan trải qua ngũ sắc đan lôi tẩy rửa, không phải thứ tứ sắc đan lôi như nó có thể chống lại được.

    Tùy theo những đan dược này hóa hình, một đạo quang mang đột nhiên xuất hiện, bảng thứ hạng được xếp theo hình kim tự tháp mở ra. Trên đỉnh tháp, một con rồng nhỏ tràn ngập linh tính ngửa mặt lên trời thét dài, quang mang rực rỡ như ánh mặt trời.

    Vào thời điểm này, mọi người đều nhận thấy được, trong viên đan dược nhỏ bé kia, ấn chứa năng lượng tinh thuần đến bực nào.

    Trên đài cao, Huyền Không Tử nhìn những đan dược khác bị Sinh Cốt Dung Huyết đan áp chế đến mức không dám phản kháng, cũng hơi mỉm cười, chợt cao giọng nói: “Bát phẩm đan dược lấy linh tính vi tôn, đan dược quý giá nhất đã sinh ra, mà chủ nhân của nó cũng chính là quán quân lần này. Đó chính là.... Tiêu Viêm!”

    Nghe được lời nói ngắn gọn dứt khoát của Huyền Không Tử, vô số ánh mắt đồng loạt chuyển hướng về thạch đài. Một lát sau, tiếng hoan hô đinh tai nhức óc trào dâng, bọn họ chứng kiến một kỳ tích phát sinh, chứng kiến hào khí ngập trời của một người ngăn cơn sóng dữ cho Đan tháp.

    Trên thạch đài, Tiêu Viêm nhìn xuống quảng trường đang sôi trào phía dưới, cũng nở nụ cười, ánh mắt nhìn về phía chân trời, trong lòng nhẹ giọng lẩm bẩm: “Lão sư, đệ tử đã không làm người mất mặt…”

    Mấy người Tào Dĩnh cũng hâm mộ nhìn Tiêu Viêm được vạn chúng chú mục, không thể nghi ngờ, giờ hắn chính là nhân vật chính của đại hội này.

    Quán quân Đan hội, là vinh quang của cường giả đỉnh cấp. Các đời quán quân của Đan hội đều là những con người đứng đầu đại lục. Không sớm thì muộn, tiềm lực to lớn của hắn cũng sẽ tỏa sáng như bao người đi trước.

    Tống Thanh sắc mặt phức tạp nhìn chằm chằm Tiêu Viêm, trong mắt có ghen tị, nhưng càng nhiều lại là một loại cảm giác bất lực. Những biểu hiện của Tiêu Viêm đủ để hắn sinh ra một cảm giác thất bại, ngay cả ý niệm xua đuổi nó đi cũng không ngóc lên nổi.

    “Khốn kiếp!”

    Tức giận nhất tự nhiên là Mộ Cốt lão nhân, chức quán quân vốn nằm trong tay lại bị Tiêu Viêm đoạt mất. Làm cho vị luyện dược tông sư có tiếng tăm không nhỏ ở Trung châu này nổi trận lôi đình.

    Nhưng dù có giận thế nào, lúc này hắn cũng chẳng có cách nào khác. Chỉ có thể trơ mắt nhìn vinh dự tối cao của chức quán quân đặt lên đầu Tiêu Viêm.

    “Thằng nhãi, đừng đắc ý quá sớm. Lão phu thề, nhất định phải tự tay xử lý ngươi!”

    Ánh mắt thoáng trở nên đỏ lừ, thanh âm trầm thấp của Mộ Cốt lão nhân dưới sự dẫn dắt của đấu khí, cực kỳ chuẩn xác truyền vào trong tai Tiêu Viêm.

    Nghe vậy, Tiêu Viêm thản nhiên cười, liếc mắt nhìn Thiên Yêu Khôi bên cạnh, trong mắt xẹt qua hàn ý. Đối với Mộ Cốt lão nhân, trong lòng hắn đã sớm tràn ngập sát ý không thể hóa giải, đợi xong việc Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa, hắn tất nhiên sẽ cho lão khọm này biết cuối cùng là ai xử lý ai!

    Địa Yêu Khôi giờ đã tiến hóa thành Thiên Yêu Khôi, lại thêm cả Tiểu Y Tiên, Thiên Hỏa tôn giả, bên cạnh hắn đã có ba cường giả Đấu Tôn, muốn xử lý Mộ Cốt lão nhân cũng không khó!

    Tiếng vỗ tay kéo dài gần mười phút mới từ từ giảm đi (chém gió vãi ~~).

    “Tiêu Viêm, ngươi đạt được quán quân của Đan hội, sau này cũng sẽ là một ứng cử viên cho vị trí lãnh tụ của Đan tháp.” Huyền Không Tử cười nhìn Tiêu Viêm, chậm rãi nói.

    Lời này vừa ra, nhất thời vô số ánh mắt ghen tị, hâm mộ đều đổ dồn về phía Tiêu Viêm. Ứng cử viên cho vị trí lãnh tụ của Đan tháp, chỉ cần cái danh này thôi đã nói lên Tiêu Viêm có cơ hội trở thành lãnh tụ của Đan tháp. Vị trí này là tượng trưng cho địa vị đứng đầu trên Đấu khí đại lục…

    Người ở đây, ai cũng biết vị trí này có được quyền lực lớn đến nào, đó là lãnh tụ về tinh thần của vô số Luyện Dược sư trên đại lục!

    Đan tháp từ trước đến nay vẫn chưa từng khai chiến với ai, nhưng không có bất cứ kẻ nào hoài nghi năng lực đáng sợ của thế lực cổ xưa này.

    Dưới vô số ánh mắt hâm mộ, Tiêu Viêm khẽ gật đầu, bất kể ngày sau có thể trở thành lãnh tụ hay không, nhưng chí ít cũng không cần cự tuyệt.

    “Trở thành quán quân, ngươi sẽ nhận được một phương pháp tu luyện linh hồn từ thời viễn cổ.” Huyền Không Tử vung tay lên, một quyển trục làm từ da dê xuất hiện, sau đó nhanh như chớp bay vụt về phía Tiêu Viêm.

    Nghe được lời này, trên khuôn mặt Tiêu Viêm mới xẹt qua chút vui mừng. Hiện giờ hắn đã tiến vào bát phẩm, nếu còn muốn tiếp tục tiến thêm thì cần có một phương pháp tu luyện như vậy. Khẩu quyết hắn có được quá ngắn, ngẫu nhiên cũng có chút tác dụng, nhưng tuyệt đối không thể trợ giúp hắn tiến xa thêm. Cho nên phương pháp tu luyện từ viễn cổ này đối với hắn cực kỳ quan trọng,

    Đưa tay bắt lấy quyển trục làm từ da dê cũ kỹ kia, vừa chạm vào nó, một cảm giác kỳ dị đột ngột xuất hiện trong lòng.

    “Quả nhiên là đồ tốt.”

    Nhận thấy loại cảm giác kỳ dị này, trong lòng Tiêu Viêm cũng thầm khen một tiếng. Có thứ này, bây giờ hắn cũng có thể củng cố cảnh giới linh hồn của mình.

    Tuy trong lòng tò mò với phương pháp tu luyện linh hồn này, nhưng bây giờ cũng không phải thời điểm để xem. Bàn tay khẽ động, trước ánh mắt nóng cháy của vô số người thu nó vào nạp giới, sau đó ánh mắt chuyển về phía Huyền Không Tử, ôm quyền cúi người thi lễ.

    Nhìn vẻ hài lòng trên khuôn mặt Tiêu Viêm, Huyền Không Tử cũng mỉm cười, đợi cho tiếng vỗ tay dần biến mất, mới nói: “Quán quân đã xuất hiện, hai ngày sau sẽ là lúc Tinh Vực mở cửa. Đến lúc đó, mười người đứng đầu của Đan hội đều có thể tiến vào, hàng phục Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa!”

    Huyền Không Tử vừa dứt lời, ánh mắt vừa bình tĩnh lại của Tiêu Viêm lại xuất hiện vẻ dao động. Tất cả những cố gắng của hắn, không phải đều vì Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa sao? Mà hiện giờ, cuối cùng cũng có thể gặp được loại dị hỏa bất tử huyền thoại này.

    Đương nhiên, không chỉ có một mình Tiêu Viêm kích động, tất cả những người khác ánh mắt đều trở nên nóng cháy. Hiển nhiên, Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa cũng có sức hút cực lớn đối với họ.

    Nhìn vẻ kích động của những người này, ai cũng hiểu, Đan hội tuy kết thúc, nhưng sự tranh đấu vẫn còn tiếp tục. Chỉ có điều, mục tiêu không còn là chức quán quân, mà là bất tử chi hỏa huyền thoại, Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa! Rốt cục nó sẽ rơi vào tay ai, trong lòng mọi người ở đây đều tràn đầy chờ mong tò mò…

   
   



---------------
Mục lục

bình luận dau pha thuong khung đấu phá thương khung
Đăng nhận xét