Tìm kiếm

22 thg 12, 2014

Chương 819: Chí Tôn ngũ phẩm - Đại Chúa Tể

    Linh lực hùng hậu mênh mông phủ khắp đất trời, uy áp cường đại khuếch tán làm không khí rung chuyển không ngừng, thân hình khói đen khổng lồ sừng sững trên đài như ma thần hàng lâm, làm cho người ta sợ hãi rung động.

    Quảng trường lúc này, chính vì uy áp của Khâu Thái Âm mà khán giả biến sắc, mọi người đều cảm ứng rõ dao động linh lực vượt qua Chí Tôn tứ phẩm, chân chính đạt cấp độ ngũ phẩm!

    So với Tần Chung chỉ mới đặt một chân vào cảnh giới, rõ ràng cường hãn hơn hẳn!

    Khán giả thầm kinh hãi, thì ra Khâu Thái Âm đã đột phá thành công, khó trách nói rằng cái thế phải được với địa vị Thập Vương.

    Mục Trần và Cửu U đều nghiêm sắc mặt, Khâu Thái Âm đã chân chính là Chí Tôn ngũ phẩm, vậy thì chuyện này phiền phức lớn.

    Điều này cho thấy rõ Khâu Thái Âm đã chính thức có tư cách được phong Vương!

    Hơn nữa, Chí Tôn ngũ phẩm, thực lực hoàn toàn đủ sức tung hoành càn quét mọi cường giả dưới cửu vương.

    Mạn Đà La cũng khẽ rung rinh đôi mắt hoàng kim, nhưng thân phận cao cao tại thượng của nàng thì cũng không mấy bận tâm.

    Với nàng, Khâu Thái Âm là tứ phẩm hay ngũ phẩm cũng chẳng khác gì nhau, nếu không phải ngại chuyện quân tâm dao động trước khi Đại Thú Liệp chiến bắt đầu, có lẽ đã sớm nghiến chết con kiến kia rồi. Đối với một vị siêu cường giả Địa Chí Tôn, cái gọi là quy tắc, chính là tùy theo ý muốn của họ mà thôi.

    Nhưng lúc này nàng không làm vậy, ánh mắt chỉ lạnh nhạt quan sát.

    Trên Phong Vương đài, Tần Chung cũng biến sắc, Khâu Thái Âm tỏa ra áp lực cường đại làm cho hắn rất khó chịu.

    Dù bản thân cũng đã chạm tới Chí Tôn ngũ phẩm, nhưng vẫn chưa chính thức đột phá, còn một khoảng cách không nhỏ nữa. Nếu như tuyệt kỹ hai bên ngang nhau, một bước cấp độ này chẳng khác gì trời sập.

    - Nhận thua đi, ngươi không có cơ hội nào đâu.
    Khâu Thái Âm khoanh tay trước ngực, cười nhạt.

    Tần Chung méo mặt, hít một hơi, ánh mắt sắc bén trở lại, chẳng có dấu hiệu sẽ từ bỏ. Dù có bao nhiêu phần chắc thua, nhưng hắn sẽ không cam chịu rút lui dễ dàng.

    Tần Chung nhìn Khâu Thái Âm liếc, sắc mặt trở nên nghiêm trọng, hai tay chậm rãi khép lại, hào quang rực rỡ, Ngọc Đỉnh pháp thân cũng sáng lên lấp lánh.

    Khán giả tròn mắt, xem ra Tần Chung định dốc sức chơi tuyệt chiêu cuối.

    - Ngu mà lì.
    Khâu Thái Âm nhắm mắt thở dài lắc đầu, lẩm bẩm tự nói tự nghe tự kỷ.

    "Ầm!"

    Hào quang rực rỡ phủ cả nửa góc trời, ngưng tụ không trung phía trên Tần Chung, hóa hình thành một cái cổ đỉnh bạch ngọc khổng lồ.

    Cổ đỉnh có đầy những hoa văn đường nét trang trí cổ xưa, hoa văn sáng lên, như cái ống thông gió hít ra hít vào khí trời thiên địa.

    Áp lực cường đại cũng toát ra.

    Khán giả nghiêm mặt, dù rằng Tần Chung chưa chân chính là Chí Tôn ngũ phẩm, nhưng thực lực cũng không thể coi thường, một chiêu tuyệt kỹ cuối cùng cũng rất lợi hại.

    - Ngọc Đỉnh thần thuật, Thiên Đỉnh Hóa Tinh Hà!

    Hai mắt Tần Chung bắn ra ánh ngọc, hét to lên như nổ đỉnh, ấn pháp biến ảo liên hồi, linh lực dâng lên, dũng mãnh đổ vào cự đỉnh ngàn trượng.

    Cự đỉnh bay lên trời, như một luồng sáng xanh ngọc càn quét thiên không, phá vỡ không gian , tạo ra những điểm sáng chói mắt trên bầu trời, rực rỡ như tinh hà (dải ngân hà/galaxy).

    Khán giả hít hà nhìn đòn thế này, đây là thế công mạnh nhất dốc hết sức của Tần Chung, hoàn toàn đủ sức đánh chết cấp tốc những cường giả cùng cấp độ.

    Thế nhưng, dải tinh hà ngọc ngà xanh biếc kéo tới, Khâu Thái Âm vẫn chẳng mấy lo lắng, ánh mắt toát ra vẻ thong dong ngẩng nhìn.

    - Để cho ngươi biết, sơ thành và chân chính Chí Tôn ngũ phẩm chênh lệch thế nào.
    Khâu Thái Âm hờ hững cười, chầm chậm nâng cao tay phải, cánh tay hắn nhanh chóng hóa thành màu đen, ngay cả đầu ngón tay cũng có những luồng chất lỏng đen đúa sền sệt nhỏ xuống.

    Thái Âm pháp thân cũng rung động, những luồng hắc ám từ cơ thể pháp thân lao ra, hội tụ lại trên đầu ngón tay của Khâu Thái Âm.

    "Xẹt xẹt."

    Chùm tia hắc ám ngưng tụ, hình thành vầng hắc loan nguyệt to chừng trăm trượng ở đầu ngón tay Khâu Thái Âm. Khí tức âm hàn phát ra khiến không gian bị đóng băng.

    Lũ lũ chất dịch hắc loan nguyệt rơi xuống, ăn mòn không gian, biến mất không thấy đâu, cho thấy lực ăn mòn rất dữ dội.

    - Thái Âm thần thuật, Thái Âm Nguyệt!

    Khâu Thái Âm hờ hững khẽ nói, hắn búng ngón tay, hắc loan nguyệt liền xuyên không gian, lao tới đập vào ngọc đỉnh xanh biếc!

    "Bùm!"

    Tiếng nổ như cơn hồng thủy đập vào nhau, không gian rúng động.

    Khán giả ngẩng cổ mỏi mắt nhìn, không gian vặn vẹo kịch liệt, hai đòn công kích phóng thích năng lượng triệt tiêu đối phương.

    Nhanh chóng thấy được đòn thế của Khâu Thái Âm mạnh mẽ hơn chiếm được thượng phong, người ta có thể thấy trong luồng sáng xanh ngọc, đã bị hắc hàn băng len lỏi vào trong.

    Sắc mặt Tần Chung dần tái nhợt.

    - Ta đã nói ngươi không phải là đối thủ của ta.
    Khâu Thái Âm cười nhạt lạnh lùng, ấn pháp biến đổi.

    "Ầm!"

    Hắc loan nguyệt tăng mạnh hàn khí, xuyên qua bầu trời, để lại ngọc đỉnh xanh biếc thủng một lỗ to, vỡ tan thành vô số đốm sáng, nổ tung giữa trời.

    Ngọc đỉnh bị phá, Tần Chung mặt trắng bệch, mất sức phun máu.

    Khâu Thái Âm lạnh lùng biến mất, Thái Âm pháp thân của hắn đột nhiên lôi ra một thanh hắc trường mâu từ trong cơ thể, cong người phóng vút đi.

    Hắc mâu phóng tới Ngọc Đỉnh pháp thân, nhanh như chớp cắm phập vào đối phương. Bên trong Ngọc Đỉnh pháp thân, hắc hàn khí xâm nhập, lan từ trong ra ngoài, làm cho pháp thân xanh ngọc nhanh chóng hóa đen, đóng băng.

    Tần Chung kịch biến.

    - Tự lo cho mình trước đã!
    Giọng cảnh báo lạnh như băng vang lên, Khâu Thái Âm xuất hiện trước mắt Tần Chung, ánh mắt lăng lệ, cước kình ác liệt mang theo tàn ảnh liên miên như điện đóng dấu vô số lên ngực Tần Chung.

    Trúng phải trọng cước, Tần Chung phun máu liên tục, như quả sung rụng thẳng từ bầu trời, để lại một vệt nứt dài cả ngàn mét trên Phong Vương đài.

"Bùm"

    Tần Chung trúng đòn, Ngọc Đỉnh pháp thân cũng vỡ nát tan.

    Cả khu vực an tĩnh, khán giả kinh động trước trận chiến chóng vánh này. Không ai ngờ Tần Chung lại bại cấp tốc mà thê thảm tới vậy.

    Chư vương cũng trừng mắt, thực lực Khâu Thái Âm đúng là không thể coi thường.

    Mục Trần và Cửu U đều nhăn mày, Tần Chung không phải đối thủ của Khâu Thái Âm.

    Thái Âm pháp thân nhạt đi rồi biến mất, Khâu Thái Âm khoanh tay trước ngực, chậm rãi hạ xuống Phong Vương đài.

    Hờ hững nhìn đối thủ. Ăn trọng cước của hắn, thêm hàn kình thâm nhập, đừng nói đứng dậy, ngay cả cục cựa Tần Chung cũng không còn sức nữa là.

    Kết quả trận đấu hiển nhiên đã rõ ràng.

    Đánh bại Tần Chung, Khâu Thái Âm nhìn lên chỗ Mạn Đà La đang ngồi, cúi mình cung kính, lễ phép thưa chuyện:
    - Vực chủ đại nhân, Phong Vương chiến đã có kết quả rồi chứ?

    Lời vừa dứt, khán giả nhìn qua Mục Trần, hắn là người thứ ba được ban cho tư cách phong Vương giả.

    Vậy mà Khâu Thái Âm hoàn toàn bỏ qua không thèm đếm xỉa tới hắn.

    Khâu Thái Âm cũng không cho rằng Mục Trần có thể ngăn cản hắn được phong Vương giả.

    Người ta nghi hoặc là thế, Mục Trần vẫn bình tĩnh không đổi sắc, miệng khẽ mấp máy.

    - Mục Trần... hay là tính toán lại một chút.
    Sau lưng hắn, Đường Băng hơi chần chứ lên tiếng. Khâu Thái Âm trình diễn thực lực siêu tuyệt, nàng cũng không khỏi lo lắng cho Mục Trần.

    Khâu Thái Âm chân chính là cường giả Chí Tôn ngũ phẩm, trừ phi Cửu U đối đầu, chứ không thì Cửu U cung khó có ai là đối thủ của hắn.

    - 20v Chí Tôn linh dịch đã đầu tư cho ngươi, coi như quà tài trợ đi.
    Đường Băng nói tiếp.

    Mục Trần chưng hửng nhướng mày, cảm thấy khó tiêu với thói hám tiền của cô nàng...

    Cửu U cũng cau mày nói với hắn:
    - Tần Chung cũng không phải đối thủ của hắn, nếu ngươi lên, e rằng phần thắng cũng không lớn.

    Nàng khá hiểu tính cách của hắn, nhưng Khâu Thái Âm không thuộc hạng đối thủ mà Mục Trần với thực lực Chí Tôn tam phẩm có thể đối phó.

    Toàn trường yên tĩnh, mọi ánh mắt đều nhìn Mục Trần, thậm chí cả Mạn Đà La cũng quan sát hắn.

    Dường như mọi người đang chờ ý kiến của Mục Trần.

    Hắn hít một hơi, chợt mỉm cười, không hề sợ hãi.

    Thấy hắn cười, Cửu U và Đường Băng đều biết hắn định làm gì.

    Mục Trần nhún chân, thân hình thoắt cái đã lên Phong Vương đài, hướng tới Khâu Thái Âm ôm quyền mỉm cười, giọng bình thản vang lên.

    - Cửu U cung Mục Trần, thỉnh Khâu tông chủ chỉ giáo.

--------------------------




Mục lục

bình luận dai chua te đại chúa tể
Đăng nhận xét