Tìm kiếm

28 thg 4, 2013

Chương 142: Hỏa Ngưu Trận - Hỗn Tại Tam Quốc Làm Quân Phiệt

Mục lục
==============================
Tả Tư Mã nói: " Vậy để cho kỵ binh hai cánh xuất kích."

" Không được! Kỵ binh tuyệt đối không thể dùng lúc này!"

Trương Hoán lại lạnh lùng cự tuyệt thỉnh cầu của tả Tư Mã. Kỵ binh hai cánh dĩ nhiên không thể động vào, đây là lực lượng quyết định để đánh bại người Hung Nô. Nếu không phải thời khắc mấu chốt thì tuyệt không thể xuất kích! Trương Hoán tuyệt đối tin tưởng vào quân đội dưới quyền của mình. Lão tin chắc đội thứ nhất có thể cầm cự được.
...
Cánh phải Hung nô.

Vẻ mặt Tả Anh Vương Tri Nha Sư kích động nói lớn: " Đại Thiền Vu, quân Hán dường như sắp bại trận!"

" Không ~~ nếu nói quân Hán đã bại trận e rằng còn quá sớm!" Vu Phu La giơ roi ngựa trong tay chỉ vào hậu trận quân Hán nói nghiêm nghị: " Có nhìn thấy cách quân Hán bày trận không? Trương Hoán chia gần hai vạn bộ binh hành hai đội tiền quân và hậu quân. Một khi đội thứ nhất chống đỡ không xong thì lập tức đội thứ hai có thể xông lên ~~ "

Nô Nhi Khất nói: " Đội thứ nhất của quân Hán có vẻ không chống đỡ được, vì sao Trương Hoán không tung đội thứ hai vào trận?"

Vu Phu La nói: " Bởi vì ~~ Trương Hoán tin tưởng binh lính của hắn có thể cầm cự được trước đợt xung kích của kỵ binh Đại Hung Nô!"

" Điều này sao có thể!" Tri Nha Sư khiếp sợ nói: " Đội thứ nhất của quân Hán vừa mới bị năm vạn thớt chiến mã công kích như thủy triều đã chết thảm già nửa, hơn nữa cũng đã kiệt sức. Cung tiễn thủ của bọn họ cũng đã không sao giương cung nổi! Trong tình thế khó khăn như vậy, bọn họ thật sự còn có thể chịu nổi đợt tấn công của năm ngàn thiết kỵ Hung Nô sao?"

" Tri Nha Sư!" Vu Phu La đột nhiên quay đầu nhìn Tri Nha Sư nói nghiêm túc: " Quân Hán ~~ vốn là vua đánh bộ binh! Vĩnh viễn không được hoài nghi sự cứng cỏi và ngoan cường của binh sĩ quân Hán!"

" Hả! ?"

Ánh mắt Tri Nha Sư chợt lóe lên, hắn đột nhiên quay đầu nhìn ra chiến trường xa xa. Nhưng hắn giật mình phát hiện tình thế trên chiến trường lại phát sinh sự thay đổi khiến người ta khó có thể tin. Sau khi đợt đánh phá ban đầu của kỵ binh Hung Nô, trận hình quân Hán đã co lại cực độ thoạt nhìn như lúc nào cũng có thể tan vỡ lại đột nhiên hồi phục trở lại ~~

Năm ngàn kỵ binh Hung Nô của Tả Đại Đô Úy do bị quân Hán phản kích nên thương vong nặng nề buộc lòng phải rút lui lại phía sau~~

" Cái này ~ "

Tri Nha Sư cả kinh trợn mắt há hốc mồm. Trong trận Hung Nô cũng liền vang lên những âm thanh thúc giục.

" Không hổ là quân Hán, thật đúng là cứng cỏi làm người ta khó có thể tin nổi a!" Vu Phu La lạnh lẽo cười một tiếng. Trầm giọng nói: " Nhưng mà ~~ đó đã là nỗ lực cuối cùng của quân Hán rồi. Truyền lệnh ~~ Toàn quân đột kích!"
...
Hậu trận quân Hán.

Tả Tư Mã gào lên dữ dội: " Tướng quân, người Hung Nô lại dốc toàn lực đột kích!"

Mi mắt Trương Hoán không khỏi giật giật mấy lần, trong mắt thoáng chốc toát ra ánh mắt lạnh lùng sắc bén. Người Hung Nô ~~ có thực nhịn không nổi nên đã phát động toàn quân đột kích chăng? Vậy để cho bọn họ tới đi, từ nay về sau trên thế giới này sẽ không còn tồn tại dân tộc Hung Nô nữa ~~

Hữu Tư Mã hét lớn: " Tướng quân, đại quân Hung Nô nhằm thẳng vào trung quân của quân ta. Xem ra là muốn xuyên qua trung quân để chia cắt thành hai nửa làm cho quân ta đầu đuôi khó có thể ứng cứu cho nhau~~ "

Trương Hoán đột nhiên ngẩng đầu, chỉ thấy mấy vạn thiết kỵ Hung Nô đã tập hợp thành một làn sóng mãnh liệt mênh mông nhằm thẳng vào trung quân của quân Hán xông đến. Đội thứ nhất vốn đã thương vong nặng nề không còn sức chiến đấu lại phải đương đầu trực tiếp với mấy vạn vó ngựa thiết kỵ Hung Nô đang hung hăng chồm tới ~~

Chiến thuật chọc thủng phòng tuyến sao? Trương Hoán thoáng chốc nở nụ cười lạnh lẽo, vốn lão đã sớm đoán được người Hung Nô nhất định sẽ áp dụng chiến thuật chọc thủng phòng tuyến mà!

" Truyền lệnh!" Trương Hoán lạnh lùng hạ lệnh: " Đội thứ nhất tử chiến không lùi. Đội thứ hai chia làm hai cánh tả hữu sau khi rút lui đến phía sau hai cánh kỵ binh lại lập trận."

" Tướng quân có lệnh ~~ tử chiến không lùi!"
" Tướng quân có lệnh ~~ chia làm hai đạo quân ~~ "

Mấy tên truyền lệnh binh đứng nghiêm phía sau Trương Hoán nhanh chóng phóng đi.

Trước trận quân Hán, tiểu giáo tay cầm cương đao ngạo nghễ đứng nghiêm. Phía sau cách đó không xa mấy vạn thiết kỵ Hung Nô như cơn sóng mù trời cuốn đến. Ánh mắt hơn hai ngàn tàn binh thoáng chốc tập trung vào tiểu giáo. Ánh mắt tiểu giáo như ngọn lửa đang tàn lụi đi ~~ Chợt cương đao trong tay tiểu giáo đã giơ lên cao, lưỡi đao lạnh lùng chỉ thẳng lên trời ~~

"Tử chiến ~~ không lui!"

Tiểu giáo ngửa mặt lên trời hét dài, gương mặt nghiêm nghị mà dữ tợn. Thân là binh lính đế quốc Đại Hán ~~ chết trận nơi sa trường thường xuyên là số mạng cuối cùng!

" Tử chiến ~~ không lùi ~~ "

Hai ngàn tàn binh điên cuồng reo hò, vội vàng nâng lớp thuẫn lên, xiết chặt thương dài chống ngựa để một lần nữa lập trận hình chống kỵ binh, bắt đầu cuộc chiến huy hoàng cuối cùng trong đời ~~
...
Cách chiến trường Hà Sáo hơn mười dặm về phía bắc.

Hai đạo kỵ binh đen sì sì ra sức xáp lại gần nhau. Đến khoảng cách không đầy một trăm bước thì mới bắt đầu chậm lại cuối cùng hợp làm một. Trên thảo nguyên bao la lập tức bùng nổ tiếng hoan hô, reo hò rung trời lở đất.

Chu Thương thở hổn hển như trâu đi tới trước mặt Mã Dược, mặt toát mồ hôi nói: " Chúa công, Chu Thương đến chậm."

" Còn không coi là quá muộn!" Mã Dược mệt mỏi nói rồi hỏi tiếp: " Bùi Nguyên Thiệu và Liêu Hóa đâu?"

Chu Thương nói: " Sau khi bắc tiến không lâu, đại quân bị trận bão cát, mạt tướng và hai vị tướng quân liền mất liên lạc. Hiện tại cũng không biết hai vị tướng quân đã tới nơi nào?"

Giả Hủ liền đi lên, nghiêm trang nói: " Chúa công, tám ngàn kỵ binh mặc dù còn hơi ít nhưng cũng miễn cưỡng tạm đủ. Thời gian không đợi nữa, bây giờ phải lập tức phát động tấn công. Để chậm trễ e chiến trường có biến."

" Ừ!"

Mã Dược nặng nề gật đầu, nhẹ nhàng thúc vào bụng ngựa. Chiến mã liền phi ra khỏi trận. Mã Dược giục ngựa đi tới trước trận tiền lách cách rút loan đao giơ lên không trung. Trong giây lát những tiếng ồn ào hỗn loạn liền đột nhiên tắt ngấm. Tám ngàn tướng sĩ oai nghiêm yên lặng, tám ngàn đôi mắt nhất loạt đổ dồn chăm chú nhìn Mã Dược.

Ánh sáng mặt trời giữa trưa chiếu lên lưỡi dao của Mã Dược phản chiếu những tia sáng lạnh lẽo chói mắt. Trong phút chốc loan đao trong tay Mã Dược nặng nề vung lên chỉ về phía trước. Tám ngàn Hổ Lang Chi Kỵ tựa như cơn lũ tràn qua đê trong khoảnh khắc lao vào thảo nguyên xanh ngắt bao la nhằm thẳng đến chiến trường Hà Sáo đang hồi kịch chiến không ngừng mà mãnh liệt lao đến ~~
...
" Hưu ~ "

" Phốc ~ "

Một tên thiên kỵ trưởng Hung Nô giương cung lắp tên. Dây cung bật lại, một mũi tên sắc bén như nanh sói bay vút đi lạnh lùng cắm vào bụng tiểu giáo quân Hán.

" A ~~ "

Tiểu giáo quân Hán đau đớn kêu lên. Đưa tay che kín bụng, nhưng vẫn có những giọt máu đỏ từ kẽ ngón tay đang tràn ra. Trong khoảnh khắc đã nhuộm đỏ hai tay của hắn lẫn cương đao trong tay ~~

" Mụ nội ngươi ~ "

" Tê ~ "

Ánh mắt tiểu giáo quân Hán thoáng chốc trở nên hung tợn khác thường, hắn hét lớn một tiếng ra sức ném cương đao đang cầm trong tay. Trong tiếng xé gió sắc bén, cương đao xẹt qua không trung rồi hung hăng cắm ngập vào bụng thiên kỵ trưởng Hung Nô. Lưỡi đao xuyên thấu ra sau lưng xẻ toang cả bụng thiên kỵ trưởng Hung Nô làm máu tươi cùng ruột chảy lòng thòng xuống ~~

" Xẹt xẹt xẹt ~~ "

" Rầm ~ "

Mắt thấy thiên kỵ trưởng của Hung Nô thất thần rơi khỏi ngựa, tiểu giáo quân Hán cười phá lên. Sau một khắc, một con chiến mã Hung Nô điên cuồng húc vào tiểu giáo quân Hán làm cả người bay lên. Ngay khi người còn đang trên không trung, lại có hai mũi tên sắc bén như nanh sói vút tới lạnh lùng xuyên thủng cổ họng của hắn. Tiểu giáo quân Hán nho nhỏ rên rỉ một tiếng. Rốt cục cũng hít một hơi sau chót mà hoàn tất cuộc chiến cuối cùng của mình ~~

" Oanh ~~ "

" Phốc phốc phốc ~~ "

Kỵ binh Hung Nô mãnh liệt tràn tới rốt cục cũng hung hăng xông thẳng vào trận hình phòng ngự tơi tả đến cùng cực của hai ngàn quân Hán. Gần ngàn cây trường thương chống ngựa thiết lập thành cự mã trận trong nháy mắt bị mấy trăm kỵ binh Hung Nô xông vào chính diện công kích. Cho dù cả người người và ngựa đều bị xuyên thấu, nhưng chiến mã Hung Nô đang điên cuồng lao tới cũng đạt kết quả nghiền nát trận hình quân Hán ~~

" Hí luật luật ~~ "

Trong tiếng chiến mã hí đinh tai nhức óc, đợt kỵ binh thứ hai của Hung Nô giục ngựa vọt tới. Kỵ binh Hung Nô với kỹ thuật cỡi ngựa cao siêu vội vàng phóng ngựa nhảy vọt lên không trung, sau đó do lực quán tính lớn lại từ không trung hung hăng rơi xuống. Trong phút chốc mấy trăm tướng sĩ quân Hán anh dũng liền bị vó ngựa vô tình dẫm nát ~~

Do lực lượng tiến công chính diện vượt quá xa nên hàng phòng ngự cứng cỏi cũng không chịu nổi một đòn.

" Ngao ~~ "

Một tên vạn kỵ trưởng Hung Nô dẫn đầu đợt đột phá trận hình của quân Hán. Khi hắn thấy trước mắt đột nhiên trống trải không còn nhìn thấy tới một tên binh sĩ quân Hán nào nữa thì nhịn không được giơ loan đao trong tay lên không trung ngửa mặt lên trời lớn tiếng hú dài ~~

" Ngao ngao ngao ~~ "

Càng ngày càng nhiều binh lính Hung Nô dẫm đạp lên thi thể tướng sĩ quân Hán trúng tên vọt tới. Hơn vạn kỵ binh Hung Nô chen chúc phía sau hắn cũng bắt đầu ra sức hú dài. Bởi vì hưng phấn do đã chọc thủng được trận hình của quân Hán cho nên người Hung Nô căn bản không có để ý đến trên thảo nguyên xanh tươi chẳng biết từ khi nào đã rải một lớp cỏ khô lên trên.


Tầng này cỏ khô bởi vì không đủ để ngăn cản kỵ binh đột kích cho nên không khiến cho người Hung Nô phải chú ý đến.

Đang phi nhanh trong trận Hung Nô, Tả Anh Vương Tri Nha Sư không nén nổi vẻ kích động nói với Vu Phu La bên cạnh: " Đại Thiền Vu, quân ta đã đột phá quân Hán, chiến thuật xuyên thấu đã thành công, ha ha ha ~~ "

Hữu Anh Vương Nô Nhi Khất cũng hưng phấn không dứt mà nói: " Tiếp theo là có thể chia cắt, bao vây, sau đó tiêu diệt quân Hán. Đại Hung Nô sẽ nhanh chóng giành được thắng lợi cuối cùng, ha ha ha ~~ "

Tri Nha Sư nói: " Bất quá, có thể dễ dàng xuyên thấu trận hình quân Hán như thế thì có chút nằm ngoài dự đoán."

Vu Phu La nói: " Trương Hoán tuy là đại tướng lão luyện của Đại Hán, nhưng hắn lại phạm vào sai lầm trí mạng! Nếu như hắn không chia đội thứ hai làm hai đạo quân rút lui ra sau hai cánh kỵ binh để nhóm trận phòng ngự thì trận chiến này thắng bại ~~ còn không biết chừng. Coi như quân ta cuối cùng nếu có chiến thắng thì cũng chỉ sợ là thắng thảm. Nhưng hiện tại hắn lại mê muội chia đôi đội hai tinh nhuệ lại được dưỡng sức, sau khi rút lui tới sau hai cánh nhóm trận tạo cơ hội cho quân ta dễ dàng chọc thủng thế trận ~~ "

Tri Nha Sư nói: " Trương Hoán tại sao làm như vậy?"

Vu Phu La nói: "Cái này không đơn giản, trong đại doanh quân Hán nhất định còn có một đạo phục binh. Gã Trương Hoán này, tham vọng thật đúng là không phải tầm thường. Hắn muốn lợi dụng tâm lí quân ta nóng lòng chọc thủng phòng tuyến để tỉ mỉ thiết kế một cái bẫy chết người. Hắn sẽ dùng phục binh trong đại doanh ngăn cả kỵ binh quân ta đột kích. Sau đó dùng hai cánh quân tả hữu tinh nhuệ lại còn đang sung sức của thê đội hai từ hai phía trái phải của quân ta đột kích chặn đường tiến. Sau đó dùng năm ngàn kỵ binh vẫn chưa dùng đến để cắt đứt đường lui của quân ta. Trương Hoán ~~ muốn một miếng nuốt sạch đại quân bốn vạn người của Đại Hung Nô ta a!"

Tri Nha Sư thất thanh nói: " Cái gì, chỗ này hiển nhiên là một cái bẫy sao?"

" Không cần lo lắng!" Vu Phu La lãnh đạm nói: " Trương Hoán muốn một miếng nuốt trọn bốn vạn thiết kỵ của Đại Hung Nô, để xem răng quân Hán cứng tới đâu! Mưu đồ hoàn hảo này được dựa vào cơ sở là ~~ trong doanh trại quân Hán nhất định phải có phục binh đủ để ngăn cản cuộc đột phá của bốn vạn thiết kỵ Đại Hung Nô ta!"

Tri Nha Sư nói: " Đại Thiền Vu, mạt tướng hiểu ra là thiết kỵ Đại Hung Nô chỉ cần đột phá phục binh trong doanh trại quân Hán thì quân Hán tất bại không còn nghi ngờ gì nữa, đúng không?"
...
Cánh phải quân Hán.

Tả Tư Mã trầm giọng nói: " Người Hung Nô dễ dàng chọc thủng phòng tuyến quân ta như thế, Vu Phu La hiện tại nhất định rất đắc ý!"

Tả Tư Mã cười dữ tợn nói: " Chẳng còn bao lâu nữa thì người Hung Nô phải khóc cha khóc mẹ rồi!"

" Tướng quân, đã đến lúc phát động phục binh!"

Tả, hữu Tư Mã đồng thời đưa mắt chăm chú nhìn Trương Hoán.

Trong lòng Trương Hoán thở dài nhè nhẹ, kỵ binh Hung Nô đột nhiên vượt qua vòng chiến trước sau không thể biết trước yếu tố nguy hiểm. Chính bây giờ là lúc quyết định thắng bại của cuộc chiến giữa hai bên. Không thể chờ thêm đám kỵ binh Hung Nô vừa bất ngờ ra khỏi cuộc chiến nữa (Toán quân của Mã Dược.) Phải tiêu diệt chủ lực quân Hung Nô của Vu Phu La trong thời gian ngắn nhất! Để đến khi đạo quân Hung Nô đi tập kích quay về thì không cách nào thay đổi kết cục chiến tranh nữa.

Trương Hoán rốt cục cũng nén lòng ra quyết định, lãnh đạm nói: " Phóng tín hiệu lên ~~ phục binh xuất kích!"

" Tuân mệnh!"

Tả Tư Mã trả lời rồi giương cung lắp tên, sớm đã có tên thân binh tiến lên đốt nắm vải tẩm dầu quấn quanh đầu mũi tên. Tả Tư Mã buông tay phải, dây cung vang lên, một mũi hỏa tiễn đã xé gió bay lên không trung vẽ ra đường cong chói mắt bay thẳng vào đại doanh sau hậu trận quân Hán.

Trong giây lát cổng doanh trại quân Hán ầm ầm mở ra. Cùng với lúc cổng trước của doanh trại đổ sầm sập xuống, hàng dào dày đặc cũng ngả xuống từng mảng. Đám kỵ binh Hung Nô đi đầu đang định xông vào chợt giật mình phát hiện. Đằng sau hàng rào đổ xuống lại tụ tập một đám đen sì sì toàn bò hoang!

Phóng mắt nhìn tiếp thì trong trại đều là bò hoang, ít nhất cũng có mấy ngàn con!

Càng làm cho người ta giật mình chính là trên lưng đám bò hoang này đều được buộc vào một búi cỏ khô, trong không khí vẫn tràn ngập mùi vị dầu hỏa ~~

" Phóng hỏa!"

Tiểu giáo ra lệnh một tiếng, đám phục binh trong trại bắn cầu vồng loạn xạ hàng loạt mũi hỏa tiễn. Mấy trăm mũi hỏa tiển lập tức bắn vòng cung vào cỏ khô tẩm dầu. Trong phút chốt tàn lửa bay lên không trung đầy trời. Cùng với việc phóng hỏa và binh lính reo hò đuổi đi, đám bò hoang bị hoảng sợ bắt đầu nhằm phía trước mà chạy như điên. Hơn nữa càng chạy càng nhanh ~~
...
Trong trận Hung Nô.

Tri Nha Sư cũng lạnh buốt sống lưng, nhìn chằm chằm một cách khó tin vào vào lớp lớp bò hoang bị đốt lửa mà lắp bắp nói: " Kia ~~ là cái gì?"

Sắc mặt Vu Phu La giây lát trở nên trắng bệch, cũng lắp bắp theo: " Bò ~~ lửa ~~ trận bò lửa! ?"

Nô Nhi Khất cẩn thận giật cương ngựa của Vu Phu La nhắc nhở: " Đại Thiền Vu, hay chúng ta nhanh chóng lui về hậu trận đi thôi. Ngài nhìn xem nơi này trên mặt đất nơi nơi đều là cỏ khô, nếu lát nữa dám bò lửa kia chạy lại đây thì nhất định sẽ cháy lớn~~ thật đáng sợ!"

Nô Nhi Khất chỉ mới nói một nửa thì đã không thể tiếp được nữa, sắc mặt thì xám ngoét. Bởi vì hắn hoảng sợ khi thấy hầu như cả chiến trường đều đã bị cỏ khô bao trùm. Bốn vạn thiết kỵ Đại Hung Nô rõ ràng đang bước một chân vào cái bẫy mà người Hán đã bố trí sẵn! Đám người Hán chết tiệt ~~ thực đúng là một lũ giảo hoạt, thâm độc ~~

" Đại Thiền Vu ~~" Tri Nha Sư dưới tình thế cấp bách hỏi lớn: " Chúng ta phải làm sao bây giờ?"
...
" Oanh!"

Cuối cùng thì thiết kỵ Hung Nô và trận bò lửa cũng xô vào nhau mãnh liệt. Tiếng ngựa hí người kêu thảm thiết cùng với tiếng bò rống thoáng chốc trộn lẫn vào nhau. Các tàn lửa văng tung tóe khắp nơi bắt vào đám cỏ khô phủ kín thảo nguyên. Nhưng chỗ cỏ khô này cũng không phải là cỏ khô thông thường, mà là "Bạch thảo!"

Trên chiến trường lập tức khói mù cuồn cuộn, lửa cháy ngập trời.

Ngọn lửa từ Bạch thảo mặc dù không đủ để đốt chết kỵ binh Hung Nô, nhưng chính đám khói mù cuồn cuộn tỏa ra thì đủ để làm cho kỵ binh Hung Nô lâm vào kinh hoàng. Trong bóng tối và hỗn loạn lại thêm đang bị lửa thiêu nên đám bò hoang càng chạy cuồng loạn. Không ai có đủ khả năng để ngăn cản chúng, kể cả những tráng sĩ anh dũng nhất không biết sợ nhưng lúc này đều không rét mà run ~~

Theo đàn bò lửa đang nổi cơn điên cuồng loạn xông vào khe hở giữa kỵ binh Hung Nô mà lửa cháy không ngừng mà lửa chuyển về phía sau. Lửa cháy, khói mù đang không ngừng lan rộng trong trận của đại quân Hung Nô mà lan ra khắp nơi ~~ Hơn nữa, trận cuồng phong trên thảo nguyên càng làm tăng thêm thế lửa. Ngọn lửa nhanh chóng lan tỏa đi khắp nơi ~~

Chỉ chốc lát thời gian, cả trận Hung Nô đã mịt mù cuồn cuộn khói. Vô số kỵ binh Hung Nô kỵ binh đều bị màn khói dày đặc làm hai mắt sưng đỏ, ho khan liên tục. Lại không rõ phương hướng nên chỉ biết phóng ngựa chạy trốn khắp nơi. Không ngừng có những kỵ binh không may bị ngã xuống đất liền bị đám vó ngựa ào ạt xông qua dẫm thành bùn ~~
...
Thấy người Hung Nô lâm vào cảnh hỗn loạn không ngờ, trên mặt Trương Hoán không hề thấy vẻ đắc ý chút nào. Trong mắt vẫn là sát khí lạnh lùng. Mệnh lệnh ban bố so ra càng lúc càng đáng sợ. Càng nhìn lại càng làm cho người Hung Nô đang lâm vào cuộc chiến cảm thấy tuyệt vọng ~~

" Truyền lệnh ~~, cánh phải quân bộ lập trận vòng cung!"
" Truyền lệnh ~~ kỵ binh hai cánh vu hồi hậu trận Hung Nô cắt đường rút lui!"
" Truyền lệnh ~~ đội cung nỏ lên phía trước. Cung tiễn thủ bắn cầu vồng không hạn chế ~~ "

Trương Hoán ban ra từng đạo mệnh lệnh. Quân Hán được huấn luyện nghiêm chỉnh nhanh chóng hành động từ từ tạo thành một vòng vây khổng lồ quây lấy đại quân Hung Nô đang lâm vào hỗn loạn! Hơn một vạn bộ binh chia làm hai đội lập thành trận vòng cung khác nhau. Một đội có đầy đủ thuẫn dầy nặng, thương chống ngựa hung dữ để làm người Hung Nô đang đại loạn mất đi dũng khí công kích vào. Do đó bọn họ chỉ có thể tìm đường lui khác ~~

Phía trước là hỏa hoạn rực trời, đường này không thông.

Đường sống duy nhất ~~ là chỗ kỵ binh quân Hán còn chưa hoàn toàn bịt kín đường lui!

Trương Hoán dụng binh có thể nói là tàn nhẫn, năm ngàn kỵ binh chia làm hai đội, khó khăn lắm mới chặn được đường lui của kỵ binh Hung Nô. Nhưng không hoàn toàn bịt kín đường rút. Ở chỗ tiếp giáp giữa kỵ binh với bộ binh và giữa hai đội kỵ binh đều để lại lổ hổng. Đúng là có ba lỗ hổng để gây ra cho người Hung Nô đang gặp tai ương diệt vong có được tâm lí cố tìm đường sống ~~

"Toa toa toa ~~ "

Trong tiếng xé gió liên tục không thôi, từng loạt mũi tên sắc bén trút xuống như mưa. Kỵ binh Hung Nô đang hoảng loạn hết cỡ ngã xuống từng mảng. Tiếng binh lính rên la cùng với tiếng ngựa hí cực kì hỗn độn. Trong đám loạn quân dày đặc như thế, nếu bị ngã ngựa thì cũng đồng nghĩa với tử vong ~~
...
Hữu trận quân Hán, Hữu Tư Mã không giải thích nổi đành hỏi: " Tướng quân, tại sao không để cho kỵ binh bịt kín nốt lổ hổng?"

Trương Hoán không đáp, nhưng Tả Tư Mã trả lời: " Nếu như bịt kín hoàn toàn lổ hổng thì người Hung Nô khi thấy không thể chạy trốn sẽ như chó cùng dứt dậu. Cứ như vậy thì quân ta mặc dù cuối cùng sẽ chiến thắng, nhưng chịu thương vong nặng nề! Nếu như để lại mấy lổ hổng thì người Hung Nô sẽ có tâm lí cầu may, một lòng chỉ nghĩ đến cố vượt qua lổ hổng chạy trối chết nên sẽ không liều mạng với quân ta. Hơn nữa ~~ khi tranh nhau đến lổ hổng thì còn có thể làm tăng sự hỗn loạn trong đại quân Hung Nô và tự giẫm đạp lên nhau nên quân ta có thể tránh được rất nhiều thương vong vô nghĩa!"

" Nguyên lai là như vậy." Hữu Tư Mã liên tục gật đầu nói: " Xem ra lúc này ~~ thì người Hung Nô đã hoàn toàn đi tong."

" Chưa chắc!" Trương Hoán lên tiếng, ánh mắt lãnh đạm rời khỏi chiến trường mà lướt nhìn qua thảo nguyên trống trải dừng ở đường chân trời xa xa rồi bình tĩnh nói: " Nếu chưa đến lúc cuối cùng thì mãi mãi không nên có kết luận dễ dàng. Rất nhiều lúc, thắng bại thường thường chỉ xảy ra trong chớp mắt ~~ "

" Tướng quân nói tới năm ngàn kỵ binh Hung Nô bỏ chạy trước khi lâm trận sao?" Tả Tư Mã trầm giọng hỏi: " Có thể là năm ngàn kỵ binh Hung Nô trở về thì e là cũng không thay đổi được kết cục của cuộc chiến Hà Sáo, tướng quân không phải dự trữ một ngàn kỵ binh sao? Đó chính là một ngàn kỵ binh tinh nhuệ nhất của quân ta, đủ sức chống đỡ năm ngàn kỵ binh Hung Nô."

Ánh mắt Trương Hoán thực kín đáo, lão vẫn im lặng không nói chỉ mong ~~ chuyện có thể giống như Tả Tư Mã nói. Trực giác của viên tướng lão luyện mơ hồ nhắc nhở Trương Hoán, mọi chuyện ~~ còn lâu mới đơn giản như vậy.

" Báo ~~" Hậu như Tả Tư Mã nói vừa dứt lời thì một tiếng gào lớn từ bình nguyên phía bắc vang lên. Trương Hoán cùng tả, hữu Tư Mã đột nhiên qyay người lại, chỉ thấy một kỵ binh đang phi như gió từ thảo nguyên đến. Người chưa tới thì tiếng đã đi trước: " Tướng quân, hai mươi dặm về phía bắc phát hiện thấy một đám lớn kỵ binh Hung Nô ~~ "

" Một đạo kỵ binh Hung Nô đông đảo sao?" Tả Tư Mã đột nhiên biến sắc, trầm giọng nói: " Thám mã phát hiện tung tích quân địch lúc ở ngoài hai mươi dặm. Nhưng phải mất thời gian về để báo. Nói cách khác hiện tại kỵ binh Hung Nô rất có thể đã chỉ còn cách có mười dặm!"

" Mười dặm? Chỉ sợ là không đến!" Trương Hoán lớn tiếng hỏi: " Có bao nhiêu ngựa?"

" Ước chừng một vạn kỵ binh!"
Đăng nhận xét