Tìm kiếm

2 thg 5, 2013

Chương 244: Cẩm tướng Cam Ninh - Hỗn Tại Tam Quốc Làm Quân Phiệt

 Mục lục
==============================
Cảng Tây Lăng.

"Ai, mới ra sông nước, bán rẻ một xâu tiền đây…".
"Cá chép, cá đao, cá tầm, cá song, cá gì cũng có. Muốn mua hãy mua ngay đi, không mua sẽ hết…".
"Tạp hoá nam bắc, bột phấn. Lão điếm mới mở, hàng thật giá thật…".
"Ai, vị khách quan kia xin mời vào trong. Tiểu điếm có món ăn đặc sắc…'.

Cảng Tây Lăng là cảng phồn thịnh nhất trên tuyến sông Trường Giang. Tiếng rao hàng thay nhay vang lên. Người đi lại hối hả, náo nhiệt. Mã Dược trong trang phục thường dân cùng Điển Vi đang đi lững thững trên đường. Đột nhiên trong lúc đó cả Mã Dược và Điển Vi đều cảm nhận được sát khí nồng nặc, giống như loài Nga lang đang đi kiếm ăn đột nhiên ngửi thấy hơi thở nguy hiểm.

Cả hai cả kinh quay đầu nhìn, một nhóm người thân mặc áo tới, đầu đội nón lá của ngư dân đang ngồi nghỉ uể oải ở bên đường. Mã Dược liếc mắt nhìn thì thấy đây không phải là một đám ngư dân tầm thường. Ánh mắt bọn họ thoạt nhìn có vẻ rất lờ đờ nhưng trong lúc vô tình lại phát ra ánh sáng làm người khác kinh hãi. Mã Dược là người từng trải, lăn lộn trong chiến trận, đương nhiên hắn rất quen thuộc với những ánh mắt như vậy.

"Cạch!"

Điển Vi mải ngoái đầu nhìn đám ngư dân đó, không để ý nên chân hắn đá phải một cái thùng gỗ để ở bên đường. Cái thùng đựng cá chép tươi sống lập tức đổ nghiêng trên mặt đất.

"Này! Tiểu tử kia… mắt để ở mông đít hả?"

Một tiếng hét to như sấm đột nhiên vang lên, âm thanh như muốn chọc thủng màng nhĩ của Mã Dược. Mã Dược vội vàng quay đầu nhìn thì thấy một hán tử mình cao tám thước, mặt đen sì đã cản ngang đường đi của Điển Vi. Hán tử này dù thân thể trông gầy gò nhưng hắn lại làm người khác có cảm giác cường tráng giống như gã thợ săn. Hai đặc điểm này vốn cực kỳ tương phản với nhau, xung khắc như nước với lửa nhưng lại như cùng xuất hiện trên người hán tử quỷ dị này.

Trước khi Điển Vi đi theo Mã Dược hắn đã từng là kẻ giết người không gớm tay, xưa nay bản tính vô cung hung hãn. Hắn có thể chịu để người khác quát mắng mình sao? Lúc này hắn giận dữ nói: "Lão tử ta đá đó, ngươi kêu gào cái gì?"

"Lá gan ngươi dài bằng lông con cừu hả?" Hán tử kia tức giận nói: "Dám ở trước mặt gia gia ngươi giở trò sao?"

"A, dám nói lão tử ta như vậy sao?" Điển Vi giận quá hoá cuồng. Hai tay hắn lập tức biến thành trảo, hắn điềm nhiên nói: "Lão tử ta bóp chết ngươi".

"Bành!"

Hán tử vung quyền đón đánh. Trảo của Điển Vi lại hoá quyền. Thiết quyền của hai người lập tức đụng vào nhau. Một âm thanh dữ dội vang lên, Điển Vi vẫn đứng yên, hán tử kia từ từ thối lui lại ba bước. Mã Dược vốn định quát bảo Điển Vi dừng lại, chợt thấy hán tử kia có thể tiếp được một quyền đầy sức mạnh của Điển Vi hắn lại thay đổi ý định.

Nhìn thấy hai người xảy ra xung đột. Người đi lại trên đường rừng lại, rối rít vây quanh hai người, xem náo nhiệt.

"Ồ, tiểu tử người cũng khá đó" Điển Vi giơ cao thiết quyền to lớn của mình, hắn hung dữ nói: "Hãy tiếp thêm một quyền nữa của Lão Tử ta nào".

Hán tử gày gò tiến lên, hắn cao giọng nói: "Tiếp ngươi mười quyền, trăm quyền cũng chẳng có vấn đề gì".

Thân hình nhanh như chớp Điển Vi cùng hán tử liên tiếp trao đổi quyền cước, thân thể hai người như cuốn lấy nhau. Đám người đứng xem bị ảnh hưởng của quyền phong sắc bén đều thối lui lại hơn mười bước, đứng từ xa nhìn lại. Điển Vi giống như một con gấu đen có thể hình khổng lồ, trong khi đó hán tử gầy gò giống như một thợ săn nhanh nhẹn, không ngừng vây quanh Điển Vi.

Hiển nhiên sau quyền thứ nhất bị thua sút hán từ gày gò biết thể lực của mình không bằng Điển Vi, hắn có ý định dùng sự khéo léo để đánh ngã Điển Vi. Thế nhưng hán tử gày gò nhanh chóng phát hiện ra bản thân mình đã sai lầm. Điển Vi tuy thân thể khổng lồ nhưng sự nhanh nhẹn của hắn thì có vẻ không bị ảnh hưởng của thân hình đó. Tốc độ ra quyền của Điển Vi so với hán tử gày gò chỉ có hơn chứ không kém.

"Bành bành bành."

Thân hình của hán tử gày gò bị trúng liên tiếp ba quyền, thân thể gày gò của hắn giống như lá úa phất phơ trong gió, lắc lư lùi lại phía sau hơn mười bước.

"Đại ca!".

Hơn mười tên ngư dân trông vẻ tháo vát đột nhiên xuất hiện bên ngoài trường đấu của hai người. Một tên hán tử trẻ tuổi trong số đó vung tay lên. Một thanh đại đao có gắn chín vòng thiết hoàn trên sống đao, bay lên hướng tới hán tử gày gò. Hán tử gày gò phi thân lên, hai tay hắn đưa ra, thanh Cửu Hoàn đại đao đã nằm gọn trong tay hắn.

"Hô hô!"

Hán tử gày gò hạ xuống đất, hắn lập tức triển khai thế. Với thanh đao trong tay. Lợi thế giữa hai người lập tức thay đổi.

"A?"

Điển Vi kêu lên một tiếng giận dữ, hắn chậm rãi hạ đôi thiết kích quấn vải ở trên lưng xuống, hoành ngang trước ngực, mắt hắn hiện lên vẻ đanh ác, dữ tợn như của dã lang.

"Giết!"

Hán tử gày gò hét lên một tiếng, Cửu Hoàn đại đao vung lên, hắn chuyển thân đánh tới.

"Ô!"

Điển Vi hét lớn một tiếng, thiết kích ở tay phải quét ngang một đòn, ngang với cổ họng của hắn tử gày gò.

Đại thiết kích ngăm đen nặng nề đánh trúng Cửu Hoàn đại đao làm phát ra một âm thanh dữ dội của kim loại. Thân hình như cây cột sắt của Điển Vi vẫn sừng sững như cây tùng ngàn năm, trong khi đó hán tử gày gò lại một lần nữa lui lai sau ba bước, sắc mặt biến đổi. Đám hán tử ngư dân kia thấy tình hình không ổn, chúng lập tức rút đao cầm tay vây xung quanh Điển Vi.

Từ phía xa, ở phía đại trại thuỷ quân của cảng Tây Lăng đột nhiên vang lên tiếng bước chân rầm rập. Mã Dược vội vàng quay đầu lại nhìn thì thấy một đội quan binh Kinh Châu đang tiến tới chỗ này. Hán tử gày gò phát hiện thấy quan binh Kinh Châu, hắn biến sắc, giơ đao chỉ hán tử ngư dân bên cạnh quát to: "Chúng ta đi".

"Còn muốn chạy sao?" Điển Vi cười gằn một tiếng, quát to: "Không có cửa…".

Điển Vi còn chưa nói xong Mã Dược đã trừng mắt nhìn hắn đầy dữ tợn. Điển Vi đành phải nuốt nửa câu sau vào bụng.
...
Hai tay Lưu Biểu đỡ trán, hắn ngồi phủ phục trên án ngủ.

Chợt tiếng bước chân dồn dập làm Lưu biểu bừng tỉnh, hắn vội vàng ngẩng đầu thì thấy Chủ Bạ Trâu Tĩnh hấp tấp bước vào, hắn ôm quyền nhìn Lưu Biểu nói: "Chúa công, nhị vị tướng quân Hoàng Trung, Văn Sính đã dẫn quân tới Tương Dương".

"A, Hoàng Trung, Văn Sính đã dẫn quân quay lại Tương Dương sao?" Lưu Biểu thở phào nhẹ nhõm, tảng đá lâu nay đè nặng trong lòng hắn giờ mới được gỡ bỏ, hắn nhìn Trâu Tĩnh nói: "Có hai ngàn tinh binh của Hoàng Trung, Văn Sính, cùng với tám ngàn tinh binh của Lưu Bàn, Hoàng Tổ, hơn nữa trong thành Tương Dương vẫn còn ba ngàn tinh binh tuy không bằng ba vạn đại quân của Mã đồ phu nhưng chừng đó cũng đủ để phòng thủ thành Tương Dương".

Trâu Tĩnh lại nói: "Chúa công, Sái Mạo, Trương Doãn nhị vị đô đốc thuỷ quân đang ngược dòng tiến tới Tương Dương, hiện chỉ còn cách Tương Dương hai mươi dặm. Hơn nữa viện binh của các quận Giang Lăng, Linh Lăng, Vũ Lăng, Trường Sa cũng đang trên đường, sắp tới Tương Dương. Chỉ cần quân thủ thành Tương Dương có thể giữ vững nửa thánh là Mã đồ phu sẽ chết không có chỗ chôn".

"Ai..."

Lưu Biểu lắc đầu thở dài một tiếng. Hắn đương nhiên không tin có thể đánh bại ý chí mạnh mẽ của Mã đồ phu ở Tương Dương.

Một lúc lâu sau, Lưu Biểu như chợt nhớ ra điều gì hắn liền hỏi: "Lâu nay có tin tức gì của Tử Nhu cùng Di Độ không?"

Trâu Tĩnh lắc đầu đáp: "Hoàn toàn không có tin tức gì. Xem ra nhị vị tiên sinh đã thập phần bị ngộ hại rồi".

"Báo…" Trâu Tĩnh vừa nói xong, chợt thấy Lý Nghiêm hoảng hốt bước vào trướng, hắn nhìn Lưu Biểu nói: "Chúa công, Giang Bắc cấp báo".

Lưu Biểu giật mình hoảng sợ, hắn vội la lên: "Mau nói".

Lý Nghiêm nói: "Đại quân Tây Lương tiến tới bắc Tương dương ba mươi dặm đột nhiên chúng dừng lại. hơn nữa chúng còn xây dựng doanh trại tạm thời, có vẻ như chúng định cố thủ lâu dài ở đó. Hành động của chúng rất kỳ quặc".

"Hả?" Lưu Biểu bóp trán, hắn khẽ hỏi: "Đại quân Tây Lương không tiến lên nữa sao?'

"Sao lại có chuyện này?" Trâu Tĩnh cũng nghi ngờ, không hiểu, hắn nói: "Chẳng lẽ Mã đồ phu không còn ý định đánh chiếm Tương dương nữa?"

Lưu Biểu suy gnhĩ một lát rồi hắn trầm giọng nói: "Hãy phái thêm thám mã đi dò xét".

"Hạ quan lĩnh mệnh".

Lý Nghiêm đáp lại.

Tuy nhiên ngay khi Lý Nghiêm còn chưa đi ra cửa thì có một viên tiểu lại đi vào hắn nhìn Lưu Biểu nói: "Chúa công, Tào Thừa tướng tới".

"Cái gì? Tào Tháo?" Lưu Biểu giật mình, hắn thất thanh hỏi: "Tào Tháo đã tới đâu rồi?"

"Đã đến Thập Lý đình ở thành đông".

"Hắn mang theo bao nhiêu quân mã?"

Viên tiểu lại nói: "Không mang theo quân mã, chỉ có một viên tiểu lại đi theo".

"Hả? Chỉ mang theo một tuỳ tùng sao?" Lưu Biểu thở ra một hơi, hắn cau mày nói: "Người này không ở Dĩnh Xuyên đốc chiến, hắn chạy tới Tương Dương làm gì nhỉ?"

Lý Nghiêm nói: "Chúa công, Tào Tháo chính là đương kim Thừa tướng. Chúng ta không nên chậm đón tiếp".

"Ừ" Lưu Biểu gật đầu, hắn trầm giọng nói: "Người đâu, hãy theo bản quan ra khỏi thành nghênh đón Tào Thừa tướng"

Một lúc sau, trong phủ quan của Lưu Biểu.

Lưu Biểu ôm quyền cao giọng nói: "Thừa tướng".

Tào Tháo cũng ôm quỳên đáp lễ: "Lưu Kinh Châu".

"Mời".
"Mời".

Hai người nắm tay nhau, phân chia chủ khách ngồi xuống. Lý Nghiêm, Trâu Tĩnh, Trình Dục và những người khác cũng theo thứ tự ngồi ở bên dưới.

Lưu Biểu nhìn Tào Tháo nói: "Thừa tướng đêm khuya tới thăm chẳng hay có việc gì quan trọng?"

Tào Tháo nói: "Tháo là cứu Lưu Kinh Châu mà tới".

"Hả?" Lưu Biểu hoảng hốt giật mình, sắc mặt hiện vẻ xấu hổ, hắn gượng cười nói: "Hạ quan có gì mà phải cần người cứu?"

Tòng Sự Lý Nghiêm lập tức đứng lên, hắn chắp tay thi lễ với Tào Tháo rồi thản nhiên nói: "Lưu Kinh Châu trấn thủ Kinh Tương, được giới sĩ tộc ủng hộ mạnh mẽ, đất đai có tám quân rộng lớn. Binh mã dưới trướng có mười vạn tinh binh. Thượng tướng có trăm viên. Binh lính thiện chiến, lũ trộm cướp nghe tiếng lập tức tránh xa. Có ai dám vuốt râu hùm đây?"

Ha, ha, ha…" Tào Tháo đột nhiên cười lớn, hắn thẳng thừng nói: "Quân Kinh Châu binh bại ở Vũ Quan, ba vạn liên quân toàn bộ bị tiêu diệt. Cánh tay phải, trái xưa nay của Lưu Kinh Châu là huynh đệ Khoái thị cũng rơi vào tay kẻ thù. Việc này Tháo đã biết hết, Lưu Kinh Châu không cần phải che giấu".

"Cái này…".

Lưu Biểu ấp úng, sắc mặt càng hiện lên vẻ xấu hổ.

Trình Dục không chịu để mất thời cơ liền nói: "Lần này Thừa tướng tới đây không có ý khác, chỉ vì mưu đồ của Mã đồ phu mà thôi".

Tào Tháo nói: "Mong rằng Lưu Kinh Châu cùng chư vị hào kiệt Kinh Châu có thể tương trợ lẫn nhau cùng bài trừ quốc tặc".

"Ai…" Lưu Biểu thở dài một tiếng, hắn nhìn Tào Tháo nói: "Thực không dám giấu. Ba vạn thiết kỵ của Mã đồ phu đã tiến tới bắc Tương Dương ba mươi dặm, chúng đang thiết lập doanh trại tạm thời, khua chiêng gõ trống chuẩn bị tiến đánh Tương Dương. Nay Thừa tướng đã tới đây, kính xin ban cho diệu kế phá địch, an dân chúng Kinh Tương".

Tào Tháo nói: "Ba vạn thiết kỵ ở phía bắc Tương Dương ba mươi dặm chỉ là cánh quân nghi binh của Mã đồ phu, chỉ ít ngày nữa chúng sẽ tự rút về Vũ Quan, không cần để ý đến chúng".

"Cái gì" Lưu Biểu thất thanh hỏi: "…ba vạn quan thiết kỵ kia chỉ là nghi binh thôi ư?"

"Không sai, toán quân đó chỉ là nghi binh" Tào Tháo nói: "Tuy nói xưng lên là ba vạn ky thật chỉ có nhiều nhất là tám ngàn quân kỵ".

Lý Nghiêm, Trâu Tĩnh nói: "Thật sự chỉ có tám ngàn kỵ binh thôi sao?"

"Mã đồ phu sở trường nhất là hư trương thanh thế, giương đông kích tây" Tào Tháo gật đầu, hắn nghiêm giọng nói: "Dựa vào sở trường này, đã có không ít người rơi vào bẫy của hắn. Năm đó ở Dĩnh Xuyên bản Tướng cũng đã mắc phải cái bẫy hư trương thanh thế của hắn, thậm chí còn suýt mất mạng trong tay hắn".

Lý Nghiêm, Trâu Tĩnh cùng sợ hãi khi nghe Tào Tháo nói.

Ký ức của hai người đối với Mã đồ phu còn lâu ngày hơn so với cả Tào Tháo. Nhất là với Trâu Tĩnh, ngay cả muội muội ruột thịt cũng rơi vào tay Mã đồ phu, không biết sống chết thế nào. Sau khi tám trăm lưu khấu đầu hàng triều đình, Trâu Tĩnh đã từng sai người dò hỏi khắp nơi những rốt cuộc vẫn không có bất kỳ tin tức nào của Trâu Ngọc nương.

Một hồi lâu sau Lưu Biểu mới lắp bắp nói: "Nếu như đại quân Tây Lương ở Giang Bắc chỉ là nghi binh, vậy đại quân của Mã đồ phu đã đi đâu?"

Tào Tháo vuốt râu, hắn nghiêm giọng nói: "Giang Lăng".

"Cái gì?" Lưu Biểu thất kinh, hắn hốt hoảng hỏi lại: "Giang Lăng sao?"

Lý Nghiêm, Trâu Tĩnh tái mặt.

Giang Lăng chính là trọng trấn quân sự quan trọng của Lưu Biểu từ nhiều năm nay. Ở đó có tích trữ rất nhiều lương thực, khí giới. Nếu như thành Giang Lăng bị Mã đồ phu đánh chiếm, không còn nghi ngờ gì nữa đó sẽ là một tai hoạ vô cùng thê thảm với quân Kinh Châu. Thế nhưng Lưu Biểu vẫn thở phào nhẹ nhõm khi nghĩ tới Giang Lăng đã có thân tín Hàn Tung cùng Đại tướng Tô Phi chỉ huy tám ngàn tinh binh trấn giữ.

"Thừa tướng nói giỡn phải không?" Lưu Biểu đã lấy lại tinh thần, hắn phản đối: "Giang Lăng cách xa Tương Dương về phía nam. Mã đồ phu lại bỏ gần, đánh xa sao? Hắn vất vả tiến quân tới Giang Lăng làm gì?"

"Chúa công nói rất đúng" Trâu Tĩnh phụ họa theo: "Giang Lăng nằm ở trung tâm của Kinh Tương. Cho dù Mã đồ phu có thể đánh lén thành công thì đó cũng chỉ một toà thành cách xa hậu phương, một toà cô thành, sao hắn có thể giữ vững được? Một khi đã không thể phòng thủ được, hắn không tiếc công lao viễn chinh vất vả ư?'

Hiển nhiên cả Lưu Biểu, Trâu Tĩnh đều cho rằng Mã Dược không thể nào tấn công Giang Lăng.

Chỉ có sắc mặt Lý Nghiêm nghiêm trọng, một lúc lâu sau hắn mới khẽ nói: "Cái… này… chỉ e là rất khó nói. Mã đồ phu làm việc thường không như suy đoán của mọi người. Lần nào cũng vượt ra ngoài dự đoán mà lại còn dồn người khác vào chỗ chết. Hắn hoàn toàn có thể vượt qua Kinh Sơn Nam Lộc, tiến quân thần tốc đánh lén Giang Lăng".

Ánh mắt Tào Tháo lộ ra vẻ khác thường, hắn không nhịn được đưa mắt nhìn Lý Nghiêm, thầm nghĩ: Người này đúng là một nhân tài.

"Báo…" Lý Nghiêm vừa nói dứt thì có một tên tiểu giáo người đầy bụi đường, vẻ mệt mỏi đi nhanh vào, hắn quỳ xuống, nói vẻ buồn bã: "Chúa công, Giang Lăng cấp báo".

"Giang Lăng?" Lưu Biểu hít một hơi thật sâu, hắn vội vàng đứng dậy, quát to: "Mau nói".

Tên tiểu giáo thở hổn hển nói: "Giang Lăng cấp báo, quân sư Khoái Việt đã đã theo phản quân Mã nghịch tặc, dẫn theo ban vạn quân thiết kỵ Tây Lương, lừa mở cổng thành, thành đã bị chiếm. Thái Thú Hàn Tung chết trận".

'Cái… cái gì?" Sắc mặt Lưu Biểu lập tức trắng bệch, hắn thất thanh nói: "Khoái Việt theo phản quân Mã đồ phu sao? Giang… Giang Lăng, thật … thật sự đã mất sao?"

Tào Tháo và Trình Dục đưa mát nhìn nhau. Tào Tháo chậm rãi đứng dậy nhìn Lưu Biểu nói: "Lưu Kinh Châu không cần hoảng hốt. Tháo đã biết hết âm mưu quỷ kế của Mã đồ phu. Lần này Tháo không quản ngại đường xa ngàn dặm tới Kinh Tương là muốn giúp Lưu Kinh Châu diệt trừ Mã nghịch tặc, mang lại sự thái bình cho cả vùng Kinh Tương".

Lưu Biểu không khỏi hoang mang sợ hãi khi đột nhiên nghe tin Giang Lăng thất thủ, hắn vội hỏi: "Thừa tướng cho biết nên làm gì để diệt trừ Mã nghịch tặc?"

Tào Tháo cười buồn, hắn trầm giọng nói: "Ở vùng đất bằng, thiết kỵ Tây Lương của Mã đồ phu tung hành thiên hạ, không sức mạnh nào địch nổi nhưng một khi chúng đã tới vùng sông nước Trường Giang, chúng sẽ thành miếng mồi ngon trong tay thuỷ quân Kinh Châu, muốn diệt trừ Mã nghịch tặc cùng với thiết kỵ Tây Lương thực ra không khó thế nhưng cần phải có sự giúp sức to lớn của thuỷ quân Kinh Châu dưới trướng Lưu Kinh Châu".

Sau khi suy nghĩ hồi lâu, Lưu Biểu nghiến răng nói: "Người đâu?"

"Đại nhân có gì phân phó?"

Lưu Biểu vừa gọi xong một tên thân binh đi vào trong.

"Mau đem cả nhà Khoái Việt, Khoái Lương, già trẻ, lớn bé tới Tương Dương… chém ngang lưng, phơi thây" Lưu Biểu dừng lại rồi hắn lạnh lùng nói tiếp: "Mau truyền lệnh cho nhị vị tướng quân Sái Mạo, Trương Doãn trong vòng hai ngày phải tiến tới Tương Dương. Không được trái lệnh".

"Tuân lệnh".

Tên thân binh trả lời rồi lĩnh mệnh rời đi.
...
Trà lâu, lầu hai nhìn xuống đường.

Điển Vi ồm ồm nói: "Chúa công, vừa rồi sao lại ngăn cản mạt tướng?"

Mã Dược nghiêm giọng nói: "Đám hán tử đó không phải là người thường".

"Hả?" Điển Vi ngạc nhiên hỏi: "Chúng không phải là người thường? Chúng là ai?"

"Đạo tặc Trường Giang!".

"Đạo tặc Trường Giang?".

"Đạo tặc Trường Giang!" Mã Dược trầm giọng nói: "Hán tử đó sắc mặt ngăm đen, nước da cũng tương tự với da mặt. Từ màu da đó có thể thấy rõ bọn hán tử này là người quanh năm sống trên sông nước. Bọn người đó cất giấu binh khí trong người, mắt lộ sát khí, vậy chúng tuyệt đối không phải là ngư phủ bình thường. Nếu bản tướng quân đoán không sai thì ngay khi trời tối bọn chúng sẽ ra tay hành động".

"Có hành động sao?" Điển Vi ngạc nhiên hỏi: "Hành động gì?"

Mã Dược trầm giọng nói: "Đánh cướp cảng Tây Lăng".

"Cái gì? Đánh cướp cảng Tây Lăng?" Điển Vi thất thanh nói. "Đây không phải cũng là mục tiêu của chúng ta sao? Nếu để cho lũ giang dương đại đạo ( cướp sông, cướp biển ) đó đánh cướp cảng Tây Lăng thì các huynh đệ chúng ta sẽ đánh cái gì?"

Trong mắt Mã Dược đột nhiên hiện lên vẻ nóng rực như một ngọn lửa làm bất kỳ kẻ nào nhìn thấy cũng phải run sợ, hắn trầm giọng nói: "Điển Vi".

Theo bản năng, Điển Vi ưỡn thẳng người, hắn lạnh lùng nói: "Có mạt tướng".

Mã Dược trầm giọng nói: "Dùng tốc độ nhanh nhất quay trở lại rừng rậm, bảo Cú Đột chỉ huy ba ngàn thiết kỵ cấp tốc tiến tới cảng Tây Lăng. Nếu như mọi chuyện diễn ra thuận lợi, lúc này nhất định Lý Mông, Vương Phương đã chiếm được thành Giang Lăng vì vậy quân ta cũng không cần che giấu tung tích nữa. Hãy bảo Cú Đột hãy tiến quân theo đường lớn, trước khi trời tối phải tới phía bắc cảng Tây lăng chờ lệnh".

"Tuân lệnh".

Điển Vi lĩnh mệnh rời đi.
...
Lưu Biểu ngồi thủ tịch, Tào Tháo làm khách, Sái Mạo, Trương Doãn, Vương Uy, Sái Trung, Sái Hoà, Lưu Bàn, Hoàng Tổ, Hoàng Trung, Văn Sính, Nguỵ Diên chư tướng cùng Trâu Tĩnh, Kim Toàn, Lý Nghiêm, Hàn Huyền, Triệu Phạm, Trình Dục phân chia làm hai bên tả hữu ngồi. Đang trong lúc thương nghị thì bất chợt có một viên tiểu lại bước nhanh vào, hắn quỳ xuống bẩm báo: "Bẩm chúa công, thám mã phi báo đêm qua đại quân Tây Lương ở bắc thành Tương Dương đã nhổ trại lui về Vũ Quan".

"Thừa tướng thật là thần cơ diệu toán. Hạ quan bái phục" Lưu Biểu nhìn Tào Tháo thở dài nói: "Mong rằng Thừa tướng ban thượng sách tiêu diệt Mã nghịch tặc".
...
Bốn phía xung quanh con phố dài đột nhiên nổi lên âm thanh chém giết. Mấy trăm hán tử cường tráng, cương đao sáng loáng trong tay, điên cuồng xông ra từ những chỗ hẻo lánh, đánh giết dọc theo con phố dài đông đúc.

Đúng như dự tính của Mã Dược, đám ngư dân đó chính là giang dương đại đạo. Bọn chúng gặp người giết người, gặp gì cướp đó, gặp nhà đốt nhà chỉ trong một thời gian ngắn, con phố dài vốn náo nhiệt, phồn hoa đã lập tức rơi vào cảnh hỗn loạn, tang thương, lộn xộn. Rất nhiều người vô tội đi trên phố vô tình đã gặp cảnh tai bay vạ gió.

"Cầm Phàm Tặc!".
"Cầm Phàm Tặc tới. Mọi người chạy mau".
"Chạy mau… Cầm Phàm Tặc đã đánh tới".

Mọi người gào thét bỏ chạy trối chết. Tiểu nhị của trà lâu cũng là người trượng nghĩa, hắn vội vàng chạy lên lầu hai, bước vào nhìn Mã Dược, Điển Vi người vừa mới quay lại và cả Cú Đột gấp gáp nói: Ba vị khách quan mau chạy theo lối cửa sau đi. Cầm Phàm Tặc là một lũ giang dương đại đạo giết người không ghê tay. Chậm là mất mạng đó".

Mã Dược cười nhạt nói: "Không cần vội".

"Ha, người, người này…" Tiểu nhị nóng ruột giậm chân. "Sao lại là người không hiểu biết vậy? Người không muốn sống nữa hay sao?'

"Hỗn láo" Điển Vi tức giận quát to: "Ai cho phép ngươi dám nói với chủ nhân của ta như vậy?"

Tên tiểu nhị bị giọng nói hùng hổ như sấm của Điển Vi doạ giật nầy mình, hoảng sợ, hắn ngượng ngùng núi: "Được, coi như ta nhiều chuyện".

Chưa nói dứt câu tên tiểu nhị đã ba chân bốn cẳng bỏ chạy xuống dưới lầu, rồi chạy trốn theo lối cửa sau. Một lát sau giang dương đại đạo đã đánh giết dọc theo con phố dài tới trà lâu. Chúng không nói không rằng phá tung cánh cửa đang khép kín, xông vào trong quán, lập tức ở lầu dưới vang lên những tiếng la hét, tiếng bàn ghế bị xô đổ.

Ngay sau đó mấy tiếng hét thảm thiết vang lên. Hiển nhiên đó là những khách nhân hay tiểu nhị không kịp bỏ trốn đã bị giang dương đại đạo hạ độc thủ.

Mã Dược khẽ gật đầu. Điển Vi rút đôi thiết kích ra khỏi vai. Hắn hùng hổ bước xuống lầu. Ngay lúc đó hán tử gày gò đã cùng với Điển Vi có một trận ác đấu cũng cầm cửu Hoàn đại đao chạy vội lên trên lầu. Hai người gặp nhau ở giữa cầu thang, cả hai không nói không rằng vung binh khí đánh liền.

Chỉ nghe "ầm" một tiếng, hán tử gày gò lập tức ngã lôn xuống lầu.

"Các huynh đệ, xông lên cho Lão Tử".

Hán tử gày gò cầm Cửu Hoàn đại đao, hắn trợn mắt hét to. Hơn một trăm tên thuỷ tặc hung hãn lập tức hò hét xông lên, cương đao sáng loáng vây chặt Điển Vi. Trong lúc đó cũng có mấy chục cái nỏ chĩa thẳng vào người Điển Vi. Nhìn dáng vẻ chúng thì thấy chỉ cần hán tử gày gò ra lệnh một tiếng chúng sẽ biến Điển Vi thành một con nhím.

Dỉ nhiên Điển Vi không sợ hãi. Hắn chỉ tay hét lớn: "Lũ tặc tử kia thật có dũng khí, dám ra tay ngay trên phố. Các ngươi có còn coi Vương pháp ra gì không?"

Vương pháp?" Hán tử gày gò giơ cao Cửu Hoàn đại đao trong tay cười nói: "Thanh cương đao trong tay gia gia ta chính là Vương pháp'.

"Khẩu khí lớn quá".

Hán tử gày gò vừa dứt lời, đột nhiên trên cầu thang một âm thanh bình thản vang lên. Hán tử gày gò kinh hãi ngẩng đầu thì thấy có hai người xuất hiện trên cầu thang. Người đứng trước dáng cao, vẻ đẹp như ngọc, mặc trang phục của thương nhân nhưng dựa vào sự từng trải của hơn mười năm kiếm sống bằng thanh đao, hán tử gày gò nhận ra thương nhân đó hoàn toàn không phải là người bình thường.

Bởi vì hán tử gày gò ngửi được một loại hơi thở quen thuộc từ trên người thương nhân này.

Thương nhân kia đương nhiên không phải là ai khác mà chính là Mã Dược. Mã Dược lạnh lùng bước xuống cầu thang, đi tới đứng nghiêm trước mặt Điển Vi. Hắn không thèm để ý tới hơn mười chiếc nỏ chuyển mục tiêu sang người hắn. Hắn nhìn chằm chằm vào hán tử gày gò, trầm giọng nói: "Túc hạ coi thường Vương pháp, chẳng lẽ không sợ một khi chọc giận triều đình, triều đình sẽ cử quan binh tới đánh dẹp sao?"

"Quan binh?" Hán tử gày gò cười nhạt nói: "Chúng chỉ là lũ chó sành, gà ngói, không xứng để nói tới".

"Rất có khí phách" Mã Dược hỏi, ánh mắt hắn hiện ra vẻ vô cùng lạnh lẽo: "Xin hỏi cao tính đại danh của tráng sĩ?"

Hán tử gày gò nói: "Gia gia ta ngồi không đổi họ, đi không đổi tên, ta là Cam Ninh".

"Cam Ninh?" Mã Dược khẽ gật đầu, ánh mắt hiện ra vẻ trong sáng pha lẫn lạnh lùng, hắn trầm giọng nói: "Xem ra cũng là một hảo hán, có muốn hợp tác với ta thực hiện một giao dịch kinh thiên động địa không?"

"Giao dịch kinh thiên động địa sao ?"

Cam Ninh cười nhạt, hắn thầm nghĩ người này quả nhiên là đồng đạo.

Thế nhưng cho dù có là đồng đạo, hôm nay hắn cũng tuyệt đối không buông tha. Cho dù là người hay vật một khi đã đụng vào Cầm Phầm Tặc, nhất định sẽ không buông tha cho người đó.

Cam Ninh mỉm cười hỏi: "Phát tài là bao nhiêu?"

Mã Dược nói: "Ngươi muốn bao nhiêu thì sẽ giao dịch nhiều hơn thế".

"Túc hạ khẩu khí thật lớn" Cam Ninh lãnh đạm nói: "Thế nhưng từ trước tới nay Cầm Phàm Tặc quen tung hoành một mình, không có thói quen hợp tác cùng người khác. Đa tạ hảo ý".

"Sao thế?" Mã Dược nhếch nở một nụ cười tràn ngập sát khí. "Tráng sĩ không muốn hợp tác sao?"

Mặt mày Cam Ninh vô cùng dữ tợn. Hắn trầm giọng quát to: "Không hợp tác thì như thế nào?"

Cam Ninh tung hoàng sông nước Ba Thục đã gần mười năm, hắn chưa từng thấy bất kỳ ai dám ngang nhiên uy hiếp Cầm Phàm Tặc của hắn. Người nhát gan nghe tiếng Cầm Phàm Tặc đã bị hù doạ chết khiếp, còn dũng khí để uy hiếp sao? Cho mượn gan trời cũng không dám.

"Ha, ha, ha" Mã Dược ngửa mặt lên trời cười ngông cuồng, hắn cao giọng nói: "Trong thiên hạ bất kỳ người nào dám cự tuyệt ý tốt của bản tướng quân, không hợp tác thì sẽ… chết".

Nói xong Mã Dược khẽ phất tay, Cú Đột hiểu ý, hắn giương cung lắp tên, rồi hắn tiến gần ngọn lửa châm đầu mũi tên bọc bằng vải bố tẩm dầu lửa. Chỉ nghe "hưu" một tiếng, mũi Lang nha hoả tiễn to bằng ngón tay cái đã bay xuyên qua cửa sổ trà lâu bay lên không trung, làm thành một đường cong sáng chói.

Ánh mắt Cam Ninh lạnh lùng nhìn theo, hắn không có bất kỳ hành động nào ngăn cản. Hắn thật sự muốn nhìn xem con người ngông cuồng, huyênh hoang trước mặt hắn dám ngang nhiên uy hiếp Cầm Phàm Tặc là người như thế nào? Hắn có thể xuất ra chiêu gì nữa?

Chỉ trong chốc lát, Cam Ninh và hơn một trăm thuỷ tặc Cầm Phàm Tặc gươm đã tuốt, nỏ đã giương lập tức cảm thấy mặt đất dưới chân khẽ rung lên. Tách trà để ngay ngắn trên bàn quầy cũng bắt đầu lắc lư, phát ra những âm thanh leng keng khe khẽ nhưng những âm thanh đó lại như những tiếng trống trầm trầm vang lên trong tim Cam Ninh và đám Cầm Phàm Tặc.

Âm thanh gì vậy? Chẳng lẽ là động đất?

"Hí hí hí…".

Từ xa truyền tới ngựa hí ngày một rõ dần, Cam Ninh và hơn một trăm tên Cầm Phàm Tặc đột nhiên biến sắc. Một lát sau tiếng vó ngựa dồn dập vang lên. Cam Ninh và Cầm Phàm Tặc kinh hãi quay đầu nhìn thì thấy một toán kỵ binh đông nghịt chạy dọc theo con phố dài đang cuồn cuộn xông tới như gió cuốn mây tan thẳng tới trà lâu.

"Oanh oanh oanh!"

Một loạt tiếng động mạnh vang lên, Cam Ninh và quân Cầm Phàm Tặc giật mình kinh hãi khi phát hiện ra bốn bức vách của trà lâu đã không cánh mà bay. Trong bầu không khí ngột ngạt làm người khác cảm thấy ngạt thở, trong tiếng thở phì phì của chiến mã, toán kỵ binh đông nghịt đó đã vây chặt trà lâu. Mấy trăm kỵ cung đã giương lên, những mũi tên sáng loáng đã nhắm ngay vào Cam Ninh và hơn trăm Cầm Phàm Tặc của Cam Ninh.

"Thì ra là Mã tặc" Cam Ninh cười ha hả. Hắn thu đao, ôm quyền nói: "Nếu là đồng đạo, người trong tứ hải đều là huynh đệ. Huynh đài là người kiếm ăn trên đất liền, tiểu đệ là người kiếm sống nơi sông nước. Chúng ta nước sông không phạm nước giếng. Chuyện lúc trước tất cả chỉ là hiểu lầm. Ha, ha. Mới rồi tiểu đệ đã đắc tội. Tiểu đệ thành thật nhận lỗi với huynh đài".

Cam Ninh là một người vô cùng hung ác, nhưng hắn cũng không phải làm một người lỗ mãng. Hiện tại lực lượng của hắn ít hơn, đối phương nhiều người hơn, hơn nữa đây là đất bằng. Thuỷ tặc hỗn chiến với Mã tặc trên đất bằng chính là dùng sở đoản của mình. Tục ngữ có câu: Hảo hán không so đo chuyện trước mắt, chỉ có phường ngu ngốc mới phô trương sức mạnh trước địch thủ mạnh.

"Hiểu lầm?" Mã Dược cười nhạt nói: "Chỉ một câu hiểu lầm là xong sao?"

"Nam tử Hán thà chết chứ không chịu nhục" Cam Ninh tức giận nói: "Đừng tưởng Cầm Phàm Tặc sợ hãi Mã tặc".

"Báo…" Cam Ninh vừa dứt lời thì có một khoái mã chạy dọc con phố tới gần, lớn tiếng hét: "Chúa công, đại trại thuỷ quân cảng Tây Lăng đã bị đánh chiếm, thuỷ quân trong trại đã hoàn toàn bị tiêu diệt".

Nghe vậy Cam Ninh lập tức biến sắc, hắn nhìn chằm chằm vào Mã Dược, trầm giọng hỏi: "Túc hạ… rốt cuộc túc hạ là ai?'

"Gia gia ngươi ngồi không đổi họ, đi không đổi tên, Bình Tây tướng quân Mã Dược" Mã Dược cười nhạt, lãnh đạm nói.

"Mã… Mã Bình Tây?'

Cam Ninh nghe vậy sắc mặt tái mét. Sắc mặt của hơn một trăm Cầm Phàm Tặc sau lưng Cam Ninh càng tái hơn. Danh tiếng của Bình Tây tướng quân Mã Dược nổi khắp thiên hạ đã lâu, như sấm nổ bên tai với chúng. Đạo tặc khắp thiên hạ vốn người một nhà. Mã đồ phu xuất thân từ tám trăm lưu khấu. Mã tặc cùng với thuỷ tặc của Cam ninh cũng là đồng đạo. Điều nay giải thích tại sao khi hai người mới gặp mặt đều đã cảm nhận được hơi thở nguy hiểm, quen thuộc ở trên đối phương.

Cam Ninh thở mạnh hai tiếng, hắn lớn tiếng hỏi: "Tướng quân thật sự là Bình Tây tướng quân Mã Dược sao?"

"… không phải là giả chứ? Có gì làm bằng chứng không?"

"Ta là ta, cần gì phải có bằng chứng'.

"Báo…" Mã Dược vừa nói xong thì lại có khoái mã phóng như bay dọc theo phố tới, lớn tiếng hô: "Chúa công, Lý Mông, Vương Phương tướng quân cấp báo, đã chiếm được thành Giang Lăng".

"Ừ".

Mã Dược khẽ gật đầu, sắc mặt hắn vẫn bình thản.

"Giang … Giang Lăng?"

Cam Ninh một lần nữa biến sắc. Hắn thầm nghĩ trong binh trấn thủ thành Giang Lăng đã bị quân đội của người này đánh tan. Phóng tầm mắt nhìn khắp thiên hạ, ngoài mấy người ra còn ai khác có bản lĩnh này đây? Mà trong số mấy người đó trước mắt cũng chỉ có Bình Tây tướng quân Mã Dược cùng Kinh Châu mục Lưu Biểu là trở mặt đánh lẫn nhau.

Lập tức mối hoài nghi trong lòng Cam Ninh bị xoá bỏ. Hắn quỳ xuống, dập đầu nói: "Tiểu nhân Cam Ninh ra mắt tướng quân".

"Ra mắt tướng quân".
"Ra mắt tướng quân".
"Ra mắt tướng quân"

Phía sau Cam Ninh hơn một trăm Cầm Phàm Tặc cũng lập tức quỳ xuống.

"A…" Mã Dược ngạc nhiên. Hắn thật sự không nghĩ tới cảnh này. Từ trước tới nay người khác nghe tiếng Mã đồ phu phần lớn đều căm hận tới tận xương tuỷ, một số ít người dù không có lời nói cùng sắc mặt hầm hầm giận dữ thì cũng kính nhi viễn chi ( tôn trọng nhưng không gần gũi ). Cam Ninh chính là người đầu tiên dập đầu bái lạy khi lần đầu tiên gặp hắn.

Cam Ninh đứng dậy, hắn kích động nói:" Ninh ở Ba quận đã nghe đại danh của tướng quân từ lâu. Mỗi một nam tử hán đều muốn như tướng quân xách ba thước kiếm, dẫn tám ngàn dũng sĩ xuất chinh cửa Nhạn Môn, đánh đuổi người Hồ, bắt làm nô lệ, uy danh bốn phương tám hướng, giương danh Thiên uy của người Trung Nguyên ở Mạc Bắc nghèo khổ để không uổng kiếp này".
...
Ngón tay Tào Tháo chỉ bản đồ. Hắn nhìn đám tướng lĩnh Kinh Châu đang túm tụm xung quanh nói: "Sau khi Mã Dược chiếm cảng Tây Lăng nhất định hắn sẽ vơ vét tất cả đội thuyền lớn nhỏ để chuyên chở binh lính và chiến mã xuôi xuống Giang Đông. Sái Mạo, Trương Doãn nhị vị tướng quân hãy thống lĩnh thuỷ quân Kinh Châu tinh nhuệ mai phục ở Tam Giang khẩu, đợi khi đội thuyền của Mã Dược xuôi dòng xuống tới đó thì bất kỳ bất ý đổ ra đánh giết, nhất định phải một trận tiêu diệt chúng".

Lý Nghiêm nói: "Nếu quân của Mã Dược bỏ thuyền lên bờ thì chúng ta phải làm thế nào?"

Tào Tháo nói: "Cho dù chúng có bỏ thuyền lên bờ thì quân mã kỵ binh bản bộ của Mã Dược mười cũng không sống sót nổi một. Hoàng Trung, Văn Sính, Nguỵ Diên các vị tướng quân hãy thống lĩnh tinh binh bản bộ mai phục ở bờ bắc sông Trường Giang. Nếu tàn binh của Mã Dược lên bờ bắc thì phục binh đổ ra bao vây tứ phía đánh giết, chỉ một trận chắc chắn bắt được Mã Dược".
Đăng nhận xét